Chương 22
Chương 22 — Vệ Sĩ Vô Địch Của Nữ Chủ Tịch
Bách Nguyên trở lại Vân Sơn Môn vào một buổi sáng sương mù dày đặc, cảnh vật quen thuộc của núi rừng vẫn nguyên vẹn như ngày anh rời đi, nhưng lòng anh giờ đây đã mang theo một tâm trạng hoàn toàn khác so với những lần trở về trước đó. Lần này, anh không trở về để báo cáo tiến độ nhiệm vụ, mà để đối mặt với một quyết định sẽ định hình toàn bộ quãng đời còn lại của mình.
Mộ Thanh Hạc đón anh tại chính gian nhà khách nơi Tuệ Lâm từng ngồi chờ đợi cuộc hội ngộ định mệnh nhiều tháng trước. Ông nhìn đệ tử của mình, ánh mắt tinh tường nhận ra ngay những biến chuyển trong tâm hồn chàng trai trẻ. "Con đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ ta giao phó," ông mở lời. "Món nợ ân tình giữa hai gia đình chúng ta, coi như đã được trả trọn vẹn. Con có thể yên tâm ở lại núi tiếp tục con đường tu luyện, hoặc quay về với cuộc sống con đã tạm gác lại."
"Thưa sư phụ," Bách Nguyên cúi đầu, giọng anh có chút run rẩy hiếm hoi trước người đã nuôi dưỡng mình suốt mười tám năm. "Con đến đây hôm nay, không phải để báo cáo nhiệm vụ đã hoàn thành, mà để xin ý kiến sư phụ về một quyết định quan trọng hơn nhiều đối với con."
Mộ Thanh Hạc gật đầu, ra hiệu cho anh ngồi xuống, đôi mắt ông ánh lên một sự thấu hiểu sâu sắc như đã đoán trước được phần nào những gì đệ tử mình sắp thổ lộ. "Con cứ nói, ta đang lắng nghe."
Bách Nguyên hít một hơi thật sâu. "Con muốn ở lại nhân gian." Giọng anh dần trở nên vững vàng hơn khi những lời từ đáy lòng được thốt ra. "Con muốn ở bên Tuệ Lâm, xây dựng một cuộc sống bình thường như bao người khác. Nhưng con cũng lo sợ, liệu quyết định này có phải là một sự phản bội đối với những gì sư phụ đã dày công truyền dạy, đối với con đường võ học mà con đã theo đuổi suốt mười tám năm qua hay không."
Mộ Thanh Hạc im lặng một lúc lâu, ánh mắt ông nhìn ra khoảng sân luyện tập phía ngoài, nơi những đệ tử trẻ vẫn đang mải miết khổ luyện dưới làn sương sớm. "Con biết không, khi ta còn trẻ, ta cũng từng đứng trước một ngã ba tương tự. Ta đã chọn con đường tu luyện, gắn bó cả đời với ngọn núi này, và ta chưa từng hối hận về lựa chọn đó. Nhưng điều đó không có nghĩa là con đường của ta phải là con đường duy nhất đúng đắn cho tất cả mọi đệ tử."
Ông quay sang nhìn Bách Nguyên, ánh mắt đầy từ bi và thấu hiểu. "Võ học chân chính, xét cho cùng, không phải là mục đích tự thân, mà là phương tiện để con người ta có đủ sức mạnh, đủ bản lĩnh, và đủ trí tuệ để sống một cuộc đời có ý nghĩa, để bảo vệ những gì mình trân quý. Nếu con tìm thấy ý nghĩa cuộc đời mình bên cạnh Tuệ Lâm, bên cạnh một gia đình con có thể xây dựng, đó không phải là sự phản bội, mà là sự viên mãn trọn vẹn nhất cho tất cả những gì ta đã truyền dạy cho con."
Nước mắt bất giác dâng lên khóe mắt Bách Nguyên trước những lời ấy. "Con sợ, nếu con rời núi, con sẽ không còn là đệ tử của sư phụ nữa, sẽ đánh mất đi một phần bản thân mà sư phụ đã dày công tạo dựng."
"Con sẽ mãi mãi là đệ tử của ta, dù con ở bất cứ nơi đâu trên cõi đời này," Mộ Thanh Hạc đáp, giọng ông trở nên ấm áp hơn bao giờ hết. "Vân Sơn Môn không nằm ở ngọn núi này, mà nằm trong chính tâm hồn và những gì con mang theo bên mình suốt cuộc đời. Dù con sống ở thành phố hay trên núi, những gì con đã học được về sự kiên định, về lòng trung thành, về trách nhiệm bảo vệ những người con yêu thương, sẽ luôn là một phần không thể tách rời của con."
Bách Nguyên quỳ xuống trước sư phụ, cúi đầu thật sâu, một cử chỉ tôn kính tuyệt đối mà anh chưa từng thể hiện kể từ ngày đầu tiên được nhận làm đệ tử. "Con xin cảm tạ sư phụ, vì đã cho con cả một cuộc đời, và giờ đây, còn cho con cả sự tự do để lựa chọn con đường mình muốn đi tiếp."
Mộ Thanh Hạc đưa tay đỡ Bách Nguyên đứng lên, giọng ông nghẹn lại đầy xúc động. "Đứng dậy đi, con trai. Ta luôn tự hào về con, không chỉ vì những gì con đã đạt được trong võ học, mà vì con vẫn luôn giữ được một trái tim nhân hậu và chân thành, dù đã trải qua biết bao khổ luyện gian nan. Đó mới chính là thành tựu lớn nhất mà một người thầy có thể mong muốn ở học trò của mình."
Sau cuộc trò chuyện đầy xúc động ấy, Mộ Thanh Hạc còn cho gọi tất cả các đệ tử trong môn phái tề tựu tại khoảng sân luyện tập chính, chính thức tuyên bố quyết định của mình trước toàn thể môn phái. "Từ hôm nay, đệ tử Tất Bách Nguyên sẽ chính thức hạ sơn, sống cuộc đời của riêng mình nơi nhân gian. Nhưng con vẫn mãi mãi là một phần của Vân Sơn Môn, cánh cửa của môn phái này sẽ luôn rộng mở chào đón con trở về bất cứ khi nào con cần."
Đinh Phong Vũ, đứng trong hàng ngũ đệ tử, không giấu được nụ cười ấm áp khi nghe tin này, dù trong ánh mắt anh cũng thoáng qua một chút quyến luyến trước sự chia xa sắp tới của người sư đệ đã cùng anh vào sinh ra tử suốt những tháng ngày vừa qua. "Đệ nhớ thường xuyên về thăm núi, đừng để ta phải nhớ đệ quá nhiều," Phong Vũ nói, giọng cười đùa nhưng ẩn chứa tình cảm chân thành.
"Ta hứa," Bách Nguyên đáp, ôm chặt lấy sư huynh trong một cái ôm thắm thiết. "Và có lẽ, ta sẽ mời huynh xuống núi dự một dịp đặc biệt trong tương lai không xa, một dịp mà ta tin chắc huynh sẽ không muốn bỏ lỡ."
Đứng giữa khoảng sân luyện tập quen thuộc, nơi anh đã dành trọn mười tám năm tuổi trẻ để khổ luyện và trưởng thành, Bách Nguyên cảm nhận một sự bình yên tuyệt đối lan tỏa khắp tâm hồn, như thể mọi gánh nặng, mọi nghi hoặc anh từng mang theo suốt bao năm qua cuối cùng đã được trút bỏ hoàn toàn. Anh biết, con đường phía trước sẽ còn nhiều điều mới mẻ và thử thách đang chờ đợi, nhưng lần đầu tiên, anh bước đi với một trái tim hoàn toàn tự do, sẵn sàng đón nhận một chương mới của cuộc đời mình, bên cạnh người con gái anh đã hứa sẽ bảo vệ suốt cả cuộc đời.
Trước khi rời núi, Bách Nguyên còn ghé qua khu vườn dược thảo nhỏ phía sau nhà chính, nơi anh và sư phụ từng cùng nhau chăm sóc từng luống cây thuốc quý suốt bao năm tháng tuổi thơ. Anh ngồi xuống bên luống cây quen thuộc, lặng lẽ ôn lại từng kỷ niệm đã gắn bó với nơi này, từ những buổi sáng tinh mơ luyện quyền lạnh cóng, đến những đêm đông ngồi nghe sư phụ kể chuyện đời bên bếp lửa ấm áp.
"Cảm ơn núi rừng này, đã cho con một mái nhà thứ hai suốt mười tám năm qua," anh thì thầm, tay khẽ chạm vào phiến đá quen thuộc nơi anh từng ngồi thiền định mỗi sáng. "Con sẽ không bao giờ quên nơi này, dù con có đi đến đâu."
Trên đường xuống núi cùng Phong Vũ tiễn ra tận bìa rừng, Bách Nguyên gọi ngay cho Tuệ Lâm, giọng anh tràn đầy phấn khích không giấu giếm. "Sư phụ đã chấp thuận rồi. Anh có thể chính thức ở lại nhân gian, bên em."
Qua điện thoại, giọng Tuệ Lâm run lên vì xúc động, xen lẫn tiếng nấc nghẹn ngào của niềm hạnh phúc vỡ òa. "Anh nói thật chứ? Sư phụ thực sự đồng ý rồi sao?"
"Thật, hoàn toàn là thật," Bách Nguyên đáp, khóe môi anh nở một nụ cười rạng rỡ hiếm hoi. "Sư phụ còn nói, người sẽ đích thân xuống núi một chuyến, muốn tận mắt chứng kiến cuộc sống mới của anh nơi thành phố, và gặp gỡ chính thức gia đình em."
"Sư phụ sẽ xuống núi thật sao?" Giọng Tuệ Lâm vút cao vì ngạc nhiên xen lẫn hân hoan. "Đây sẽ là một sự kiện trọng đại, chị phải chuẩn bị thật chu đáo để đón tiếp người."
Bách Nguyên bật cười trước sự háo hức của nàng, cảm nhận rõ ràng một hạnh phúc giản dị nhưng sâu sắc đang dần lấp đầy trái tim anh, khi biết rằng, hành trình phía trước của mình sẽ không còn đơn độc nữa, mà sẽ luôn có sự đồng hành của người con gái anh yêu thương, cùng sự chúc phúc trọn vẹn từ cả hai phía gia đình.
Đứng trước bìa rừng, nhìn về phía thành phố xa xôi nơi Tuệ Lâm đang chờ đợi, Bách Nguyên quay sang ôm chặt Phong Vũ lần cuối trước khi lên đường. "Ta đi đây, huynh giữ gìn sức khỏe, chăm sóc tốt cho sư phụ."
"Đi đi, đừng lo lắng gì cho nơi này," Phong Vũ vỗ vai anh, ánh mắt đầy sự tự hào lẫn quyến luyến. "Chỉ cần đệ sống hạnh phúc, đó đã là điều tốt đẹp nhất mà mọi người ở đây mong muốn cho đệ rồi. Đừng quên gửi thiệp mời cho huynh khi đến ngày trọng đại nhé."
Bách Nguyên gật đầu, quay lưng bước xuống con đường mòn quen thuộc, mang theo trong lòng cả một trời ký ức của mười tám năm tuổi trẻ nơi núi rừng, cùng một tương lai tươi sáng đang rộng mở phía trước, nơi thành phố nhộn nhịp đang chờ đón bước chân trở về của anh, và nơi một người con gái đã chờ đợi suốt mười tám năm ròng rã cũng đang dang tay chào đón anh trở về trọn vẹn.