Chương 4

Chương 4

Ta bước lên phía trước, ánh mắt dừng trên gương mặt Thẩm lão phu nhân.
“Cái gọi là đại cục của người, chính là sát hại đích trưởng tôn, diệt khẩu những nô bộc biết chuyện, ép mẫu thân ruột thịt phải câm miệng, rồi giẫm lên ân tình của phủ họ Tô để nâng Thẩm Nghiễn Phong lên sao?”
Thẩm lão phu nhân trừng mắt nhìn ta.
“Nơi này đến lượt ngươi lên tiếng sao?”
Thẩm Nghiễn Từ bước lên một bước, chắn trước mặt ta.
“Nàng ấy là Vương phi của bổn vương.”
“Nơi này, người có tư cách lên tiếng nhất chính là nàng ấy.”
Sắc mặt Thẩm lão phu nhân xanh mét. Ta nhìn về phía Thẩm phu nhân.
“Phu nhân vừa rồi nói, có một người dân miền núi đến báo tin.”
“Sau đó người dân miền núi ấy thế nào rồi?”
Tiếng khóc của Thẩm phu nhân chợt khựng lại. Mí mắt Thẩm lão phu nhân đột nhiên giật mạnh. Trong lòng ta lập tức đã có đáp án.
“Cũng chết rồi sao?”
Thẩm phu nhân nhắm mắt lại.
“Cả nhà bảy người của ông ấy, chỉ trong một đêm đều nhiễm dịch.”
“Thi thể cũng bị mang đi thiêu ngay trong đêm.”
Rất nhiều nữ quyến trong đại điện đều tái mét mặt. Hoàng đế đập mạnh xuống án.
“Láo xược!”
Đế vương nổi cơn thịnh nộ, cả đại điện đồng loạt quỳ rạp xuống. Thẩm lão phu nhân cuối cùng cũng không dám nói thêm một lời nào nữa. Hoàng đế mở những bức thư trong chiếc hòm sắt ra. Trên thư có tư ấn của Thẩm lão phu nhân. Có khế ước bạc dùng để mua chuộc đám thổ phỉ. Có danh sách những nô bộc cần bị diệt khẩu. Còn có một tờ giấy mỏng nhất. Trên tờ giấy ấy chỉ viết đúng một dòng chữ. Nếu Thẩm Nghiễn Từ còn sống trở về, giết ngay, không tha. Bên dưới là dấu tay của Thẩm lão phu nhân. Thẩm Nghiễn Từ nhìn tờ giấy ấy, nhưng thần sắc lại bình tĩnh hơn bất cứ ai. Bình tĩnh đến lạ thường. Giống như vết thương đã thối rữa quá lâu, từ lâu đã chẳng còn chảy máu nữa. Ta nhìn nghiêng gương mặt hắn, bỗng nhớ đến câu nói của vị thái giám truyền chỉ.
“Hôm nay để cô nương phải chịu uất ức rồi.”
Thì ra những uất ức mà chính hắn phải gánh trên lưng, còn nặng nề hơn ta rất nhiều. Thẩm Nghiễn Phong quỳ trên mặt đất, bỗng dập đầu về phía Hoàng đế.
“Bệ hạ, thần nguyện tố giác tổ mẫu.”
“Những năm qua phủ họ Thẩm vẫn còn có sổ sách riêng, tổ mẫu qua lại rất mật thiết với ngoại thần.”
Thẩm lão phu nhân không dám tin mà nhìn hắn.
“Nghiễn Phong!”
Thẩm Nghiễn Phong không dám nhìn bà.
“Thần là bị tổ mẫu ép buộc.”
“Năm đó thần tuổi còn nhỏ, không hiểu chuyện.”
“Xin Bệ hạ khai ân.”
Thẩm Nghiễn Từ khẽ bật cười một tiếng. Ý cười ấy lạnh lẽo đến mức khiến người ta rét buốt.
“Thẩm Nghiễn Phong.”
“Ngươi thật sự cho rằng món nợ của mười năm trước, đến đây là kết thúc rồi sao?”
Toàn thân Thẩm Nghiễn Phong cứng đờ. Thẩm Nghiễn Từ ngước mắt nhìn ra ngoài điện.
“Dẫn nhân chứng vào.”
Ngoài cửa đại điện, thị vệ giáp đen áp giải một người phụ nữ đầu tóc rũ rượi bước vào. Đến khi người nữ nhân ngẩng mặt lên, cả người Thẩm Nghiễn Phong như bị sét đánh ngang tai. Ta cũng nhận ra nàng ta. Chính là ca kỹ năm ngoái đã nhận bức bình phong thêu của ta. Trong lòng nàng ta đang ôm một đứa trẻ chưa đầy một tuổi. Tên của ca kỹ là Liễu Oanh. Năm ngoái, khi Thẩm Nghiễn Phong đem bức bình phong mà ta mất ba tháng ròng rã thêu tặng cho nàng ta, nàng ta còn tựa bên khung cửa hoa sảnh, mỉm cười cúi người hành lễ với ta. Khi ấy, trong lòng nàng ta không hề có đứa trẻ nào. Còn giờ đây, nàng ta quỳ giữa đại điện, gương mặt trắng bệch, đứa bé trong lòng bị dọa đến bật khóc không ngừng. Ánh mắt Thẩm Nghiễn Phong gần như muốn xé nát nàng ta.
“Ai bảo ngươi đến đây?”
Liễu Oanh ôm chặt đứa bé, toàn thân run rẩy.
“Nhị công tử, nếu nô gia không đến, chỉ sợ đêm nay sẽ không còn sống nổi nữa.”
Thẩm Nghiễn Phong nghiêm giọng quát:
“Ngươi nói bậy!”
Liễu Oanh vừa khóc vừa lấy từ trong ngực ra một chiếc khóa trường mệnh. Chiếc khóa rất nhỏ, ánh vàng đã xỉn màu, mặt sau khắc một chữ Thẩm. Nàng ta giơ chiếc khóa trường mệnh quá đỉnh đầu.
“Chính Nhị công tử đã tự tay đeo chiếc khóa này cho đứa bé.”
“Nhị công tử nói, đợi phủ họ Tô hủy hôn, đợi An Bắc Vương vĩnh viễn không thể trở về kinh thành, sẽ đón hai mẹ con chúng ta vào phủ.”
Cả đại điện lập tức xôn xao. Ta nhìn Thẩm Nghiễn Phong, bỗng nhiên bật cười. Thì ra hắn ghét ta đến tận xương tủy, nhưng cũng chẳng hề làm chậm trễ việc hắn dùng bạc của phủ họ Tô để nuôi ngoại thất. Thẩm lão phu nhân tức đến tối sầm mắt.
“Con tiện tỳ kia, ngươi dám vu khống đích tử của phủ họ Thẩm!”
Liễu Oanh ngẩng mặt lên.
“Chẳng phải lão phu nhân cũng từng gặp đứa bé này rồi sao?”
Sắc mặt Thẩm lão phu nhân lập tức thay đổi. Liễu Oanh tiếp tục nói:
“Hôm đứa bé đầy tháng, lão phu nhân còn sai ma ma mang đến một chiếc vòng tay bằng vàng.”
“Người còn nói, nếu là bé trai, sau này tự nhiên sẽ có tiền đồ.”