Tiệc Thọ Hôm Ấy, Ta X /é N /át Mặt Nạ Giả Thiên Kim
5 phút đọc

Chương 2

Chương 2

Thẩm lão phu nhân chống gậy chậm rãi bước tới. Sau khi nghe rõ đầu đuôi câu chuyện, bà hơi nheo mắt lại.
“Cảnh Ngọc Lê, phải không?”
“Ta từng nghe Dữ Nhi nhắc đến ngươi mấy lần.”
“Uyển Nhi đoan trang, rộng lượng, không thèm chấp nhặt với ngươi. Thế mà ngươi vẫn hết lần này đến lần khác được voi đòi tiên, lấn tới không biết điểm dừng. Vậy thì cũng đừng trách ta không khách khí.”
Nghe ra ý uy hiếp trong lời bà ta, ta không nhịn được mà bật cười, cất tiếng hỏi:
“Không khách khí?”
“Năm xưa, hôn sự này vốn là do nhà họ Thẩm các người tham lam vô độ, mặt dày mày dạn cầu xin mà có.”
“Giờ lại có gan nói sẽ không khách khí với ta sao?”
Không ngờ ta lại chẳng hề chừa cho bà ta chút thể diện nào, Thẩm lão phu nhân lập tức quát lớn:
“Một cô nhi thân phận thấp hèn như ngươi mà cũng dám đến phá hỏng tiệc mừng thọ của lão thân sao?”
“Thị vệ đâu, còn không mau đuổi kẻ đến gây rối này ra ngoài!”
Thấy đám thị vệ sắp xông tới, ta vẫn ung dung chậm rãi lên tiếng:
“Phủ Uy Viễn Hầu được thánh ân che chở, ngoại tổ phụ ta càng là người được diện thánh mà không cần quỳ lạy.”
“Hôm nay, ai dám động đến ta, ta sẽ khiến kẻ đó không còn chỗ dung thân trong kinh thành này.”
“Còn cả những kẻ tùy tiện hùa theo vu oan hãm hại ta nữa, trước khi mở miệng cũng nên tự cân nhắc xem, đứng trước phủ Uy Viễn Hầu, các ngươi rốt cuộc là thứ gì!”
Thấy ta nói năng chắc như đinh đóng cột, tất cả mọi người có mặt đều bắt đầu chần chừ. Thẩm lão phu nhân cầm gậy chống nện mạnh xuống nền đất một cái, tức đến đỏ bừng cả mặt, nhưng rốt cuộc vẫn không dám thật sự sai người đuổi ta ra ngoài.
“Mau đi gọi Dữ Nhi tới đây.”
“Năm đó, chính nó đã gặp vị hôn thê của mình ở phủ Uy Viễn Hầu.”
“Ta muốn xem con nha đầu chết tiệt này nói được mấy câu là thật!”
Lời vừa truyền xuống, Thẩm Dữ An chẳng bao lâu đã vội vã chạy tới. Ánh mắt của tất cả mọi người đều đổ dồn lên người Thẩm Dữ An. Hiểu rõ đầu đuôi mọi chuyện, hắn kéo ta sang một bên, hạ thấp giọng nói:
“Cảnh Ngọc Lê, nàng còn gây loạn ở đây làm gì?”
“Nàng có biết làm như vậy, Uyển Nhi sẽ khó xử đến mức nào không?”
Nhìn vẻ chán ghét hiện rõ trên gương mặt Thẩm Dữ An, ta bỗng bật cười. Kiếp trước, sở dĩ Tần Tú Uyển có thể thuận lợi mạo danh thân phận của ta trước mặt tất cả mọi người, tuyệt đối không thể thiếu sự tiếp tay của Thẩm Dữ An. Nhiều năm trước, lão gia tử nhà họ Thẩm từng giúp ngoại tổ phụ ta một lần. Dựa vào ân tình ấy, nhà họ Thẩm ép phủ Uy Viễn Hầu phải định ra hôn ước giữa ta và Thẩm Dữ An. Thế nhưng, ngoài mặt Thẩm Dữ An là vị hôn phu của ta, sau lưng lại luôn dẫn theo Tần Tú Uyển tham dự các buổi yến tiệc và tụ hội của giới quyền quý trong kinh thành, còn không ngừng bày tỏ tình cảm của mình dành cho nàng ta. Chính sự cố ý dẫn dắt ấy của bọn họ đã khiến không ít người lầm tưởng rằng Tần Tú Uyển mới là vị hôn thê thật sự của hắn. Kiếp trước, hắn dung túng cho Tần Tú Uyển hết lần này đến lần khác vu oan hãm hại ta. Bây giờ mới vừa xảy ra chuyện, hắn đã không kịp chờ đợi mà đứng ra bênh vực nàng ta. Ta hất mạnh tay hắn ra, lạnh lùng chất vấn:
“Vậy tại sao hết lần này đến lần khác ngươi đều ngầm thừa nhận rằng nàng ta mới là đại tiểu thư của phủ Uy Viễn Hầu?”
“Nếu không có sự dung túng của ngươi, nàng ta lấy đâu ra lá gan dám đứng trước bao nhiêu người ở đây mà nói ta mới là cô nhi được nhặt về?”
“Ngươi chỉ lo nàng ta mất mặt, vậy sao không nghĩ đến việc ta bị người khác vu oan thì sẽ oan ức đến mức nào?”
“Thẩm Dữ An, ta khuyên ngươi nên suy nghĩ cho kỹ.”
“Hoặc là ngoan ngoãn nói rõ thân phận thật sự của ta và Tần Tú Uyển trước mặt mọi người.”
“Hoặc là hôn sự giữa chúng ta từ đây hủy bỏ!”
Thấy Thẩm Dữ An chậm chạp mãi không chịu lên tiếng, Thẩm lão phu nhân không nhịn được mà giục:
“Dữ Nhi, con còn nói nhảm với nó làm gì?”
“Các con đã có hôn ước từ thuở nhỏ, chẳng lẽ ngay cả vị hôn thê của mình cũng không nhận ra hay sao?”
Tần Tú Uyển cũng bước tới, nhẹ nhàng nắm lấy tay Thẩm Dữ An, ra vẻ thấu tình đạt lý mà nói:
“Không sao đâu, A Dữ.”
“Ngọc Lê vốn bướng bỉnh như vậy, chàng cứ thuận theo ý muội ấy là được. Chỉ là bị người khác bàn tán vài câu thôi, thiếp nhịn được.”
Trong mắt Thẩm Dữ An thoáng hiện lên vẻ đau lòng, sau đó hắn không chút do dự nắm chặt lấy tay Tần Tú Uyển, dịu giọng nói:
“Uyển Nhi, nàng nói gì vậy?”
“Nàng mới là người ta để trong lòng, ta sao có thể không giúp nàng mà lại đi giúp người khác được?”