Vệ Sĩ Vô Địch Của Nữ Chủ Tịch
8 phút đọc

Chương 10

Chương 10 — Vệ Sĩ Vô Địch Của Nữ Chủ Tịch

Cập nhật 09/09/2026 8 phút đọc

Chu Nhã Kỳ hẹn gặp Tuệ Lâm và Bách Nguyên tại một quán cà phê yên tĩnh nằm khuất trong một con hẻm nhỏ, xa khỏi tầm mắt của những phóng viên vẫn đang lảng vảng quanh khu vực trụ sở công ty. Cô đến với một chiếc laptop và một tập hồ sơ dày, gương mặt lộ rõ vẻ phấn khích xen lẫn thận trọng.

"Tao đã lần ra được kha khá thứ rồi," Nhã Kỳ mở lời ngay khi cả ba an vị, giọng hạ thấp dù quán khá vắng khách. "Công ty Hưng Thịnh Capital mà tao từng nhắc đến, hóa ra chỉ là một trong số gần chục công ty đầu tư nhỏ lẻ được lập ra trong vòng hai năm qua, tất cả đều có chung một mẫu số — cùng sử dụng một văn phòng luật tư vấn thành lập doanh nghiệp, và cùng góp vốn mua gom cổ phần Kiều Phát một cách rất kín đáo, mỗi lần chỉ mua một lượng nhỏ để tránh phải công bố thông tin theo quy định."

Cô mở laptop, trình chiếu một sơ đồ phức tạp thể hiện mối quan hệ sở hữu chéo giữa các công ty này. "Tao đã dành gần hai tuần để lần theo từng lớp pháp nhân, và cuối cùng cũng tìm ra được một mắt xích chung — tất cả các công ty này đều có một cổ đông góp vốn ẩn danh thông qua một quỹ tín thác gia đình, được đăng ký dưới tên một luật sư đại diện. Sau khi tra cứu kỹ hơn, tao phát hiện vị luật sư đại diện đó từng có nhiều năm làm việc riêng cho một khách hàng duy nhất."

"Ai vậy?" Tuệ Lâm ngồi thẳng người lên.

"Lương Khắc Việt," Nhã Kỳ đáp, chỉ tay vào một cái tên được khoanh đỏ trên màn hình. "Toàn bộ chuỗi công ty bình phong này, cuối cùng đều dẫn về một quỹ tín thác do chú ấy kiểm soát ngầm. Tính đến thời điểm hiện tại, thông qua các công ty này, chú ấy đã âm thầm gom được xấp xỉ mười tám phần trăm cổ phần Kiều Phát, chỉ còn thiếu vài phần trăm nữa là đủ để cùng với số cổ phần chú ấy đang nắm giữ công khai, tạo thành một khối quyền lực có thể chi phối phần lớn các quyết định quan trọng của công ty."

Bách Nguyên, ngồi lặng lẽ nghe từ đầu đến cuối, lên tiếng. "Vậy có nghĩa là, mục tiêu của hắn không chỉ đơn thuần là gây áp lực để em nhượng bộ, mà là thâu tóm hoàn toàn quyền kiểm soát công ty một cách hợp pháp, thông qua việc gom đủ số lượng cổ phần cần thiết."

"Chính xác," Nhã Kỳ gật đầu. "Và nếu tao đoán không lầm, những vụ tấn công nhắm vào mày, Lâm, không chỉ đơn thuần là muốn hại mày, mà còn nhằm mục đích khiến mày hoảng loạn, mất tập trung, thậm chí có thể buộc mày phải bán bớt cổ phần để lấy tiền mặt đối phó với những rủi ro an ninh, tạo cơ hội cho hắn gom nốt số cổ phần còn thiếu."

Tuệ Lâm im lặng một lúc, cảm giác như từng mảnh ghép rời rạc suốt ba tháng qua giờ đã ghép lại thành một bức tranh hoàn chỉnh, dù bức tranh ấy lạnh lẽo và đáng sợ hơn nàng từng tưởng tượng. "Vậy chúng ta có đủ bằng chứng để tố cáo hành vi thao túng thị trường của chú ấy chưa?"

"Chưa đủ," Nhã Kỳ lắc đầu, vẻ tiếc nuối. "Những gì tao có hiện tại chỉ là dữ liệu công khai kết hợp suy luận logic, không phải bằng chứng pháp lý trực tiếp chứng minh Lương Khắc Việt là người đứng sau toàn bộ mạng lưới công ty bình phong này. Luật sư của hắn chắc chắn đã dựng lên nhiều lớp bảo vệ pháp lý, nếu công khai tố cáo lúc này mà không có bằng chứng cụ thể, chúng ta có thể bị kiện ngược vì vu khống."

Luật sư Trần Hữu Khang, người được mời tham gia cuộc gặp qua cuộc gọi video, cũng đồng tình với nhận định này. "Cô Lâm, chúng ta cần thêm bằng chứng trực tiếp, có thể là tài liệu giao dịch nội bộ, email trao đổi, hoặc lời khai của người trong cuộc, mới đủ sức nặng để đưa ra ánh sáng trước pháp luật và trước Hội đồng quản trị."

"Vậy bước tiếp theo chúng ta nên làm gì?" Tuệ Lâm hỏi, ánh mắt đầy quyết tâm dù trong lòng không tránh khỏi lo lắng.

"Chúng ta cần tìm ra ai trong nội bộ công ty đang tiếp tay cho hắn." Bách Nguyên gấp tập hồ sơ lại. "Kẻ tấn công vừa qua biết rõ lịch trình của em, điều đó chứng tỏ có người bên trong đang rò rỉ thông tin. Nếu tìm ra được người đó, chúng ta có thể lần ngược lại toàn bộ đường dây, thu thập đủ bằng chứng cần thiết."

Cả nhóm dành thêm gần một giờ đồng hồ để bàn bạc chi tiết kế hoạch tiếp theo, thống nhất sẽ âm thầm theo dõi những cá nhân có quyền truy cập vào lịch trình của Tuệ Lâm, đồng thời Nhã Kỳ sẽ tiếp tục đào sâu vào mạng lưới tài chính của Lương Khắc Việt, tìm kiếm bất kỳ giao dịch bất thường nào có thể trở thành bằng chứng trực tiếp.

Trên đường trở về căn hộ sau cuộc gặp, ngồi trong xe, Tuệ Lâm nhìn ra ngoài cửa kính, tâm trạng nặng trĩu. "Anh có nghĩ," nàng hỏi Bách Nguyên đang ngồi lái xe bên cạnh, "rằng người mà chú Việt cài cắm trong công ty có thể là ai không?"

Bách Nguyên im lặng một lúc, ánh mắt vẫn tập trung vào con đường phía trước. "Anh chưa dám khẳng định chắc chắn, nhưng có một người khiến anh để ý từ lâu."

"Ai vậy?" Nàng nín thở chờ câu trả lời.

"Phạm Trung Nghĩa," anh đáp. "Trưởng phòng an ninh của em. Hôm xảy ra vụ ám sát, khi nhắc đến việc ai có quyền truy cập lịch trình của em, anh để ý thấy thái độ của luật sư Khang hơi khác lạ trong tích tắc khi nhắc đến tên ông ta. Và bản thân ông ta, dù thể hiện sự chuyên nghiệp bên ngoài, nhưng phản ứng của ông ta trước năng lực của anh lại có phần dò xét quá mức cần thiết, không giống một người đơn thuần tò mò thông thường."

Tuệ Lâm nhíu mày, cố nhớ lại những lần tiếp xúc với Phạm Trung Nghĩa. Ông ta đã làm việc cho công ty gần tám năm, luôn tỏ ra tận tụy và chuyên nghiệp, chưa từng có bất kỳ dấu hiệu bất thường nào khiến nàng phải nghi ngờ. "Nhưng chú ấy đã gắn bó với công ty rất lâu rồi, chị chưa từng thấy chú ấy có biểu hiện gì đáng ngờ."

"Đôi khi, những kẻ nguy hiểm nhất lại chính là những người khéo léo che giấu bản thân tốt nhất," Bách Nguyên nói, giọng trầm xuống. "Anh không muốn vội vàng kết luận khi chưa có bằng chứng cụ thể, nhưng chúng ta cần thận trọng quan sát thêm, và tuyệt đối không để lộ bất kỳ nghi ngờ nào ra bên ngoài, kẻo đánh động khiến hắn cảnh giác, xóa sạch dấu vết trước khi chúng ta kịp thu thập đủ chứng cứ."

Tuệ Lâm gật đầu, dù trong lòng không khỏi cảm thấy nặng nề trước viễn cảnh phải nghi ngờ chính những người đồng nghiệp mình đã làm việc cùng suốt nhiều năm. Nhưng nàng cũng hiểu, trong hoàn cảnh hiện tại, sự cẩn trọng là điều cần thiết hơn bao giờ hết, khi mà kẻ thù có thể đang ẩn mình ngay trong chính đội ngũ mà nàng vẫn luôn tin tưởng giao phó sự an toàn của bản thân.

Đêm đó, khi đã về đến căn hộ an toàn, Bách Nguyên đứng một mình ngoài ban công, nhìn xuống dòng người xe cộ vẫn tấp nập bên dưới. Cái tên Lương Khắc Việt giờ đây không còn là một nghi vấn mơ hồ nữa, mà đã trở thành một mục tiêu rõ ràng, gắn liền cả với hiện tại nguy hiểm của Tuệ Lâm lẫn quá khứ đau thương của chính anh. Anh biết, con đường phía trước sẽ còn nhiều chông gai, nhưng lần đầu tiên sau mười tám năm, anh cảm thấy mình đang tiến gần hơn bao giờ hết đến sự thật mà anh đã kiếm tìm từ khi còn là một cậu bé chín tuổi đứng chết lặng giữa biển lửa.

Tuệ Lâm bước ra ban công đứng cạnh anh, khoác thêm chiếc áo len mỏng vì gió đêm đã trở lạnh. "Anh vẫn chưa ngủ sao?"

"Anh đang nghĩ về những gì Nhã Kỳ vừa cho chúng ta biết," anh đáp, ánh mắt vẫn dõi theo dòng xe cộ phía xa. "Mười tám phần trăm cổ phần, gần đủ để nắm quyền chi phối. Hắn đã chuẩn bị kế hoạch này rất lâu rồi, có lẽ từ trước cả khi ba em ngã bệnh."

"Anh nghĩ vụ ba em hôn mê có liên quan trực tiếp đến kế hoạch gom cổ phần này không?" Tuệ Lâm kéo chặt vạt áo len, không chắc cái rùng mình vừa chạy dọc sống lưng là vì gió đêm hay vì câu hỏi chính mình vừa buột ra.

"Anh nghĩ vậy," Bách Nguyên gật đầu. "Một khi chú Nghĩa còn tỉnh táo điều hành, hắn sẽ khó lòng gom đủ số cổ phần cần thiết mà không bị phát hiện, vì chú Nghĩa vốn rất am hiểu thị trường và luôn theo sát biến động cổ đông. Nhưng khi chú ấy đột ngột ngã bệnh, mọi sự chú ý đều dồn vào việc điều trị và ổn định công ty, tạo ra một khoảng trống vừa đủ để hắn âm thầm thực hiện kế hoạch của mình."

Tuệ Lâm siết chặt tay vịn ban công, một cơn giận dữ âm ỉ dâng lên trong lòng khi nghĩ đến khả năng cha mình bị hại chỉ vì tham vọng quyền lực của một kẻ từng được xem là bạn thân thiết của gia đình. "Nếu đúng là chú ấy đã ra tay hại ba em, em sẽ không để chú ấy dễ dàng thoát tội."

"Chúng ta sẽ tìm ra sự thật," Bách Nguyên nói, quay sang nhìn nàng, ánh mắt anh trong đêm tối vẫn ánh lên một sự kiên định không lay chuyển. "Và khi ngày đó đến, anh sẽ đứng cạnh em, cùng em đối mặt với tất cả."

Gió đêm thổi qua, mang theo hơi lạnh của thành phố về khuya, nhưng đứng cạnh nhau trên ban công nhỏ ấy, cả hai đều cảm nhận được một sự ấm áp lạ thường, như thể chỉ cần có nhau, mọi hiểm nguy phía trước dù lớn đến đâu cũng trở nên bớt đáng sợ hơn.

Đã sao chép liên kết chương