Chương 9

Chương 9

Ta siết chặt khối ngọc bội trong tay, đầu ngón tay khẽ vuốt lên một nửa chữ triện cổ “Chiêu”, đột nhiên cảm thấy trái tim vẫn luôn treo lơ lửng trong lồng ngực mình cuối cùng cũng dần dần ổn định trở lại. Hắn lại nhìn ta thêm một lúc, giống như muốn nói điều gì đó, thế nhưng cuối cùng chỉ giơ tay đóng lại cánh cửa sổ đang mở hé.
“Ngày mai vào tông từ.” Hắn nói: “Nàng chỉ cần đọc tên của chính mình.”
10
“Nghe nói nhị tiểu thư đã khóc đến tận ngoài cổng cung rồi.”
“Cũng thật đáng thương, người đã làm lễ xuất giá trước, quay đầu một cái lại trở thành trò cười.”
“Ai mà biết bên trong chuyện này có phải còn ẩn tình gì khác hay không…”
Ta ngồi ngay ngắn trên chỗ ngồi của mình, đầu ngón tay khẽ đặt lên mép khay gỗ, từ đầu đến cuối vẫn không nói lấy một lời. Càng là lúc thế này càng phải chờ người nên mở miệng nhất lên tiếng trước. Quả nhiên, sau khi Chiêu Vương và tân đế bước vào, mọi người vừa hành lễ xong, tân đế đã liếc nhìn chiếc khay bên cạnh ta, nhàn nhạt hỏi:
“Tống thị, ngươi mang thứ gì tới?”
Ta đứng dậy hành lễ: “Bẩm bệ hạ, là vài món đồ muốn đích thân trình lên cho người xem qua.”
“Dâng lên.”
Trong đại điện lập tức yên tĩnh hẳn xuống. Ta tự tay vén lớp lụa phủ lên, tất cả những vật chứng kia được bày ra. Tiếng bàn tán bốn phía lập tức hạ thấp hơn nữa. Ta quỳ giữa đại điện, giọng nói không lớn, thế nhưng đủ để tất cả mọi người nghe rõ:
“Thần nữ vốn không muốn vạch chuyện xấu trong nhà ra trước mặt thiên tử.”
“Nhưng nếu thần nữ không nói, vậy hôm nay thứ bị người ta sửa đi sẽ không chỉ là cái tên trên hôn thư, mà sau này thậm chí ngay cả cái tên trong hoàng gia tông điệp cũng có thể bị người khác đánh cắp.”
Trên đại điện lập tức rơi vào tĩnh mịch. Ta nói trước về bã thuốc, nói về phương thuốc tuyệt tự mà thái y đã nghiệm ra; sau đó lại nói tới danh sách của hồi môn xuất giá, nói rằng từ nửa tháng trước Hầu phủ đã chuẩn bị sẵn hai con đường, một con đường để thứ muội thay thế cướp hôn, một con đường để đem ta đi làm thiếp; cuối cùng mới dâng lên trang phụ của hôn thư đã bị sửa mực cùng tờ giấy ghi chú do chính tay phụ thân viết. Mỗi một món chứng cứ ấy đều không tồn tại riêng lẻ. Chúng cắn khớp với nhau, giống như từng cây đinh sắc nhọn, đóng chặt toàn bộ mọi chuyện trước mặt tất cả mọi người. Cuối cùng Tống Oản Nhu cũng thật sự hoảng rồi, “bịch” một tiếng quỳ sụp xuống đất:
“Bệ hạ, thần nữ không có! Thần nữ chỉ là… chỉ là ngưỡng mộ Chiêu Vương điện hạ, mà tỷ tỷ trước nay vẫn luôn —”
“Tỷ tỷ trước nay vẫn luôn nhường nhịn ngươi?” Ta nhìn nàng ta:
“Cho nên ngươi mới cảm thấy hôn thư của ta, của hồi môn của ta, thậm chí cả mạng của ta cũng đều nên nhường cho ngươi?”