Trạng Nguyên Phu Quân Phụ Lời Thề Dưới Trăng Năm Ấy
4 phút đọc

Chương 5

Chương 5

Nay Tô Mặc Ngôn phụ ta, bà liền muốn dùng đến chút sức lực cuối cùng còn sót lại, đưa ta rời khỏi nơi này. Mẫu thân nhẫn nhịn đến tận hôm nay, cũng chỉ vì ta mà thôi. Nước mắt lại lần nữa làm ướt hàng mi. Lần này, không phải vì Tô Mặc Ngôn, mà là vì tình mẫu tử sâu nặng như biển kia. Sau khi thân thể ta khá hơn đôi chút, Tô Mặc Ngôn vẫn đến. Ta gặp hắn trong tiểu thư phòng khi chưa xuất giá. Chỉ mới mấy ngày ngắn ngủi, hắn gầy đi đôi phần, nhưng y phục vẫn chỉnh tề thẳng thớm, phong thái không hề xộc xệch. Xem ra, việc ta rời đi cũng chẳng khiến hắn có lấy nửa phần chật vật. Cũng phải thôi. Bên cạnh đã có người mới, tiền đồ phía trước rộng mở, làm sao hắn phải hao tâm tổn trí vì một kẻ cũ “không biết đại cục” như ta. Hắn nhìn ta, trong đáy mắt lộ ra vài phần dò xét thận trọng.
“Uyển Uyển, nàng đã nguôi giận được chút nào chưa.”
“Ta đến đón nàng về nhà.”
Ta không đáp, chỉ lặng lẽ nhìn hắn. Hắn lại mở miệng, giọng nói đã phảng phất mấy phần bất mãn bị kìm nén.
“Hôm đó nhạc mẫu không nói không rằng đã đưa nàng đi, còn trước mặt hạ nhân nói ra không ít lời nặng nề, khiến ta mất hết thể diện…”
“Những chuyện ấy, ta đều chưa từng so đo với nàng.”
Giọng hắn trầm xuống, mang theo một tia trách cứ bị nén chặt.
“Nhưng nay trong triều, đồng liêu đều đã nghe phong thanh rằng nàng vì chuyện ta muốn cưới bình thê mà giận dỗi bỏ về nhà mẹ.”
“Uyển Uyển, nếu còn tiếp tục ầm ĩ như vậy, thứ bị tổn hại chỉ có thanh danh hiền thục của nàng mà thôi.”
Ta ngẩng mắt nhìn thẳng vào hắn, trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác mệt mỏi khó nói thành lời.
“Tô Trạng Nguyên vẫn còn bận tâm đến cái gọi là ‘hiền danh’ của ta sao.”
“Hay là thấy ta hiện giờ vẫn chưa đủ ‘hiền thục’.”
Giọng ta mang theo ý cười mỉa.
“Có kẻ đã gián tiếp khiến ta mất đi đứa trẻ.”
“Ta còn chưa từng liều mệnh tranh đấu, cũng chưa từng lấy máu đòi lại món nợ ấy.”
“Bấy nhiêu đó gọi là ‘hiền thục’, chẳng lẽ vẫn chưa vừa mắt Tô Trạng Nguyên ngài hay sao.”
Sắc mặt Tô Mặc Ngôn lập tức tái đi. Giọng nói của hắn mềm xuống.
“Ta không có ý ấy…”
“Uyển Uyển, đứa trẻ không còn, ta cũng đau lòng.”
“Nhưng chuyện đã xảy ra rồi.”
“Y Y cũng không phải cố ý, chúng ta không thể mãi bị trói buộc tại chỗ.”
“Nàng theo ta trở về, sau này ta nhất định sẽ bù đắp cho nàng.”
Ta ngẩng mắt lên, ánh nhìn lạnh lẽo.
“Bù đắp thế nào.”
“Là để Liễu Y Y đền mạng, hay là hưu nàng ta, trục xuất khỏi phủ.”
Sắc mặt Tô Mặc Ngôn đột ngột biến đổi.
“Uyển Uyển.”
“Sao nàng có thể nói ra những lời cay nghiệt như vậy.”
“Y Y cho dù có muôn vàn sai lầm, khi ấy cũng là vì nàng đột nhiên xoay người, mới lỡ tay gây ra họa…”
“Những ngày qua nàng ấy ngày nào cũng lấy nước mắt rửa mặt, hối hận không nguôi.”
“Nàng cần gì phải cứng rắn đến thế, nhất định ép nàng ấy vào đường cùng.”
Đó chính là phu quân mà ta từng dốc lòng trao gửi. Chỉ vì một nữ tử khác, hắn có thể dễ dàng gán cho ta hai chữ “cay nghiệt”. Thì ra, đòi lại công đạo trong mắt hắn, lại trở thành bức ép. Có lẽ, chỉ khi ta nhẫn nhịn đến cùng, nuốt trọn máu lệ, mới được xem là “biết đại cục” trong mắt hắn. Ta hít sâu một hơi, ép xuống nỗi chua xót cuộn trào nơi cổ họng, giọng nói bình thản không gợn sóng.
“Tô Mặc Ngôn.”
“Nếu ta đã cay nghiệt đến mức ấy.”
“Vì sao ngươi vẫn không chịu hạ bút.”
“Ký vào hòa ly thư kia.”
Tô Mặc Ngôn đột ngột đứng bật dậy, trên gương mặt đan xen giữa kinh ngạc và cơn thịnh nộ không che giấu.
“Hòa ly ư.”
“Cố Uyển Uyển, nàng đúng là điên rồi.”
“Những ngày qua nàng cũng đã làm ầm lên, giận dỗi đủ rồi.”
“Ta một mực nhẫn nhịn, một mực nhượng bộ.”
“Vậy mà nàng lại càng ngày càng quá đáng, không chịu dừng tay.”
“Chẳng lẽ phải bắt ta quỳ xuống trước mặt nàng, dập đầu nhận sai, nàng mới chịu thôi sao.”
“Ta nói cho nàng biết.”
“Hòa ly — tuyệt đối không thể.”
Hắn tiến lên một bước, giọng nói mang theo áp lực nặng nề.
“Nàng là trạng nguyên phu nhân do ta cưới hỏi đàng hoàng.”
“Nay ta sắp đón bình thê vào phủ, nàng lại đòi hòa ly.”
“Nàng bảo thiên hạ sẽ nhìn ta ra sao.”
“Bệ hạ sẽ nhìn ta thế nào.”
“Nàng đặt thể diện của hai nhà Cố – Tô ở chỗ nào.”
Ta bật cười. Nụ cười mang theo nỗi bi thương khó giấu.
“Tô Mặc Ngôn.”
“Thể diện của ngươi, là do chính ngươi giành lấy.”

Đã sao chép liên kết chương