Chương 23

Chương 23

Mọi đầu mối sẽ hoàn toàn đứt đoạn. Khi chúng ta trở lại Hầu phủ, ngọn lửa bên ngoài Đông Noãn các đã được dập tắt. Liễu Phù Âm tạm thời được sắp xếp ở một gian phòng trong viện phía bên. Nữ quan của Phượng Nghi cung và nha dịch của Kinh Triệu phủ đều đứng canh bên ngoài. Nhưng vừa bước vào sân. Ta đã ngửi thấy một mùi thuốc nhàn nhạt. Không đúng. Bước chân ta khựng lại.
“Phủ y Hạ đâu?”
Một cung nữ đáp:
“Đang kê đơn an thai cho Liễu cô nương.”
Ta lập tức đẩy cửa bước vào. Trong phòng ánh nến mờ vàng. Liễu Phù Âm nằm trên giường, sắc mặt trắng bệch. Phủ y Hạ đang bưng một bát thuốc, hai tay run dữ dội. Vừa nhìn thấy ta, cả người ông run lên. Ta nhìn chằm chằm bát thuốc. Môi phủ y Hạ trắng bệch.
“Là... là phòng thuốc đưa tới... thuốc an thai.”
“Ai mang tới?”
Trong phòng không một ai lên tiếng. Liễu Phù Âm bỗng mở mắt, giọng yếu ớt như gió.
“Thẩm Thanh Vũ.”
“Bọn họ muốn giết ta.”
Bùi Tự xông vào, sắc mặt lập tức thay đổi. Nữ quan lạnh lùng chắn trước mặt hắn.
“Hầu gia, phượng dụ.”
Bùi Tự buộc phải dừng bước. Ta đi đến bên giường, nhận lấy bát thuốc từ tay phủ y Hạ. Phủ y Hạ gần như quỳ sụp xuống.
“Thiếu phu nhân, lão phu chưa dám cho nàng ấy uống.”
Ta cúi đầu ngửi thử. Mùi thuốc rất đắng. Ẩn dưới vị đắng ấy... Lại có một mùi tanh ngọt nhàn nhạt. Ta đưa bát thuốc cho Lục Văn Chu.
“Kiểm tra.”
Lục Văn Chu lấy một cây ngân châm. Ngân châm vừa cắm vào bát thuốc. Một lát sau... Đầu kim chuyển sang màu đen. Hai mắt Bùi Tự đột ngột mở lớn. Ta nhìn ra ngoài cửa.
“Người mang thuốc đâu?”
Đám nha dịch lập tức chạy đi điều tra. Chẳng bao lâu sau. Một tiểu nha hoàn bị áp giải vào. Nàng chỉ khoảng mười ba, mười bốn tuổi, sợ đến mức toàn thân run lẩy bẩy.
“Nô tỳ không biết!”
“Có người đặt bát thuốc ở hành lang, nói là phủ y Hạ dặn mang tới!”
“Người đó mặc áo choàng có mũ, nô tỳ không nhìn rõ mặt!”
Lục Văn Chu trầm giọng ra lệnh:
“Khám xét toàn bộ viện.”
Đám nha dịch lập tức tản ra khắp nơi. Cuối cùng Bùi Tự cũng không nhịn được nữa, vung một quyền đấm mạnh vào khung cửa.
“Rốt cuộc là kẻ nào muốn giết nàng ấy?”
Ta liếc nhìn hắn một cái.
“Hầu gia bây giờ đã hiểu chưa?”
“Nàng ta còn sống, ngươi mới có cơ hội biết trên đầu mình đang đội một cái mũ xanh lớn đến mức nào.”
“Nàng ta chết rồi, cả đời này ngươi sẽ mãi là kẻ ngu thay người khác nuôi con.”
Sắc mặt Bùi Tự trắng bệch. Thế nhưng Liễu Phù Âm lại đột nhiên bật cười. Cười một lúc... Nàng ta lại bật khóc.
“Người ngốc nhất... đâu phải hắn.”
Nàng ta ngẩng đầu nhìn Bùi Tự.
“Chàng cho rằng ta muốn quay về Hầu phủ sao?”
“Điều ta muốn bước vào... là Đông cung.”
Toàn thân Bùi Tự chấn động. Trong phòng lập tức yên lặng. Nước mắt Liễu Phù Âm không ngừng rơi xuống.
“Nhưng bọn họ nói...”
“Thân phận của ta không đủ tư cách bước vào Đông cung.”
“Đứa bé cũng tuyệt đối không thể sinh ra trong Đông cung.”
“Bọn họ bảo ta trước tiên mượn danh nghĩa của chàng để sinh đứa bé.”
“Đợi sóng gió qua đi... tự sẽ có người đến đón đứa bé đi.”
Nàng ta nhìn ta. Ánh mắt trống rỗng đến đáng sợ.
“Ban đầu ta không tin.”
“Cho đến tối nay... mũi tên ấy bắn vào.”
“Cho đến khi ma ma Tần chết.”
“Cho đến khi bát thuốc này được mang đến trước mặt ta.”
Nàng ta đưa tay vuốt bụng mình.
“Thì ra tám chữ ấy là thật.”
“Giữ mẹ bỏ con.”
Không phải nàng ta chưa từng nghĩ mình sẽ bị vứt bỏ. Nàng ta không muốn tin mà thôi. Bùi Tự giống như vừa bị tát mạnh một cái. Qua rất lâu sau, hắn mới khó nhọc bật ra được mấy chữ.
“Người của Đông cung... là ai?”
Liễu Phù Âm lập tức ngậm chặt miệng. Nỗi sợ hãi lại lần nữa bò kín gương mặt nàng ta. Ta biết nàng ta không dám nói. Những gì nàng ta vừa nói đã đủ nhiều rồi. Nữ quan lập tức lên tiếng.
“Việc này nhất định phải bẩm báo với nương nương.”
Nàng vừa xoay người. Bên ngoài bỗng truyền đến tiếng cấp báo.
“Người trong cung đến!”
Sắc mặt mọi người đồng loạt thay đổi. Một tên nội thị của Đông cung dẫn theo hơn mười cấm vệ bước vào trong sân. Trong tay hắn cầm một tấm lệnh bài, giọng nói the thé.
“Phụng lệnh Thái tử điện hạ.”
“Họ Liễu có liên quan đến một vụ án cũ trong nội đình, lập tức đưa về Đông cung để tra hỏi.”
Sắc mặt Bùi Tự đột ngột thay đổi. Lục Văn Chu đặt tay lên chuôi đao.
“Kinh Triệu phủ đang thụ lý vụ án.”
“Đông cung không thể trực tiếp đưa người đi.”
Tên nội thị cười lạnh.
“Lục Thiếu doãn muốn chống lệnh của Thái tử sao?”
Ta đứng trong phòng, nhìn tấm lệnh bài của Đông cung. Đến thật nhanh. Nhanh đến mức... Giống như đã sớm chờ Liễu Phù Âm mở miệng.