Chương 10
Chương 10
Giọng ông vỡ nát, khàn đặc đến mức gần như không còn phát ra âm thanh trọn vẹn. Đám gia nhân run rẩy đáp lời, bắt đầu bới tìm trong đống tro tàn và xà gỗ sụp đổ. Bỗng nhiên, có người kinh hãi kêu lên:
“Tìm thấy rồi!”
“Phu nhân và tiểu thư… ở đây!”
Tô Mặc Ngôn gần như bò bằng cả tay lẫn chân, lảo đảo lao tới. Cố Hoài Viễn cũng chẳng màng bùn tro bám đầy y phục, vội vã xông lên trước. Giữa đống đổ nát cháy sém, có một góc nhỏ kỳ lạ vẫn chưa bị lửa nuốt trọn. Hai thân ảnh nữ tử lặng lẽ nằm ở đó. Y phục vẫn chỉnh tề, dung mạo an hòa. Trên gương mặt không hề thấy dấu vết giãy giụa hay thống khổ, tựa như chỉ đang chìm vào một giấc ngủ rất sâu. Chính là Lâm Uyển Thanh và Uyển Uyển.
“Uyển Uyển…”
Trong mắt Tô Mặc Ngôn bỗng bùng lên tia sáng điên cuồng của hy vọng. Hắn nhào tới, vươn tay định ôm lấy hai người. Nhưng đầu ngón tay vừa chạm vào da thịt, liền cảm nhận được một luồng lạnh băng tê cứng, không còn chút sinh khí nào. Cảm giác lạnh lẽo ấy trong khoảnh khắc nghiền nát tất cả hy vọng cuối cùng của hắn.
“Không… không thể nào…”
“Uyển Uyển, nàng tỉnh lại đi…”
“Nàng mở mắt nhìn ta đi… ta là Mặc Ngôn đây…”
“Ta đến đón nàng rồi…”
Tô Mặc Ngôn phát điên lắc mạnh lấy vai Uyển Uyển, hết lần này đến lần khác gọi tên nàng, giọng khàn đặc, thê lương đến tuyệt vọng. Thuở thiếu niên, mối si tình non nớt mà rực cháy nhất đời hắn, tất cả đều đã trao cho nàng. Nhưng hắn cũng là nam tử đường đường bảy thước, trong lòng mang chí lớn, khát vọng tiến xa hơn trên con đường quan lộ, mong một ngày rạng danh môn hộ. Hắn đã từng nghĩ, nàng hẳn sẽ hiểu. Hẳn sẽ cảm thông cho hắn. Vì sao nàng lại không thể hiểu? Cố Hoài Viễn ôm chặt thân thể Lâm Uyển Thanh vào lòng, miệng không ngừng lẩm bẩm, như kẻ mất hồn:
“Uyển Thanh… nàng vẫn luôn hận ta, có phải không?”
“Nàng hận ta phụ lời thề bạc đầu, hận ta rước Văn An quận chúa vào cửa…”
“Giờ nàng chọn cách rời đi như thế này… chính là để báo thù ta, đúng không?”
Nước mắt ông tuôn ra không ngừng, gương mặt hằn sâu dấu vết năm tháng. Bất chợt, ông nhớ lại rất nhiều năm về trước. Đêm Lâm Uyển Thanh đội phượng quan, khoác hỷ phục, gả cho ông. Nàng từng ngẩng đôi mắt thanh lãnh, nhìn thẳng vào ông, từng chữ từng chữ nói rõ ràng:
“Cố Hoài Viễn, nếu có một ngày chàng phụ ta, phản bội lời thề hôm nay…”
“Ta sẽ vĩnh viễn rời khỏi chàng.”
Về sau, bọn họ có Uyển Uyển. Rồi ông lại cưới Văn An quận chúa. Khi đó, Uyển Thanh không rời đi. Nàng đã ở lại. Vẫn quán xuyến việc nhà, vẫn dạy dỗ nữ nhi, chỉ là trong đôi mắt ấy, từ rất lâu rồi, không còn ánh sáng của ngày xưa nữa. Còn ông, theo thời gian, cũng dần quên mất lời nói quyết tuyệt năm nào của nàng, chỉ cho rằng nàng rốt cuộc đã chọn thỏa hiệp. Nhưng vì sao? Ông tuyệt vọng ôm chặt lấy nàng, trong im lặng không ngừng tự hỏi, hết lần này đến lần khác:
“Nàng đã từng vì ta mà ở lại…”
“Vì sao đến cuối cùng, vẫn chọn cách này…”
“Vĩnh viễn rời khỏi ta?”
Ý thức như trôi dạt trong bóng tối vô biên suốt một thời gian rất dài. Khi ta mở mắt ra lần nữa, thứ đập vào tầm nhìn là một trần nhà trắng tinh, phẳng phiu, sáng đến mức có phần chói mắt. Ta sững người, chậm rãi xoay chuyển ánh nhìn. Căn phòng rộng rãi, ngập tràn ánh sáng. Bốn bức tường mang sắc màu nhạt dịu, treo những bức tranh in hoa văn kỳ lạ mà ta chưa từng thấy qua. Chiếc giường dưới thân mềm mại khác thường, tấm chăn phủ lên người trơn mịn, tinh tế, là xúc cảm mà cả đời trước ta chưa từng chạm tới. Ngoài cửa sổ, những “hộp sắt” khổng lồ gầm rú lao đi không cần ngựa kéo. Xa xa là những “ngọn núi” cao vút chạm mây, bề mặt trong suốt phản chiếu ánh mặt trời rực rỡ đến chói lòa. Ta nằm yên, tim đập chậm rãi. Trong khoảnh khắc ấy, ta biết — mình đã rời khỏi thế giới cũ. Đây là đâu? Ta hoảng hốt muốn ngồi dậy, nhưng toàn thân mềm nhũn, không chút sức lực.
“Uyển Uyển? Con tỉnh rồi à!”
Một giọng nói quen thuộc đến không thể quen hơn vang lên, tràn đầy mừng rỡ. Ta quay đầu lại, nhìn thấy một nữ tử bước nhanh vào phòng. Nàng mặc bộ y phục kiểu dáng kỳ lạ, áo ngắn quần dài ôm gọn thân hình thon thả, mái tóc gọn gàng buộc sau đầu. Trên gương mặt là nụ cười rạng rỡ, ánh mắt sáng ngời, tràn đầy sức sống. Là mẫu thân! Nhưng… lại không hẳn là mẫu thân trong ký ức của ta. Nàng trông trẻ trung đến lạ, đầy sinh khí, dường như chỉ mới ngoài hai mươi.