Chương 5
Chương 5
“Con dâu nghe theo bà mẫu.”
Lúc trở về chính viện, vành mắt Thu Hòa đã đỏ hoe.
“Thiếu phu nhân, người thật sự muốn đi sao?”
“Vậy... vậy người có mang nô tỳ theo không?”
Ta quay đầu nhìn nàng ấy. Nha đầu này đã theo hầu ta suốt ba năm, từ một tiểu nha hoàn còn ngây ngô ngày nào, nay đã trưởng thành thành dáng vẻ đoan chính hiểu chuyện. Vậy mà lúc này, nàng khóc đến mức vành mắt hoe đỏ, ngay cả chóp mũi cũng đỏ ửng lên.
“Bên tú phường đang thiếu một nha đầu quản sự, ngươi có nguyện ý đi không?”
Nàng ấy lập tức gật đầu mạnh đến mức nước mắt văng cả lên vạt áo.
“Nguyện ý! Nô tỳ nguyện ý!”
Ta đưa tay lau mặt cho nàng ấy.
“Vậy thì đừng khóc nữa. Trước khi đi, vẫn còn một vở kịch phải diễn.”
Ngày mà bà mẫu chọn chính là ngày cả gia tộc tụ họp dùng bữa mỗi tháng. Nhị phòng tam phòng đều tới đông đủ, cả căn phòng kín chỗ người ngồi. Trên bàn bát tiên bày đầy các món ăn nóng hổi nghi ngút khói, nhưng không một ai động đũa. Bà mẫu ngồi ở ghế trên, sắc mặt bình tĩnh trầm xuống. Ta đứng bên cạnh bà, trong tay cầm hai tờ giấy kia.
“Hôm nay gọi mọi người tới đây là có một chuyện cần phải nói rõ trước mặt tộc nhân.”
Bà mẫu nhìn quanh một vòng, cuối cùng ánh mắt dừng lại trên người Chu Hoài Cẩn.
“Hoài Cẩn, đứng lên.”
Chu Hoài Cẩn từ bàn nam khách đứng dậy. Hắn gầy đi đôi chút, dưới mắt cũng xuất hiện quầng thâm xanh nhạt. Bà mẫu đem tờ khế ước ba năm trước đập xuống bàn.
“Thứ này là do ngươi ký?”
Ánh mắt Chu Hoài Cẩn dừng lại trên trang giấy đã ngả vàng kia, môi mím chặt thành một đường. Toàn bộ ánh mắt trong phòng đều đổ dồn về phía hắn. Liễu Như Huệ co người ngồi ở góc, sắc mặt trắng bệch như giấy tuyên. Giọng hắn nhỏ tới mức gần như không nghe thấy.
“Ngày thành thân cưới vợ, ngươi đã cùng nàng lập ra loại quy củ như thế này, ba năm không cùng chính thê viên phòng, lại để một thiếp thất cưỡi lên đầu chủ mẫu mà tác oai tác quái...”
Giọng bà mẫu càng lúc càng nặng nề.
“Ngươi đọc sách thánh hiền bao nhiêu năm, vậy mà chuyện làm ra còn không bằng cả đám phu khuân vác ngoài đường!”
Cả phòng im phăng phắc. Nữ quyến nhị phòng tam phòng nhìn nhau, không một ai dám lên tiếng.
“Ba điều quy củ.”
Bà mẫu đọc ra từng câu từng chữ.
“Điều thứ nhất, thiên viện của ngươi ta không bước vào, chính viện của ta nàng ta cũng không được bước nửa bước.”
“Điều thứ hai, đêm nay ngươi không cùng ta động phòng, vậy đời này kiếp này cũng không cần nhắc lại nữa.”
“Điều thứ ba, nếu công bà thúc giục chuyện con nối dõi, ngươi phải tự mình đứng ra gánh trách nhiệm.”
Đọc xong, bà lại đập mạnh tờ khế ước xuống bàn, chấn động đến mức bát đũa vang lên leng keng.
“Hoài Cẩn, ngươi đúng là có bản lĩnh lắm! Cưới vợ ba năm, bỏ mặc chính thê không hỏi han lấy một lần, ngược lại còn nuông chiều một biểu muội ăn nhờ ở đậu lên tận trời.”
“Ba năm này Uẩn nương từng khiến ngươi chịu một lần uất ức chưa? Từng tới thiên viện của ngươi làm loạn một lần chưa? Từng ra ngoài nói nửa lời không tốt về ngươi chưa?”
Yết hầu Chu Hoài Cẩn khẽ chuyển động, nhưng vẫn không nói được lời nào. Bà mẫu lại quay sang Liễu Như Huệ.
“Liễu thị, ngươi ăn nhờ ở đậu Chu gia nhiều năm, ăn mặc chi tiêu đều do Chu gia cung dưỡng. Sau khi thiếu phu nhân vào cửa, nàng từng bạc đãi ngươi một phần nào chưa?”
Môi Liễu Như Huệ run lên, qua rất lâu mới khó nhọc thốt ra được hai chữ:
“Chưa từng.”
“Vậy những lời ngươi nói trong thiên viện, những lời đồn ngươi truyền ra ngoài, là xem ta bị điếc hay xem Chu gia không có quy củ?”
“Cô mẫu...”
“Gọi phu nhân.”
Bà mẫu lạnh lùng ngắt lời nàng ta.
“Ngươi đã vào thiên viện của Hoài Cẩn thì chính là thiếp thất. Thiếp thất gọi chủ mẫu là phu nhân, quy củ này không cần ta phải dạy ngươi.”
Toàn thân Liễu Như Huệ run lên, nước mắt lập tức rơi xuống. Chu Hoài Cẩn theo bản năng muốn mở miệng, lại bị một ánh mắt sắc lạnh của bà mẫu ép nuốt trở về.
“Ngươi còn có mặt mũi thay nàng ta nói chuyện?”
Lúc này ta mới tiến lên một bước, dùng hai tay dâng hòa ly thư lên trước mặt bà mẫu.
“Con dâu tự xin hòa ly.”
Cả phòng lập tức xôn xao. Ngay cả thím hai cũng nhịn không được mà chen lời:
“Thiếu phu nhân, chuyện này... có cần suy nghĩ lại thêm không?”
“Không cần.”