Chương 10
Chương 10
Nàng ta há miệng, nước mắt rơi càng lúc càng dữ dội, thế nhưng lại không thể khóc ra được vẻ đáng thương yếu đuối như lúc trước nữa. Phụ thân cũng quỳ sụp xuống, trên trán đầy mồ hôi lạnh:
“Bệ hạ, là thần quản gia không nghiêm, tất cả đều do nữ nhân hậu trạch hồ đồ, thần —”
“Quản gia không nghiêm?” Tân đế cúi mắt nhìn tờ giấy ghi chú kia, giọng nói bình thản đến đáng sợ:
“Hầu gia, đây không phải hồ đồ.”
“Trên này ngươi viết rõ ràng như vậy, nếu hoàng đệ của trẫm đổi vận xoay người, vậy thì để thứ nữ thay thế cướp hôn; còn nếu không có cơ hội xoay người, vậy sẽ đem đích nữ đi làm thiếp phủ khác.”
Ngươi tính toán với trẫm và cả hoàng đệ của trẫm thật sự rất rõ ràng.” Thân thể phụ thân lảo đảo một cái, cuối cùng hoàn toàn phủ phục xuống đất. Tần thị cũng không chống đỡ nổi nữa, liên tục khóc lóc cầu xin: “Bệ hạ thứ tội, thiếp thân chỉ là vì thể diện của Hầu phủ —”
“Thể diện?” Tân đế nhìn bà ta, ánh mắt lạnh như băng:
“Ai cho ngươi lá gan dám động vào cái tên trên hôn thư của Chiêu Vương trước cả khi thánh chỉ nhận thân của trẫm được ban xuống?”
Chỉ một câu nói đã khiến toàn bộ đại điện kinh hãi. Những kẻ ban đầu còn ôm tâm lý xem náo nhiệt tới lúc này đều đồng loạt cúi đầu xuống. Chuyện này đã không còn là tranh giành hôn sự trong hậu trạch nữa. Mà là trắng trợn động vào hôn thư hoàng gia, thử thăm dò giới hạn của thiên tử. Tân đế lật trang phụ của hôn thư tới dòng cuối cùng, lại nhìn sang tờ giấy nghiệm bã thuốc, nhàn nhạt nói:
“Đem tông điệp lên đây, trẫm muốn đích thân xem ai mới là người nên được ghi tên.”
11
“Bệ hạ, thần nữ tuy có sai, nhưng ngày hôm đó thần nữ thật sự đã mặc giá y, đã làm lễ trước khi bái đường, đã chuẩn bị ngồi kiệu hoa. Người ngoài ai ai cũng tận mắt nhìn thấy, lẽ nào danh phận ấy thật sự không đáng tính tới chút nào sao?”
Nói xong, nàng ta lại quay đầu nhìn về phía Tiêu Thừa Uyên, nước mắt liên tục rơi xuống: “Điện hạ, chẳng lẽ người thật sự không niệm chút tình cũ nào sao?” Tiêu Thừa Uyên đến nhìn cũng không nhìn nàng ta lấy một cái, chỉ đứng bên cạnh ta, ánh mắt vẫn như cũ, đầu tiên rơi xuống thứ đang nằm trong tay ta. Trong tay ta đang cầm hôn thư, danh sách của hồi môn cùng trang phụ của hôn thư kia. Hắn chỉ nhìn một cái đã biết ta đã chuẩn bị xong xuôi. Ta bước lên phía trước một bước, quỳ xuống trước tông điệp, giọng nói rõ ràng từng chữ.
“Thứ nàng ta cướp đi chỉ là bước bái đường ấy mà thôi.”
“Hôn thư không nhận nàng ta, tín vật không nhận nàng ta, ngay cả tông điệp cũng không nhận nàng ta.”
“Nàng ta mặc giá y của ta, ngay cả thứ gọi là chân tình mà nàng ta luôn miệng nhắc tới, thứ nàng ta nhìn trúng cũng không phải con người hắn, mà là cái tên được viết trên hôn thư.”
Trong đại điện yên tĩnh đến đáng sợ. Ta trước tiên dâng bản hôn thư gốc lên.
“Đây là hôn thư gốc, trên đó viết tên thần nữ là Tống Vãn Ninh.”
Sau đó lại dâng lên trang phụ đã bị sửa mực.
“Đây là trang phụ mà Hầu phủ từng muốn dùng để thay thế, lớp mực cũ đã bị cạo đi sửa chữ, dấu vết tới giờ vẫn chưa sạch.”
Tiếp đó lại đem giấy nghiệm bã thuốc cùng danh sách của hồi môn xuất giá lần lượt bày ra.
“Đây là giấy nghiệm bã thuốc của canh tuyệt tử, chứng minh có người ngay trong đêm thần nữ bị cướp hôn đã muốn chặt đứt toàn bộ đường lui của thần nữ.”
“Đây là danh sách của hồi môn xuất giá cùng tờ giấy ghi chú do chính tay Hầu gia viết, chứng minh từ nửa tháng trước Hầu phủ đã chuẩn bị sẵn hai con đường: nếu thân phận của Chiêu Vương không được hiển lộ, thần nữ ngày hôm sau sẽ bị đưa đi làm thiếp; còn nếu thân phận được nâng lên, vậy sẽ để thứ muội thay thế cướp hôn.”
Ta nói mỗi một câu, đầu phụ thân lại cúi thấp thêm một phần. Đến cuối cùng, ông gần như đã phủ phục sát đất, không thể ngẩng dậy nổi nữa. Trong đám tông thân cuối cùng cũng có người hít mạnh một hơi lạnh. Bốn chuỗi chứng cứ nối chặt lấy nhau từng tầng từng tầng, đến cả một khe hở nhỏ để biện giải cũng không hề được chừa lại.