Tiệc Thọ Hôm Ấy, Ta X /é N /át Mặt Nạ Giả Thiên Kim
5 phút đọc

Chương 6

Chương 6

“Nhưng ta chỉ có duy nhất một điều kiện, đó là sau này nàng không được tiếp tục nhằm vào Uyển Nhi, cũng không được tiếp tục chèn ép nhà họ Thẩm nữa.”
Nghe xong những lời vô liêm sỉ ấy, ta không nhịn được mà bật cười.
“Thẩm Dữ An, ngươi thật sự cho rằng mình là ai?”
“Ta thật sự hiếm lạ việc gả cho ngươi lắm sao?”
Nghe ta nói như vậy, Thẩm Dữ An lập tức ngẩng phắt đầu lên nhìn ta, nghiến răng nghiến lợi, đầy vẻ bất bình:
“Vậy rốt cuộc nàng còn muốn làm gì?”
“Đừng tưởng ta không biết.”
“Hôm qua chính nàng đã đốt sạch tất cả đồ đạc của Uyển Nhi, còn đuổi nàng ấy ra khỏi phủ.”
“Nàng ấy là tỷ muội của nàng.”
“Sao nàng lại có thể lòng lang dạ sói, táng tận lương tâm đến mức ấy?”
Một tiếng bạt tai giòn tan vang lên, âm thanh vang vọng khắp đại sảnh. Thẩm phụ tức đến mức ôm chặt lấy ngực, sắc mặt tái xanh.
“Đồ nghịch tử!”
“Con đang nói cái gì vậy?”
“Tần Tú Uyển chẳng qua chỉ là một dưỡng nữ.”
“Đến người của phủ Uy Viễn Hầu còn không phải.”
“Những thứ kia vốn dĩ đều là của Ngọc Lê.”
“Con bé muốn xử lý những thứ vốn thuộc về mình thì có gì là không được?”
Ngoại tổ phụ lạnh lùng nhìn đám người nhà họ Thẩm, ánh mắt đầy vẻ không vui rồi chậm rãi lên tiếng:
“Ngay từ đầu, ta vốn đã không đồng ý mối hôn sự này.”
“Nếu không phải nể mặt phụ thân ngươi năm xưa, ta tuyệt đối sẽ không để Ngọc Lê phải chịu thiệt, đính hôn với Thẩm Dữ An.”
“Ban đầu ta còn nghĩ, chỉ cần nâng đỡ nhà họ Thẩm thêm một chút, sau này Ngọc Lê gả sang đó cũng sẽ không phải chịu khổ.”
“Không ngờ cuối cùng lại nuôi ra một thứ như thế này.”
Nghe thấy giọng điệu của ngoại tổ phụ có điều không ổn, Thẩm lão phu nhân cũng bắt đầu cuống cuồng, vội vàng lên tiếng giải thích:
“Dữ Nhi chỉ là nhất thời hồ đồ thôi.”
“Nó chỉ vì bị con nha đầu Tần Tú Uyển kia mê hoặc, nên mới nhất thời không phân biệt được đúng sai.”
“Xin ngài cho nó thêm một khoảng thời gian.”
“Nó nhất định sẽ hồi tâm chuyển ý, nhất định sẽ tỉnh ngộ.”
Ngoại tổ mẫu chậm rãi đứng dậy, đưa tay nắm lấy tay ta rồi bình thản nói:
“Không cần.”
“Ngọc Lê nhà ta không có hứng thú đi nhặt đồ bỏ mà người khác đã vứt đi.”
“Nếu nó đã thích Tần Tú Uyển đến như vậy, là trưởng bối, chúng ta đương nhiên phải tác thành cho tấm chân tình ấy.”
“Hôn sự giữa hai nhà đến đây chấm dứt, tín vật đính hôn chúng ta cũng sẽ cho người mang trả lại đầy đủ.”
“Còn chuyện chèn ép nhà họ Thẩm, chẳng qua chỉ là thu hồi những ưu đãi mà phủ Uy Viễn Hầu đã dành cho các người trước đây mà thôi, phủ Uy Viễn Hầu chúng ta còn khinh thường việc dùng những thủ đoạn như vậy để chèn ép người khác.”
“Những chuyện khác cũng không cần nhắc lại thêm nữa.”
Nghe vậy, Thẩm lão phu nhân lập tức hoảng hốt. Bà quay đầu nhìn về phía ta, sốt ruột nói:
“Ngọc Lê, con nói vài câu đi.”
“Chẳng phải từ trước đến nay con vẫn luôn thích Thẩm Dữ An hay sao?”
“Ai nói ta thích hắn?”
Ta mỉm cười nhìn đám người nhà họ Thẩm, chậm rãi cất tiếng nói:
“Chẳng qua cũng chỉ là một người gặp qua vài lần, miễn cưỡng xem như có quen biết mà thôi.”
“Nếu không phải vì có hôn ước từ trước, đến cả nhìn hắn thêm một cái, ta cũng khinh thường.”
“Thế mà hắn lại thật sự cho rằng mình là báu vật, ai ai cũng phải tranh giành hay sao?”
“Sau này toàn bộ phủ Uy Viễn Hầu đều là của ta. Với thân phận của ta, muốn dạng nam nhân nào mà chẳng có, cần gì phải chọn một kẻ vô dụng như hắn?”
Nghe ra sự dứt khoát, quyết tuyệt không hề để lại đường lui trong từng lời ta nói, Thẩm lão phu nhân lập tức mềm nhũn hai chân, cả người ngồi phịch xuống đất.
“Xong rồi...”
“Lần này thật sự xong rồi...”
Thẩm Dữ An cũng hoàn toàn hoảng loạn. Hắn cuống quýt bước tới, vươn tay định nắm lấy tay ta.
“Không thể nào...”
“Ngọc Lê, ta biết nàng đang cố ý lừa ta, đúng không?”
“Làm sao nàng có thể hoàn toàn không còn chút tình cảm nào dành cho ta được?”
“Cho ta thêm một cơ hội nữa, có được không?”
Ta lạnh lùng hất mạnh tay hắn ra, sau đó lớn tiếng gọi:
“Quản gia!”
“Tiễn khách!”
Sau khi quản gia dẫn người đuổi toàn bộ người nhà họ Thẩm ra khỏi phủ, ngoại tổ phụ và ngoại tổ mẫu mới gọi ta vào thư phòng, rồi nghiêm túc nói với ta về dự định muốn để ta tiếp quản phủ Uy Viễn Hầu trong tương lai.
“Con và mẫu thân con không giống nhau.”
“Con thông minh hơn người, lại đọc nhiều sách thánh hiền, học rộng hiểu nhiều.”
“Bệ hạ đã ngầm tiết lộ, chẳng bao lâu nữa sẽ sắc phong con làm Quận chúa.”
“Đến lúc đó, người cũng sẽ giao cho con tiếp quản toàn bộ mọi việc của phủ Uy Viễn Hầu.”
“Ngay cả chính sự trong triều, bệ hạ cũng sẽ đặc cách cho phép con tham dự.”
“Chỉ là trước khi đến ngày đó...”
“Con vẫn phải ở bên cạnh ngoại tổ phụ, học tập cho thật tốt.”