Chương 16

Chương 16

Trên cỗ xe ngựa vào cung, Bùi Tự suốt dọc đường không nói một lời. Hắn ngồi đối diện ta, sắc mặt âm trầm như bầu trời trước cơn mưa giông. Ta ôm quyển sổ sách, nhắm mắt dưỡng thần. Thanh Đại không thể theo vào cung, chỉ có thể tiễn ta đến trước cổng Hầu phủ. Trước khi ta lên xe, nàng nắm chặt tay ta, hai mắt đỏ hoe.
“Tiểu thư, trong cung không giống Hầu phủ, người nhất định phải cẩn thận.”
Ta vỗ nhẹ lên tay nàng.
“Chỉ cần ta còn chưa chết, thì sẽ không một ai được yên ổn.”
Bùi Tự nghe thấy câu ấy, khẽ cười lạnh. Sau khi xe ngựa lăn bánh, cuối cùng hắn cũng lên tiếng.
“Thẩm Thanh Vũ, bây giờ quay đầu vẫn còn kịp.”
“Quay đầu cái gì?”
“Đến Phượng Nghi cung, chỉ cần nàng nói tất cả chỉ là hiểu lầm.”
“Nói rằng đêm tân hôn nàng bị kinh sợ, xử lý không thỏa đáng.”
“Mẫu thân và ta sẽ cho nàng một bậc thang để bước xuống.”
Ta suýt nữa bật cười.
“Bậc thang của Hầu gia... là để ta quỳ mà bước xuống sao?”
Bùi Tự cố nén cơn giận.
“Nàng không hiểu nước trong cung sâu đến mức nào.”
Ta nhìn hắn.
“Ta đúng là không hiểu.”
“Vì thế, ta chỉ nói những điều ta hiểu.”
“Đêm tân hôn, Hầu gia giấu ngoại thất đang mang thai vào trong rương của hồi môn của ta.”
“Ngày thứ hai, ngoại thất vu oan ta giết người.”
“Ngày thứ ba, sổ sách Hầu phủ cho thấy sổ công nuôi ngoại thất, còn muốn nuốt của hồi môn của ta.”
Ta nói từng chữ, từng chữ.
“Chừng ấy... cũng đủ để Hoàng hậu nương nương nghe rồi.”
Sắc mặt Bùi Tự từng chút một trắng bệch.
“Nếu nàng dám nhắc đến ngõ Thừa Ân...”
Ta cắt ngang lời hắn.
“Thứ ngươi sợ... là ngõ Thừa Ân.”
“Hay là người đứng sau ngõ Thừa Ân?”
Đồng tử Bùi Tự co rụt lại. Lần này, hắn không phủ nhận. Hắn chỉ nhìn chằm chằm vào ta.
“Thẩm Thanh Vũ.”
“Rồi nàng sẽ hối hận.”
Ta khẽ cười.
“Câu này, đêm qua ngươi cũng đã nói.”
“Nhưng người hối hận... hình như không phải ta.”
Xe ngựa dừng trước cổng cung. Nội thị dẫn chúng ta vào Phượng Nghi cung. Trong Phượng Nghi cung yên tĩnh đến lạ. Hoàng hậu nương nương ngồi ở vị trí cao nhất, phượng bào chỉnh tề, thần sắc nhàn nhạt. Ta quỳ xuống hành lễ.
“Thần phụ Thẩm Thanh Vũ, khấu kiến Hoàng hậu nương nương.”
Bùi Tự cũng quỳ xuống.
“Thần Bùi Tự, khấu kiến Hoàng hậu nương nương.”
Hoàng hậu không lập tức cho đứng dậy. Người cúi mắt nhìn chúng ta.
“Ngày thứ hai sau tân hôn, Kinh Triệu phủ vào Hầu phủ.”
“Ngày thứ ba sau tân hôn, sổ sách đã được đưa đến trước mặt bổn cung.”
“Vĩnh An Hầu.”
“Cuộc hôn sự này của ngươi... quả thật náo nhiệt.”
Trán Bùi Tự áp sát xuống nền đất.
“Thần có tội.”
Hoàng hậu nhìn sang ta.
“Họ Thẩm, ngươi nói đi.”
Ta ngẩng đầu. Không khóc. Chỉ nâng quyển sổ sách quá đỉnh đầu.
“Thần phụ xin nương nương xem sổ.”
Cung nữ bước lên nhận lấy quyển sổ, dâng lên. Hoàng hậu lật xem vài trang, ánh mắt càng lúc càng lạnh. Trong Phượng Nghi cung chỉ còn lại tiếng giấy lật xào xạc. Bùi Tự quỳ bên cạnh, sống lưng căng cứng. Hoàng hậu khép quyển sổ lại.
“Hầu phủ thâm hụt mười ba nghìn tám trăm lượng bạc.”
“Dùng sổ công nuôi ngoại thất.”
“Tiền bày tiệc cưới không đủ, còn muốn lấy của hồi môn của tân phụ để bù vào.”
Người nhìn về phía Bùi Tự.
“Bùi Tự, ngươi có nhận không?”
Sắc mặt Bùi Tự trắng bệch.
“Thần trị gia không nghiêm.”
Hoàng hậu cười lạnh.
“Trị gia không nghiêm?”
“Giấu ngoại thất vào trong rương của hồi môn của tân phụ, cũng là trị gia không nghiêm?”
“Lấy khăn tay của tân phụ để ngụy tạo chứng cứ máu, cũng là trị gia không nghiêm?”
“Đưa phiếu ký để ngoại thất đi lĩnh thuốc, cũng là trị gia không nghiêm?”
Mỗi một câu vừa dứt... Đầu Bùi Tự lại cúi thấp thêm một phần. Ta quỳ ở một bên. Trong lòng bình lặng như nước. Sảng khoái sao? Sảng khoái. Vẫn chưa đủ. Hoàng hậu nhìn sang ta.
“Ngươi muốn thế nào?”
Bùi Tự đột ngột ngẩng đầu. Ta biết hắn sợ ta mở miệng xin hòa ly. Nhưng bây giờ vẫn chưa phải lúc. Điều ta muốn không phải là trốn khỏi Hầu phủ. Mà là bắt bọn họ từng chút một nhả sạch tất cả.
“Thần phụ có ba điều thỉnh cầu.”
Hoàng hậu nói:
“Thứ nhất, của hồi môn của thần phụ được niêm phong riêng, không nhập vào sổ công của Hầu phủ.”
“Thứ hai, quyền quản lý trung quỹ của Hầu phủ tạm thời giao cho thần phụ quản lý, sau khi kiểm tra xong toàn bộ khoản thâm hụt sẽ trình nương nương xem qua.”
“Thứ ba, Liễu Phù Âm làm giả chứng cứ, vu oan hãm hại người khác. Tuy vì đang mang thai nên tạm thời chưa bị giam giữ, nhưng xin nương nương hạ lệnh, trước khi sinh không được rời khỏi Đông Noãn các, không được lén gặp Hầu gia, cũng không được hủy chứng cứ.”
Sắc mặt Bùi Tự lập tức thay đổi.
“Nương nương!”
Hoàng hậu ngước mắt nhìn hắn.
“Ngươi có ý kiến?”
Bùi Tự nghiến răng.
“Dù sao đứa bé trong bụng họ Liễu cũng là cốt nhục của thần.”
Hoàng hậu nhìn hắn rất lâu.