Chương 11
Chương 11
Trên người không còn nửa phần nhẫn nhịn hay u sầu của những ngày ở phủ tướng quân, cả con người như đang phát sáng.
“Mẫu thân…?” Ta do dự cất tiếng, giọng khàn khàn yếu ớt.
Nàng bật cười, khẽ gõ nhẹ lên trán ta.
“Ngốc quá. Ở đây phải gọi là mẹ rồi.”
Nàng ngồi xuống bên giường, dịu dàng nắm lấy tay ta.
“Chào mừng con đến thế kỷ hai mươi mốt.”
“Chào mừng con về nhà, bảo bối của mẹ.”
Mẹ nói với ta, đây là thế giới của mẹ và giờ đây là của chúng ta. Một thời đại hoàn toàn khác với quá khứ. Vì tốc độ trôi qua của thời gian giữa hai thế giới không giống nhau, nên dù chúng ta đã sống ở bên kia rất nhiều năm, thì ở nơi này, thực chất chỉ mới trôi qua một khoảng thời gian rất ngắn. Ta lặng lẽ nghe, tim khẽ run lên. Thế giới mới này… rốt cuộc sẽ ra sao? Hệ thống giữ đúng lời hứa. Nó đã chuẩn bị cho chúng ta thân phận hợp pháp và một khoản tiền đủ để an ổn sinh sống. Tên của ta cũng không còn là Cố Uyển Uyển nữa, mà đổi sang theo họ của mẹ — Lâm Triều Nhan. Triều hướng về ánh mặt trời, tươi sáng rực rỡ. Mẹ nói, độ tuổi sinh lý hiện tại của ta là mười bảy, vẫn vừa vặn ở lứa tuổi học trung học. Trong lòng ta không khỏi thấp thỏm. Dù từng đọc không ít sách, nhưng những điều ta học được ở đời trước lại hoàn toàn xa lạ với thế giới này. Mẹ lại tràn đầy tự tin:
“Đừng sợ, có mẹ ở đây.”
“Chúng ta học lại từ đầu. Triều Nhan của mẹ thông minh như vậy, nhất định không thành vấn đề!”
Mẹ thật sự dẫn ta bắt đầu lại từ đầu. Từ học bảng chữ cái, làm quen với chữ viết giản thể, cho đến toán học, vật lý, hóa học, rồi ngoại ngữ… Quá trình vô cùng gian nan. Nhưng mẹ luôn ở bên cạnh, kiên nhẫn chỉ dẫn, không ngừng động viên ta. Cách học tập của thế giới này thú vị hơn rất nhiều. Tri thức cũng mênh mông hơn rất nhiều. Ta giống như một miếng bọt biển khô cạn, liều mạng hấp thu hết thảy những điều mới mẻ. Ta dần nhận ra, mẹ ở nơi này sống vô cùng tự tại. Mẹ quay về với nghề cũ, trở thành một nhiếp ảnh gia tự do. Thường xuyên đeo máy ảnh trên vai, rong ruổi khắp nơi, ghi lại những khoảnh khắc rực rỡ của thế giới này. Mẹ trở nên yêu đời hơn hẳn. Mẹ hay cười, hay đùa, dẫn ta đi nếm thử đủ thứ món ăn mới lạ, chỉ vì ta học thêm được một từ mới cũng có thể vui đến mức ôm lấy ta xoay một vòng thật lớn. Mẹ còn bảo ta gọi mẹ là “chị Vãn Vãn”, nói như vậy trông sẽ trẻ trung hơn. Nhìn dáng vẻ rạng rỡ ấy, từ tận đáy lòng, ta thật sự mừng cho mẹ. Chúng ta đã đi rất nhiều nơi. Mẹ dùng máy ảnh ghi lại từng dấu chân của hai mẹ con. Ta đã nhìn thấy đại dương thực sự, rộng lớn hơn bất kỳ bức họa nào từng vẽ, lúc bình minh lên, mây trời nhuộm ánh hồng, đẹp đến mức khiến người ta gần như không thở nổi. Ta đã leo qua những dãy núi cao, đứng trên đỉnh nhìn mây mù cuộn quanh, cúi xuống thấy nhân gian bé nhỏ đến nhường nào. Ta từng đến công viên giải trí, ngồi tàu lượn siêu tốc, hét to không kiêng dè, đem tất cả u uất trong lòng trút sạch theo từng vòng xoáy. Ta còn thông qua kính thiên văn, nhìn thấy bầu trời sao mênh mông vô tận, rung động trước trí tuệ của con người và sự rộng lớn không cùng của thế giới. Ta học cách dùng máy tính, dùng điện thoại, thông qua mạng internet nhìn thấy một chân trời còn rộng hơn nữa. thật sự rất tốt. Ở nơi này, không có chuyện ba thê bốn thiếp, không có đạo lý phu vi thê cương. Nữ tử có thể tự do lựa chọn việc học hành, sự nghiệp và hôn nhân của mình. Ta có thể đường hoàng bước đi trên phố, không cần che mặt, không cần né tránh ánh nhìn của bất kỳ ai. Tính cách của ta cũng dần thay đổi. Ta không còn là vị trạng nguyên phu nhân nhẫn nhịn ngày nào, mà từng chút một, học được sự phóng khoáng và rạng rỡ từ mẹ. Ngày sinh nhật mười tám tuổi của ta, mẹ tổ chức một bữa tiệc nhỏ. Chỉ có hai mẹ con. Mẹ tặng ta một chiếc máy tính xách tay đời mới nhất. Nhìn ta, ánh mắt mẹ thoáng chút do dự:
“Triều Nhan, theo mẹ đến đây, con… có từng hối hận không?”
Ta đặt chiếc bánh sinh nhật xuống, dang tay ôm chặt lấy mẹ, khóe mắt ướt nhòe.
“Mẹ ơi, con chưa từng hối hận.”
“Đây là quyết định đúng đắn nhất trong đời con.”