Ngoại Thất Ôm Bụng Tới, Đuổi Chủ Mẫu Ta Ra Khỏi Chính Viện
4 phút đọc

Chương 6

Chương 6

Đầu bút của tộc trưởng khựng lại, ông ta tức giận quát lớn:
“Ngươi cười cái gì?”
Ta thu lại ý cười, ánh mắt lạnh như đao chậm rãi quét qua từng người trong đại sảnh.
“Ta cười nam nhân Bùi gia các ngươi đúng là vô dụng đến cực điểm, dựa vào nữ nhân mà sống còn chưa đủ, nay lại xem chuyện đó là lẽ đương nhiên.”
“Ta cũng cười các ngươi đại họa đã treo ngay trên đầu rồi, thế mà vẫn còn tâm tư ngồi đây mơ tưởng chiếm đoạt gia sản của người khác.”
Ta xoay đầu nhìn ra ngoài cửa.
“Thanh Hòa, mời người vào.”
Ngoài cửa lập tức vang lên tiếng bước chân nặng nề. Cánh cửa gỗ dày của từ đường bị đẩy mạnh ra, một luồng gió lạnh lập tức tràn vào. Tri phủ đại nhân họ Lưu của địa phương dẫn theo hai vị sư gia, sải bước tiến qua ngưỡng cửa. Bùi Nghiên vốn đang quỳ dưới đất bị dọa đến run lên, vội vàng đứng bật dậy.
“Lưu… Lưu đại nhân, sao ngài lại tới đây?”
Tri phủ lạnh lùng liếc hắn một cái, hoàn toàn không thèm để ý tới hắn, trực tiếp đi tới ngồi xuống ghế bên cạnh. Ta khẽ phất tay. Thanh Hòa lập tức bước lên phía trước, trong tay ôm hai bàn tính gỗ lim nặng trĩu cùng một chiếc hộp gỗ sơn đen.
“Rầm” một tiếng vang lên.
Hai chiếc bàn tính bị đặt mạnh xuống bàn trước mặt tộc trưởng, âm thanh lạnh lẽo vang khắp đại sảnh. Ngay sau đó, chiếc hộp gỗ sơn đen cũng được mở ra. Bên trong xếp ngay ngắn từng chồng khế đỏ do quan phủ đóng ấn, dày đến mức gần như đầy kín cả hộp. Ta đứng dậy bước tới trước bàn, cầm lấy tờ khế đỏ nằm trên cùng, mở ra đặt ngay dưới mí mắt của tộc trưởng.
“Tộc trưởng đại nhân, người nhìn cho rõ, đây là cái gì?”
Tộc trưởng nheo mắt ghé sát tới nhìn, sắc mặt trong nháy mắt thay đổi.
“Đây… đây là khế đỏ?”
Giọng ta vang dội rõ ràng, đủ để tất cả mọi người trong từ đường nghe thấy từng chữ một.
“Không sai!”
“Đây là khế đỏ mua bán khu đất của Bùi phủ, toàn bộ phủ viện cùng tất cả đồ đạc bài trí bên trong!”
“Phía trên đóng đại ấn của Giang Ninh phủ, trắng giấy mực đen viết rõ chủ hộ là Thẩm Tri Vi!”
Ta lại cầm lấy một chồng văn thư đã ố vàng, trực tiếp ném xuống trước chân Bùi Nghiên.
“Còn có cái này nữa!”
“Năm đó Bùi Nghiên nghèo đến mức ngay cả lộ phí đi thi cũng không gom đủ, là Thẩm gia ta bỏ bạc ra quyên quan cho hắn, mua phủ cho hắn!”
“Đây là văn thư vay nợ năm đó hắn tự tay lập xuống, phía trên có chữ ký cùng dấu tay của chính hắn!”
Bùi Nghiên run rẩy nhặt lên một tờ văn thư, bên trên rõ ràng viết:
“Nay vay Thẩm gia năm vạn lượng bạc trắng, lấy lễ ở rể mà đối đãi, phủ viện thuộc quyền sở hữu của Thẩm thị.”
“Không… không thể nào…”
Hai chân Bùi Nghiên mềm nhũn, trực tiếp ngã ngồi xuống đất.
“Căn nhà này rõ ràng là của Bùi gia, là tổ trạch của Bùi gia ta!”
Ta từ trên cao lạnh lùng nhìn xuống hắn.
“Bổng lộc một năm của chàng còn không đủ tiền bảo trì căn nhà này trong nửa năm, chàng lấy đâu ra mặt mũi nói đây là tổ trạch của Bùi gia?”
“Đây không phải Bùi phủ, đây là Thẩm trạch! Là nhà của ta, Thẩm Tri Vi!”
Ta đột ngột quay đầu nhìn thẳng về phía tộc trưởng.
“Tộc trưởng đại nhân, theo luật pháp, căn nhà này chính là tài sản riêng của Thẩm gia ta, có liên quan gì tới Bùi gia các người?”
“Bùi gia các người ngang nhiên chiếm giữ phủ viện của Thẩm gia ta, còn vọng tưởng cướp đoạt cửa hàng của ta, đây chính là tội cướp bóc!”
Trên trán tộc trưởng lập tức rịn đầy mồ hôi lạnh, cây bút trong tay “cạch” một tiếng rơi thẳng xuống đất. Chuyện này hoàn toàn vượt ngoài nhận thức của ông ta, ai có thể ngờ được phủ viện của đường đường thất phẩm tri phủ lại là tài sản riêng của thê tử? Tri phủ Lưu đại nhân lạnh lùng mở miệng.
“Nếu đã là tài sản riêng của Thẩm thị, vậy chuyện Bùi Nghiên muốn hưu thê đoạt sản chính là tham đoạt tài vật của thê tử, theo luật phải bị xử phạt.”
Ta nhìn đám người Bùi gia đang chật vật hỗn loạn, từng chữ từng chữ vang lên đầy mạnh mẽ.
“Hôm nay trước mặt tri phủ đại nhân cùng toàn bộ tông tộc, ta tuyên bố, không phải Bùi Nghiên hưu thê, mà là Thẩm Tri Vi ta hưu phu!”
“Cánh cửa Bùi gia này ta không ra được nữa rồi, kẻ phải cút chính là các người!”
Lúc này, Bùi Nghiên thật sự hoảng rồi.