Chương 3

Chương 3

Bao nhiêu năm nay chưa từng có ai biết chuyện này, ngay cả Tần thị cũng chỉ cho rằng bên trong cất vài món trang sức cũ kỹ không đáng giá. Ta ấn lên miếng đồng ở ô thứ ba, khẽ đẩy nhẹ một cái, ngăn bí mật lập tức trượt mở ra, để lộ một xấp giấy đã úa vàng cùng một khối ngọc bội được bọc trong lớp vải mềm. Khi tờ hôn thư được mở ra, bốn góc đã cong quăn đến dữ dội. Ta giống như mỗi lần đè nén cảm xúc của mình trước đây, từng chút từng chút một vuốt phẳng nó trở lại. Nét mực trên giấy tuy đã cũ, nhưng tên họ vẫn rõ ràng vô cùng — Trưởng nữ Tống thị, Vãn Ninh. Một hàng còn lại là tên của nam tử: Tiêu Thừa Uyên. Dấu ấn bên dưới là tư ấn năm xưa của ngoại tổ phụ ta, bên cạnh còn in một vết chu sa cực nhạt, là kiểu dấu chỉ dùng trong lễ khế thời trước. Khi còn nhỏ, mẫu thân đem tờ hôn thư này giao cho ta, chỉ nói rằng đây là con đường lui bà giữ lại cho ta, trên giấy viết tên ai, thì không một ai có thể thay thế người đó. Khi ấy ta còn không hiểu. Bây giờ mới hiểu được, câu nói ấy nặng đến nhường nào. Ta lại mở lớp vải mềm ra, trong lòng bàn tay nằm yên nửa khối ngọc bội. Ngọc bội lạnh mát, bên trên khắc hình long văn, nhưng lại không giống hoa văn thường thấy của Vương phủ. Những đường nét khắc vô cùng sâu, móng vuốt cũng sắc bén hơn hẳn, mặt sau mơ hồ có một chữ triện cổ “Chiêu”, chỉ là đã bị mài mất một nửa, nếu không nhìn thật gần gần như sẽ không thể nhận ra. Ta nhìn chằm chằm những đường vân ấy hồi lâu, nhịp tim nơi lồng ngực cũng đập nhanh hơn đôi chút. Trước kia ta chỉ cảm thấy khối ngọc bội này vô cùng quý giá, nhưng bây giờ nhìn kỹ, lại càng nhìn càng thấy không tầm thường. Ngoài cửa chợt truyền đến tiếng gõ cửa.
“Cô nương, Hầu gia đã dặn, đêm đã khuya rồi, không được thắp đèn nữa.” Giọng của bà tử xuyên qua cánh cửa truyền vào.
Ta lập tức cất hôn thư cùng ngọc bội đi, vẫn giấu trở lại ngăn bí mật kia, chỉ đem chiếc lọ sứ nhỏ đựng canh thuốc, và gói bã thuốc nhét vào tận sâu trong túi tay áo.
“Ta biết rồi.” Ta đáp.
Một đêm này, ta không ngủ. Sắp đến canh tư, bên ngoài đột nhiên trở nên hỗn loạn. Đầu tiên là tiếng bước chân gấp gáp, tiếp đó là tiếng kinh hô chói tai của quản sự: “Hầu gia! Trong cung có người tới!” Ta lập tức bật ngồi dậy. Thanh Hòa chạy tới bên cửa sổ, ghé mắt nhìn ra ngoài qua khe hở, sắc mặt trắng bệch:
“Tiểu thư, thật sự là người trong cung, phía trước còn có đèn bài của nội đình, phía sau còn có cấm quân đi theo!”
Ta xuống giường khoác áo, vừa kéo hé cửa ra một khe nhỏ đã nhìn thấy toàn bộ Hầu phủ rơi vào cảnh binh hoang mã loạn. Phụ thân vốn còn đang sa sầm mặt, ngay cả giày cũng chưa mang vững đã vội vàng chạy về phía tiền sảnh. Ngay cả Tần thị cũng không kịp cài ngay ngắn búi tóc, vừa đi vừa thấp giọng quát mắng đám hạ nhân:
“Mau dọn dẹp hỉ phòng trước đi, đừng để người khác nhìn ra có chuyện!”
Chỉ trong chốc lát, quản sự đã dẫn người đi thẳng tới viện của ta.
“Đại tiểu thư, Hầu gia có lệnh, mời người lập tức tới tiền sảnh.”
Ta đứng ở cửa, không hề động đậy: “Người trong cung tới, gọi ta qua đó làm gì?” Trán quản sự phủ đầy mồ hôi: “Công công nội thị đã đích danh nói phải dựa theo hôn thư để tra tín vật cũ của một vị công tử họ Tiêu, Hầu gia bảo tiểu thư mau chóng qua đó, đừng làm lỡ việc.” Sợi dây trong lòng ta lập tức căng chặt. Trời còn chưa sáng, trong cung đột nhiên phái người tới, nói muốn dựa theo hôn thư để tra tín vật cũ của một vị công tử họ Tiêu. Dù chưa rõ, nhưng ta vẫn lấy ra hai vật đó, giấu kỹ trong người. 03 (Thứ bọn họ vội vàng muốn đổi không phải người, mà là cái tên) Khi ta đến tiền sảnh, đèn lồng đỏ dưới hành lang vẫn còn sáng, chữ hỷ mới chỉ dán được một nửa, bị gió thổi đến cong cả mép. Hai tên nội thị từ trong cung tới đang ngồi ở vị trí chủ tọa, phía sau đứng bốn tên cấm quân đeo đao. Phụ thân cười làm lành đến đầy mặt, còn Tần thị đứng một bên, thế nhưng ngón tay lại siết chặt mép khăn đến trắng bệch. Tống Oản Nhu cũng đã được người vội vàng dìu tới, trên người thậm chí còn khoác nửa bộ giá y, giống như sợ người khác không nhìn ra nàng ta mới nên là tân nương của ngày hôm nay. Nội thị liếc nhìn nàng ta một cái, mí mắt cũng chẳng buồn nâng lên: “Chúng ta phụng chỉ tới đây để tra hôn thư cũ và tín vật cũ, không phải để tra giá y.” Chỉ một câu nói đã lập tức đánh tan đi hơn nửa vẻ yếu đuối trên mặt Tống Oản Nhu.