Chương 6
Chương 6
Ta không kêu. Cũng không chống cự. Mặc hắn ôm ta băng qua rừng mai, tiến vào căn phòng nhã nhặn kia. Hắn ném ta xuống chiếc giường mềm. Rồi xoay người. Sải bước ra cửa lớn của trang viện Lãm Nguyệt Hiên
“Người đâu!”
Hắn quát lớn ra bên ngoài. Hai tên thị vệ mang đao lập tức xuất hiện trước cửa.
“Vương gia có gì phân phó?”
Tiêu Quyết không quay đầu nhìn ta. Giọng hắn lạnh như băng.
“Từ hôm nay trở đi, nếu không có lệnh của bản vương.”
“Lãm Nguyệt Hiên không được phép cho bất kỳ ai ra vào.”
“Ăn ở sinh hoạt của Thẩm Thanh Nguyệt, phải hầu hạ cho chu toàn.”
“Nàng chỉ được ở bên trong, không được phép ra ngoài, nếu nàng rơi mất một sợi tóc.”
“Các ngươi, mang đầu tới gặp ta.”
Thị vệ lĩnh mệnh. Rồi ta nghe thấy một tiếng khóa cửa khô khốc, vang lên giòn tan từ bên ngoài của chính Lam Nguyệt Hiên Cửa, bị khóa từ bên ngoài. Tiêu Quyết xoay người. Từng bước từng bước, quay lại đi tới trước mặt ta. Hắn đứng trên cao nhìn xuống. Trong ánh mắt là điên cuồng, là thống khổ, còn xen lẫn một tia khoái ý trả thù.
“Thẩm Thanh Nguyệt.”
“Hoan nghênh ngươi trở lại.”
“Trở lại địa ngục của ta.”
Trong phòng rất yên tĩnh. Yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng gió lướt qua đầu cành mai ngoài cửa sổ. Ta nằm trên giường. Không động đậy. Thậm chí cũng không buồn nhìn Tiêu Quyết đang đứng bên cạnh. Ánh mắt ta dừng lại nơi trần màn phía trên đầu. Trên đó thêu hoa văn liên hoa quấn cành tinh xảo. Giống hệt mười năm trước, trong tân phòng ta từng nhìn thấy. Như một vòng luân hồi. Ta từ một chiếc lồng son trốn thoát. Mất mười năm, tự tay xây cho mình một chốn tự do. Rồi lại bị chính cùng một người, tự tay bắt trở về. Nhốt vào một chiếc lồng khác, lộng lẫy hơn, tinh xảo hơn. Thật là nực cười đến cực điểm. Tiêu Quyết cứ đứng đó. Nhìn ta rất lâu. Lâu đến mức ta tưởng hắn sẽ hóa thành tảng đá vọng thê. Hắn dường như đang chờ phản ứng của ta. Chờ ta khóc. Chờ ta làm loạn. Chờ ta như tiền kiếp, gào khản cả giọng mà nguyền rủa hắn. Nhưng ta không. Ta chỉ nằm đó. Yên tĩnh như một con rối gỗ đã mất linh hồn. Cuối cùng hắn không nhịn được nữa.
“Ngươi không có gì muốn nói với ta sao?”
Giọng hắn mang theo một tia vội vàng khó nhận ra. Ta chậm rãi xoay đầu. Ánh mắt bình thản nhìn về phía hắn.
“Nói vương gia quyền thế ngập trời, giữa thanh thiên bạch nhật cũng có thể cưỡng đoạt dân nữ?”
“Hay nói vương gia tình sâu nghĩa nặng, đối với người vợ bị bỏ mười năm trước vẫn nhớ mãi không quên?”
Giọng ta không hề dao động. Giống như đang nói một chuyện chẳng liên quan gì đến ta. Sắc mặt Tiêu Quyết lại càng thêm khó coi. Hắn dường như không ngờ, đến mức này rồi mà ta vẫn có thể bình tĩnh như thế. Vẫn có thể sắc sảo như thế.
“Ngươi nhất định phải nói chuyện với ta bằng giọng đó sao?”
Hắn hỏi, trong giọng mang theo một tia mệt mỏi.
“Vậy vương gia muốn nghe điều gì?”
Ta hỏi ngược lại.
“Muốn nghe ta cầu xin?”
“Cầu ngươi thả ta đi?”
“Tiêu Quyết, có phải ngươi quên rồi không.”
“Ta ngay cả cái chết còn không sợ.”
“Lẽ nào lại sợ cái Lãm Nguyệt Hiên như cái sân nhỏ này của ngươi?”
Lời ta như một mũi kim. Đâm thủng lớp vỏ hư trương thanh thế mà hắn dùng quyền lực đan dệt nên. Thân hình cao lớn của hắn khẽ lay động. Sự điên cuồng trong mắt hắn vơi đi vài phần. Thay vào đó là bất lực và thống khổ sâu hơn.
“Ta chỉ là… không muốn ngươi rời đi.”
Hắn lẩm bẩm. Giọng thấp đến mức như chỉ nói cho chính mình nghe.
“Ta không muốn ở một mình.”
Ta nhìn hắn. Bỗng nhiên thấy hắn có chút đáng thương. Giống như một đứa trẻ lạc đường. Dùng cách vụng về nhất, tổn thương nhất, để cố giữ viên kẹo trong tay. Nhưng ta không phải kẹo của hắn. Ta là Thẩm Thanh Nguyệt. Nhân sinh của ta, không nên trả giá cho sai lầm của hắn.
“Trời không còn sớm.”
Ta lên tiếng, cắt ngang lời tự nói của hắn.
“Nếu vương gia không còn việc gì khác, xin hãy hồi phủ.”
“Nhiếp chính vương trăm công nghìn việc, không nên lãng phí thời gian vào kẻ nhàn rỗi như ta.”
“Vương phi hẳn cũng đang chờ.”
Ta cố ý nhắc đến Liễu Như Yên. Trên mặt Tiêu Quyết thoáng qua một tia cảm xúc phức tạp. Có áy náy, có phiền chán, còn có chút chật vật bị ta nhìn thấu. Hắn nhìn ta thật sâu một lần. Ánh mắt ấy giống như đang nhìn một khối băng vĩnh viễn không thể làm tan. Rồi hắn không nói thêm lời nào, xoay người rời đi, rời khỏi căn phòng này. Ta nghe rõ tiếng hắn dặn dò thị vệ ngoài cửa lớn của Lãm Nguyệt Hiên. Sau đó là tiếng cửa mở ra, rồi lại bị khóa lại lần nữa. Trong phòng, cuối cùng chỉ còn lại một mình ta. Ta từ trên giường ngồi dậy. Đưa mắt nhìn quanh. Nơi này bày biện cực kỳ xa hoa.