Hoa Vô Dương – Ngọc Tuyết Cung
4 phút đọc

Chương 4

Chương 4

Ta bao trọn những ngọn trà sơn tốt nhất. Ta mời những bậc sư phụ sao trà giỏi nhất. Trà của ta, một lạng vạn tiền, chỉ bán cho người thực sự hiểu trà. Muối vận Giang Nam, tào vận, đồ sứ. Phàm là việc làm ăn có thể sinh lời, ta đều có nhúng tay vào. Tiền bạc của ta, càng ngày càng sinh sôi. Nhiều đến mức chính ta cũng không đếm xuể. Ta trở thành nữ phú thương thần bí nhất Giang Nam. Người người đều gọi ta là Thẩm chưởng quỹ. Nhưng không ai biết lai lịch của ta. Ta hiếm khi tự mình lộ diện. Phần lớn thời gian, ta đều ở trong Thanh Nguyệt Cư. Đọc sách, phẩm trà, nghe mưa, ngắm hoa. Ngày tháng trôi qua bình đạm mà dư dả. Xuân Hòa khuyên ta nên tìm một người nam nhân. Nàng nói, nữ nhân suy cho cùng cũng cần có chỗ dựa. Chỗ dựa của ta, là chính ta. Là những thỏi vàng bạc vĩnh viễn không phản bội ta. Nam nhân ư? Ta không cần. Người theo đuổi ta rất nhiều. Có tài tử Giang Nam, có thương nhân phú giáp một phương, thậm chí còn có vương gia vi phục xuất tuần. Lễ vật họ đưa tới chất đầy kho của ta. Thơ tình họ viết cho ta, đốt lên đủ sưởi ấm cả một mùa đông. Ta đều mặc kệ. Một trái tim đã chết qua một lần, thì sẽ không còn nóng lên được nữa. Thỉnh thoảng, cũng nghe được tin tức từ kinh thành. Nghe nói Tiêu Quyết bình bộ thanh vân. Mười năm, hắn từ một hoàng tử không được coi trọng, trở thành nhiếp chính vương quyền khuynh triều dã. Nghe nói, hắn và Liễu Như Yên ân ái mặn nồng, cầm sắt hòa minh. Là đôi thần tiên quyến lữ khiến cả kinh thành ngưỡng mộ. Bọn họ còn có một nhi tử. Thông minh lanh lợi, rất giống Tiêu Quyết. Những tin tức ấy, như gió thoảng bên tai ta. Không lưu lại nửa phần dấu vết. Ta vẫn tưởng, ta và hắn, đời này sẽ không còn giao thoa. Chúng ta giống như hai đường thẳng song song. Mỗi người an ổn, vĩnh viễn không gặp lại. Cho đến ngày ấy. Một phong thiếp mời dát vàng từ hoàng cung được đưa tới Thanh Nguyệt Cư của ta. Thái hậu đại thọ. Hoàng đế hạ chỉ, truyền lệnh cho Thẩm Thanh Nguyệt, phú thương đứng đầu Giang Nam, nhập kinh dâng lễ. Trên thánh chỉ, ấn ngọc đỏ thẫm rực rỡ. Không cho phép khước từ. Ta biết, ta nên trở về rồi. Trở về chiếc lồng son đã từng giam cầm ta suốt mười năm. Đi gặp cố nhân mà ta ngỡ rằng đã vĩnh biệt. Kinh thành, ta đã trở lại. Con đường hồi kinh dài dằng dặc nhưng yên ổn. Đội thuyền của ta xuôi theo vận hà mà một mạch tiến về phương Bắc. Cờ xí giăng khắp, khí thế phi phàm. Quan viên dọc đường không ai là không đến bái kiến. Bọn họ cung kính gọi ta là Thẩm chưởng quỹ. Trong lời nói tràn đầy nịnh nọt cùng lấy lòng. Không ai hay biết, mười năm trước, ta từng là kẻ bị ruồng bỏ, rời khỏi kinh thành trong cảnh chật vật. Còn nay, ta dùng một tư thái khác, phong quang trở về. Kinh thành vẫn là dáng vẻ cũ. Tường thành cao hơn trước, phố phường cũng phồn hoa hơn. Trong không khí, vẫn là mùi vị quen thuộc pha lẫn giữa quyền lực và dục vọng. Ta không trở về phủ họ Thẩm. Phụ thân và mẫu thân đã lần lượt qua đời cách đây ba năm. Trước lúc lâm chung, điều họ không yên lòng nhất chính là ta. Ta nói với họ rằng ta sống rất tốt. Để họ an tâm mà ra đi. Phủ họ Thẩm hiện nay do một vị đường huynh xa kế thừa tước vị. Sớm đã không còn liên hệ gì với ta. Tại kinh thành, ta cũng có phủ đệ của riêng mình. Một tòa viện ba tiến, vị trí còn tốt hơn phủ họ Tiêu mấy phần. Là ta tùy ý mua từ mấy năm trước. Tin tức ta hồi kinh rất nhanh đã lan khắp giới thượng lưu. Vô số bái thiếp bay đến như tuyết. Bọn họ hiếu kỳ, vị nữ phú thương thần bí Giang Nam này rốt cuộc là nhân vật phương nào. Ta đều không gặp. Ta đang chờ. Chờ thọ yến của Thái hậu. Một ngày trước thọ yến. Trong cung phái một vị giáo tập ma ma đến, chỉ dạy ta lễ nghi cung đình. Vị ma ma ấy trông mặt lạ hoắc, lại toát ra một vẻ kiêu ngạo. Hẳn bà ta cho rằng, ta chỉ là một thương nhân, không hiểu quy củ.
“Thẩm chưởng quỹ, ngày mai diện thánh, phải hành đại lễ quỳ bái.”
“Gặp vương gia cùng nương nương, cũng không được thất thố.”
Trong lời bà ta, mang theo sự chỉ điểm như bố thí. Ta nâng chén trà, khẽ thổi nhẹ.
“Ma ma có biết, hiện nay ta mang thân phận hoàng thương.”
“Gặp quan lớn hơn một cấp, diện thánh có thể miễn quỳ.”
Giọng ta rất nhẹ, nhưng đủ khiến sắc mặt bà ta thay đổi. Hẳn bà ta không ngờ ta lại biết cả điều này.
“Còn về vương gia và nương nương…”