Trạng Nguyên Phu Quân Phụ Lời Thề Dưới Trăng Năm Ấy
4 phút đọc

Chương 4

Chương 4

Chàng thường mang theo châu báu trang sức, những món đồ mới lạ, đặt trước mặt ta như thể muốn chuộc lỗi. Ta chỉ nhàn nhạt cảm tạ, sai nha hoàn cất hết xuống đáy rương, chưa từng chạm đến. Chàng muốn gần gũi, ta luôn lấy cớ thân thể không khỏe để tránh đi. Chàng dần lộ vẻ bực bội, có lần không nhịn được mà hỏi.
“Uyển Uyển, nàng rốt cuộc còn giận đến khi nào.”
“Ta đã nói rồi, lòng ta vẫn như cũ, vì sao nàng mãi không chịu buông bỏ.”
“Y Y rất hiểu chuyện, chưa từng nói xấu nàng nửa lời, còn thường xuyên khuyên ta nên đến thăm nàng nhiều hơn.”
Ta đang ngồi trước gương chải lại mái tóc dài, nghe vậy, tay khẽ khựng lại, qua tấm gương nhìn thẳng vào chàng.
“Nàng ấy khuyên chàng sao.”
“Vậy nên chàng đến đây, là nghe theo lời khuyên của nàng ấy, đến ban cho ta chút thương hại cùng quan tâm ư.”
Tô Mặc Ngôn nghẹn lời, sắc mặt lập tức trở nên khó coi.
“Nàng… nàng sao lại trở nên cay nghiệt như vậy.”
“Ta thay đổi rồi sao.”
Ta đặt cây lược ngọc xuống, xoay người nhìn chàng, giọng nói nhạt đến lạnh lẽo.
“Tô Mặc Ngôn, người thay đổi là chàng.”
“Chàng không nên trách ta vì đã đổi khác, khi chính chàng là kẻ phản bội trước.”
Tô Mặc Ngôn câm lặng không lời, phất tay áo rời đi. Từ sau ngày ấy, chàng đến thưa dần. Ta thu xếp hành trang, đặt ngay ngắn một phong hòa ly thư lên án, nét mực đã khô hẳn, tựa như giữa ta và chàng từ nay không còn đường quay lại. Mẫu thân từng nói, thế đạo này đối với nữ nhi vốn nhiều gian nan, cả đời giam mình nơi hậu trạch chật hẹp, sống dựa vào hơi thở người khác. Ta không muốn như vậy. Càng không muốn cả đời bị vây hãm trong bốn bức tường son. Mẫu thân cũng không mong ta như thế. Cuối cùng, ta bước qua ngưỡng cửa cao cao của Tô phủ. Ánh trời ngoài cửa chói lòa, như thứ tự do mà ta chưa từng thật sự nắm trong tay. Nhưng ngay trong khoảnh khắc ấy, khi ta còn chưa kịp rời đi hẳn, trước mắt bỗng tối sầm lại. Toàn thân như bị rút cạn sức lực trong chớp mắt, mềm nhũn ngã xuống. Trong ý thức sau cùng, chỉ còn cảm giác lạnh buốt của nền đá xanh, cùng những tiếng kinh hô mơ hồ vọng lại từ xa. Khi mở mắt lần nữa, ta đã trở về gian phòng ngủ của ta và Tô Mặc Ngôn. Vừa thấy ta tỉnh, Tô Mặc Ngôn lập tức siết chặt tay ta, trong mắt tràn ngập niềm vui mừng như vừa tìm lại được thứ đã mất.
“Uyển Uyển… nàng cuối cùng cũng tỉnh rồi.”
Giọng chàng khẽ run, cố nén sự kích động.
“Đại phu nói… nàng đã có thai được hai tháng.”
“Ta đã dặn quản gia tuyển thêm hai nha hoàn cẩn thận vào hầu hạ.”
“Từ nay trở đi, nàng không cần bận tâm điều gì, mọi việc đều lấy nàng làm trọng.”
Ánh mắt chàng rực sáng, dường như cả thế gian chỉ còn lại mỗi mình ta, nhưng đối với phong hòa ly thư ta để lại, chàng tuyệt nhiên không nhắc một lời. Còn ta, lòng chợt trĩu xuống. Sao lại có thể… mang thai vào đúng lúc này. Tin tức lan đi rất nhanh, chưa đầy nửa ngày đã truyền khắp Tô phủ. Đêm khuya tĩnh lặng, ánh nến lay động hồng hồng, Tô Mặc Ngôn vừa thay y phục, chuẩn bị nghỉ ngơi. Ta vừa định lên tiếng từ chối. Nha hoàn vào bẩm báo, Liễu Y Y đến thăm. Liễu Y Y bước vào nhẹ nhàng, trên người chỉ khoác một lớp sa mỏng làm áo ngủ, dáng người thon thả hiện ra lờ mờ dưới làn vải. Giọng nàng ta mềm mại, quyến rũ, từng chữ lại rõ ràng mạch lạc.
“Mặc Ngôn ca ca, sao huynh lại không biết thương người như vậy.”
Miệng thì trách chàng, ánh mắt nàng ta lại hững hờ lướt qua ta.
“Tỷ tỷ mang thai là chuyện vui lớn của cả nhà.”
“Nữ nhân khi mới có thai cần cẩn trọng đủ điều, kiêng kỵ rất nhiều, nhất là… nhất là không nên gần gũi phu quân, kẻo làm động thai khí.”
Giọng nàng ta ân cần chu đáo, dường như tất thảy đều là vì ta mà tính toán.
“Vì sự an ổn của tỷ tỷ và đứa trẻ, những ngày này… Mặc Ngôn ca ca tuyệt đối không thể tùy tiện.”
Gương mặt tuấn tú của Tô Mặc Ngôn khẽ ửng đỏ, ánh mắt lại vô thức bị những đường cong ẩn hiện dưới lớp sa y của nàng ta cuốn hút, chàng thấp giọng đáp.
“Phải… là Y Y nghĩ chu toàn, là ta sơ suất.”
Thế nhưng chàng lại không làm theo ý nàng ta mà rời đi, trái lại còn ngồi xuống mép giường, siết chặt tay ta.
“Chính vì Uyển Uyển mang thai, thân thể không khỏe, ta càng nên ở lại chăm sóc.”
“Y Y, nàng hãy về nghỉ ngơi trước đi.”
Liễu Y Y không ngờ chàng lại từ chối, vành mắt lập tức đỏ lên, uất ức nói.