Chương 1
Chương 1
Trong tiệc mừng thọ tổ mẫu của vị hôn phu ta - Thẩm Dữ An, Tần Tú Uyển — Cô nhi được phụ thân ta nhận nuôi bỗng giật lấy hộp lễ mừng thọ trong tay ta. Trước ánh mắt của toàn bộ tân khách, nàng ta lớn tiếng nói:
“Thẩm lão phu nhân, dưỡng nữ nhà chúng ta không hiểu quy củ.”
“Không chuẩn bị lễ mừng thọ cho người, lại còn muốn lấy lễ của ta đến giả vờ lấy lòng người.”
“Xin người đừng trách nàng ấy thất lễ.”
Đợi trở về, ta nhất định sẽ thưa với phụ thân để người nghiêm khắc dạy dỗ nàng ấy.” Từng câu từng chữ như những cái tát giáng thẳng vào mặt ta. Nếu là kiếp trước, ta chỉ biết đỏ bừng mặt vì uất ức, mặc cho mọi người chỉ trỏ, chế giễu, nhưng lại không sao mở miệng biện bạch nổi một lời. Đáng tiếc... Cô nãi nãi đây (nữ chínhta đâybà đây) đã trọng sinh rồi. Thế là ta lập tức giật lại hộp lễ mừng thọ, hung hăng ném mạnh xuống đất, cười lạnh chế giễu:
“Đồ của phủ Uy Viễn Hầu từ bao giờ lại trở thành vốn liếng để ngươi ra vẻ, giả danh giả nghĩa vậy?”
“Còn đòi bảo phụ thân dạy dỗ ta? Ngươi có gan thì gọi người cha làm sơn phỉ của ngươi, kẻ đã bị nhốt trong đại lao suốt mười năm, đến đây đi!”
Cả buổi tiệc mừng thọ lập tức rơi vào tĩnh lặng vì mấy câu nói của ta. Mọi người đưa mắt nhìn nhau, rồi bắt đầu ghé tai thì thầm bàn tán. Sắc mặt Tần Tú Uyển chỉ méo mó trong thoáng chốc, rất nhanh đã lấy lại vẻ bình tĩnh. Nàng ta cúi đầu, bày ra bộ dạng tủi thân, nhỏ nhẹ nói:
“Ngọc Lê, ta biết muội không vui vì ta không giúp muội chuẩn bị lễ mừng thọ.”
“Nhưng hôm nay là tiệc mừng thọ của Thẩm lão phu nhân. Có thể đưa muội đến đây dự tiệc, cũng là vì ta đã phải cầu xin Thẩm Dữ An rất lâu.”
Dáng vẻ hạ mình nhẫn nhịn ấy chẳng mấy chốc đã khiến không ít người sinh lòng thương cảm. Có người không nhịn được, lập tức lên tiếng:
“Cảnh Ngọc Lê, phủ Uy Viễn Hầu có lòng tốt nhận nuôi ngươi, chẳng lẽ ngươi thật sự cho rằng mình là người của phủ Uy Viễn Hầu sao?”
“Tiểu thư Tần mới là ngoại tôn nữ duy nhất của lão Hầu gia phủ Uy Viễn Hầu.”
Nghe thấy những lời ấy, khóe môi Tần Tú Uyển khẽ cong lên, thoáng lộ vẻ đắc ý. Nàng ta bước tới nắm lấy tay ta, dịu giọng khuyên nhủ:
“Ngọc Lê, chúng ta đừng làm ầm ĩ nữa, được không?”
“Chẳng phải trước đây muội vẫn luôn thích bộ trang sức vàng khảm bích tỉ đính hồng bảo thạch đó sao?”
“Đợi trở về, ta sẽ tặng cho muội, được chứ?”
Lời này vừa dứt, bầu không khí vốn còn yên ổn trong buổi tiệc mừng thọ lập tức dậy sóng.
“Bộ trang sức vàng khảm bích tỉ đính hồng bảo thạch ấy, ta nhớ là báu vật mà phủ Uy Viễn Hầu cất giữ suốt nhiều năm, đáng giá tới vạn lượng vàng.”
“Tiểu thư Tần đúng là hào phóng, nói tặng là tặng.”
“Con dưỡng nữ này thật ngang ngược, nếu không nhờ tiểu thư Tần nhân hậu rộng lượng, hạng người như nàng ta làm sao có thể yên ổn sống đến ngày hôm nay!”
Những lời chỉ trích không ngừng vang lên bên tai, tất cả đều trùng khớp với những gì đã xảy ra ở kiếp trước. Kiếp trước, sau khi mẫu thân qua đời, Tần Chấn Hải đã trút hết oán hận lên người ta. Khi ta còn nhỏ, ông ta nhận nuôi Tần Tú Uyển, lại thường xuyên dẫn nàng ta tham dự đủ loại yến tiệc và các buổi tụ họp của giới quyền quý, khiến người trong kinh thành đều lầm tưởng Tần Tú Uyển mới là đại tiểu thư chân chính của phủ Uy Viễn Hầu. Ngay cả lễ mừng thọ vốn do chính tay ta dày công chuẩn bị cũng bị Tần Tú Uyển vu khống là nàng ta chuẩn bị, còn ta chỉ là kẻ cướp đoạt, khiến ta phải chịu đủ mọi lời cười nhạo và sỉ nhục trước mặt mọi người. Nhưng bây giờ ta đã trọng sinh. Ta sao còn có thể khoanh tay đứng nhìn mọi chuyện lặp lại như kiếp trước nữa! Ta hất mạnh tay nàng ta ra, khẽ cười một tiếng rồi nói:
“Bộ trang sức vàng khảm bích tỉ đính hồng bảo thạch vốn dĩ là đồ của ta, từ bao giờ lại đến lượt ngươi mang ra tặng cho ta vậy?”
“Tần Tú Uyển, ngươi mượn danh nghĩa của ta quá lâu...”
“Đến mức ngay cả bản thân mình là thứ gì cũng không còn phân biệt nổi nữa rồi sao?”
“Nếu ngươi vẫn ngoan cố không biết hối cải, ta lập tức sai người áp giải người cha làm sơn phỉ của ngươi từ đại lao đến đây. Nghe nói nhiều năm qua ông ta vẫn luôn nhớ thương ngươi lắm.”
“Ta cũng chẳng ngại tác thành cho hai cha con các ngươi được đoàn tụ.”
Nghe ra sự nghiêm túc trong giọng nói của ta, trên gương mặt Tần Tú Uyển thoáng hiện lên một tia sợ hãi. Đúng lúc hai bên còn đang giằng co, một giọng nói uy nghiêm bỗng vang lên:
“Kẻ nào dám gây chuyện ở đây?”
Mọi người vội vàng tránh sang hai bên, nhường ra một lối đi.