Vệ Sĩ Vô Địch Của Nữ Chủ Tịch
9 phút đọc

Chương 9

Chương 9 — Vệ Sĩ Vô Địch Của Nữ Chủ Tịch

Cập nhật 09/09/2026 9 phút đọc

Chỉ trong vòng ba ngày sau vụ ám sát hụt tại Kiều Phát Tower, đoạn video ghi lại khoảnh khắc Bách Nguyên hạ gục kẻ tấn công đã lan truyền với tốc độ chóng mặt trên khắp các nền tảng mạng xã hội. Dù hình ảnh khá mờ và chỉ ghi được một góc quay hạn chế từ camera điện thoại của một nhân viên hoảng loạn, nhưng những gì thể hiện trong đoạn clip ngắn ngủi ấy đã đủ để khơi dậy trí tò mò của hàng triệu người xem — một bóng người di chuyển nhanh đến mức gần như không thể nhìn rõ, hạ gục một kẻ có vũ trang chỉ trong tích tắc.

"Vệ sĩ bí ẩn của nữ chủ tịch Kiều Phát" nhanh chóng trở thành từ khóa thịnh hành, thu hút vô số bài viết phân tích, đồn đoán về danh tính thật sự của người đàn ông trong đoạn video. Có người cho rằng đó là một cựu đặc nhiệm quân đội, người khác lại suy đoán anh từng là vận động viên võ thuật chuyên nghiệp, thậm chí có những giả thuyết còn xa vời hơn về nguồn gốc bí ẩn của anh.

Vũ Thảo Nguyên, phóng viên mảng kinh tế - xã hội của một kênh truyền hình lớn, là một trong những người đầu tiên nhận ra tiềm năng của câu chuyện này. Cô nhanh chóng liên hệ với phòng truyền thông của Kiều Phát, xin phỏng vấn Tuệ Lâm về vụ việc, nhưng bị từ chối khéo léo với lý do công ty đang phối hợp điều tra cùng cơ quan chức năng.

Không nản lòng, Thảo Nguyên chuyển hướng tìm hiểu qua các nguồn tin khác — nhân viên công ty, đội an ninh, thậm chí cả những người dân sống gần khu vực căn hộ của Tuệ Lâm. Cô lần mò được thông tin về sự xuất hiện của một người đàn ông lạ mặt thường xuyên đi cùng nữ chủ tịch trong những ngày gần đây, nhưng không ai biết rõ danh tính hay xuất thân của anh.

"Chị Lâm, có phóng viên liên tục gọi điện xin phỏng vấn về vụ việc hôm trước," Thùy Linh báo cáo trong buổi họp giao ban buổi sáng, gương mặt có phần căng thẳng. "Họ còn cử người đến rình ở sảnh tòa nhà, cố gắng chụp ảnh anh Bách Nguyên."

Tuệ Lâm thở dài, xoa nhẹ thái dương đang đau nhức vì áp lực dồn dập từ nhiều phía. "Chị hiểu họ chỉ đang làm công việc của mình, nhưng nếu danh tính thật sự của Bách Nguyên bị phanh phui lúc này, có thể sẽ gây nguy hiểm cho cả anh ấy lẫn kế hoạch điều tra của chúng ta."

"Em nghĩ chúng ta nên tổ chức một buổi họp báo ngắn, đưa ra một lời giải thích chính thức nhưng không tiết lộ quá nhiều chi tiết," Thùy Linh đề xuất. "Nếu cứ im lặng mãi, truyền thông sẽ càng thêu dệt thêm nhiều giả thuyết khó kiểm soát hơn."

Bách Nguyên, đang ngồi ở góc phòng lắng nghe cuộc trao đổi, lên tiếng. "Anh đồng ý với đề xuất đó. Nhưng chúng ta cần thống nhất trước một câu chuyện đơn giản, dễ tin, không để lộ bất cứ manh mối nào về Vân Sơn Môn hay mối liên hệ giữa anh với gia đình em."

Sau một hồi bàn bạc, cả nhóm thống nhất một phương án — công ty sẽ ra thông cáo báo chí ngắn gọn, xác nhận đã thuê một chuyên gia an ninh cá nhân có kinh nghiệm dày dặn để tăng cường bảo vệ cho ban lãnh đạo sau loạt sự cố an ninh gần đây, không đi sâu vào chi tiết cá nhân vì lý do bảo mật nghề nghiệp.

Buổi họp báo ngắn diễn ra vào chiều hôm sau, do Thùy Linh đại diện phát ngôn thay mặt công ty, với sự có mặt giám sát từ xa của luật sư Trần Hữu Khang để đảm bảo mọi phát ngôn đều đúng khuôn khổ pháp lý cho phép. Dù không làm thỏa mãn hoàn toàn trí tò mò của báo giới, thông cáo này cũng phần nào hạ nhiệt được cơn sốt dư luận, khi các câu hỏi hóc búa về danh tính cụ thể của "người vệ sĩ bí ẩn" đều được khéo léo né tránh.

Tuy nhiên, không phải ai cũng dễ dàng bị thuyết phục. Vũ Thảo Nguyên, với bản tính nghề nghiệp kiên trì, vẫn tiếp tục âm thầm điều tra riêng. Cô tìm đến bản làng nhỏ dưới chân núi Vân Sơn — nơi Tuệ Lâm từng ghé qua thuê xe trước khi lên núi — sau khi lần ra được từ hóa đơn thuê xe cũ mà một đồng nghiệp giấu tên cung cấp cho cô.

Tại đây, người lái xe từng chở Tuệ Lâm kể lại, dù không tiết lộ chi tiết cụ thể về địa điểm chính xác, rằng có một cô gái thành phố đã thuê anh chở đến gần khu vực núi hẻo lánh, nơi được đồn đại có một nhóm người sống ẩn dật tự cung tự cấp. Thông tin này khiến Thảo Nguyên càng thêm tò mò, nhưng khi cô cố gắng tìm đường vào sâu hơn trong núi, cô đã bị một nhóm thanh niên mặc võ phục xám tro lịch sự nhưng kiên quyết chặn lại, được thông báo rằng đây là khu vực tư nhân, không tiếp người lạ.

Trở về thành phố tay không, Thảo Nguyên vẫn không từ bỏ. Cô bắt đầu tìm hiểu sâu hơn về lịch sử gia đình họ Kiều, đào bới lại những bài báo cũ về vụ hỏa hoạn xảy ra tại biệt thự nhà họ mười tám năm trước, hy vọng tìm ra mối liên hệ nào đó giữa quá khứ và người vệ sĩ bí ẩn hiện tại.

Trong khi đó, tại Kiều Phát Tower, sự chú ý của dư luận cũng kéo theo những phản ứng trái chiều trong nội bộ công ty. Một số nhân viên tỏ ra ngưỡng mộ và cảm thấy an tâm hơn khi biết có một chuyên gia an ninh giỏi như vậy bảo vệ ban lãnh đạo, nhưng cũng có không ít lời xì xào bàn tán, hoài nghi về mối quan hệ thật sự giữa nữ chủ tịch trẻ tuổi và người vệ sĩ luôn túc trực bên cạnh nàng.

"Người ta đồn đoán nhiều lắm," Thùy Linh nói nhỏ với Tuệ Lâm trong một buổi chiều rảnh rỗi hiếm hoi, khi cả hai ngồi nghỉ ngơi trong văn phòng riêng. "Có người còn nói chị và anh Bách Nguyên có quan hệ tình cảm đặc biệt, không đơn thuần chỉ là chủ và vệ sĩ."

Tuệ Lâm khẽ đỏ mặt, dù cố giữ vẻ điềm tĩnh. "Chuyện đó không quan trọng bằng việc tìm ra ai đang đứng sau âm mưu hãm hại chị và công ty. Miễn là những lời đồn đại đó không ảnh hưởng đến công việc điều tra, chị không quá bận tâm."

Nhưng trong thâm tâm, nàng không thể phủ nhận rằng, kể từ ngày gặp lại Bách Nguyên, những cảm xúc trong lòng nàng đã bắt đầu thay đổi theo một chiều hướng mà nàng chưa dám gọi tên rõ ràng. Mỗi khi anh xuất hiện bên cạnh, sự an tâm nàng cảm nhận được không đơn thuần chỉ đến từ cảm giác được bảo vệ, mà còn từ một sự ấm áp quen thuộc, như thể một mảnh ghép đã thất lạc từ lâu của cuộc đời nàng cuối cùng cũng tìm được đúng vị trí của nó.

Về phần Lương Khắc Việt, sự xuất hiện bất ngờ của một chuyên gia an ninh với năng lực phi thường như vậy rõ ràng đã nằm ngoài tính toán của hắn. Trong một cuộc gọi riêng với Tô Mạnh Kha, kẻ đã sắp xếp vụ ám sát bất thành vừa qua, giọng hắn không giấu được sự tức giận.

"Ai đã đưa tên đó vào công ty? Sao ông không nắm được thông tin trước?" Lương Khắc Việt gằn giọng qua điện thoại, ánh mắt hắn lộ rõ sự lo lắng dù đang cố giữ vẻ bình thản trước mặt những người khác trong văn phòng riêng.

Tô Mạnh Kha đáp, giọng cũng không kém phần căng thẳng. "Tôi đang cho người tìm hiểu về hắn. Nhưng thân thế của tên này rất mờ mịt, không có bất kỳ hồ sơ chính thức nào về xuất thân hay quá trình huấn luyện. Cứ như thể hắn từ trên trời rơi xuống vậy."

"Tìm cho ra," Lương Khắc Việt ra lệnh, giọng lạnh lùng. "Nếu hắn thật sự nguy hiểm như những gì thể hiện qua đoạn video đó, chúng ta cần biết rõ điểm yếu của hắn trước khi tính đến bước tiếp theo. Kế hoạch của chúng ta không thể bị một kẻ ngoại đạo phá hỏng."

Cuộc gọi kết thúc, Lương Khắc Việt ngồi lặng trong phòng làm việc riêng, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa kính với vẻ trầm ngâm khó đoán. Ba mươi năm chờ đợi thời cơ để giành lại những gì hắn tin rằng đáng lẽ phải thuộc về mình, hắn không cho phép bất kỳ trở ngại bất ngờ nào phá hỏng kế hoạch đã được chuẩn bị kỹ lưỡng đến vậy. Nhưng sâu trong tâm trí hắn, một nỗi bất an mơ hồ cũng bắt đầu nhen nhóm — nỗi lo sợ rằng, sự xuất hiện của người vệ sĩ bí ẩn kia có thể không đơn thuần chỉ là một sự trùng hợp ngẫu nhiên.

Hắn mở ngăn kéo bàn làm việc, lấy ra một tấm ảnh cũ đã ố vàng, chụp cảnh ba người đàn ông trẻ tuổi đứng trước một xưởng gia công nhỏ, cười rạng rỡ đầy tự hào — chính là hắn, Kiều Thành Nghĩa, và người cổ đông thứ ba đã qua đời từ lâu. Ba mươi năm trước, họ từng là những người bạn cùng chí hướng, cùng góp vốn xây dựng nên nền móng đầu tiên của Kiều Phát, mỗi người một phần ba cổ phần bằng nhau, không ai lớn hơn ai.

Bước ngoặt đến vào năm thứ năm, khi xưởng gia công đứng trước nguy cơ phá sản vì một lô hàng xuất khẩu bị đối tác nước ngoài bùng nợ. Có người đề nghị mua lại toàn bộ để cắt lỗ, và hắn — khi ấy mới ngoài ba mươi, sợ trắng tay hơn sợ bất cứ điều gì khác — đã nhất quyết đòi bán. Kiều Thành Nghĩa thì ngược lại, đem cả căn nhà đang ở ra thế chấp để vay thêm vốn cầm cự, thuyết phục được người cổ đông thứ ba nghiêng về phía mình. Ván cược ấy thắng đậm, xưởng gia công nhỏ trở thành tiền thân của cả một tập đoàn. Nhưng ngay sau đó, trong cuộc họp tái cơ cấu đầu tiên, chính Kiều Thành Nghĩa là người đề xuất đưa toàn bộ quyền quyết định chiến lược về tay "những người đã dám tin vào công ty lúc khó khăn nhất" — một câu nói được vỗ tay tán thưởng, và cũng là câu nói tước sạch quyền điều hành thực chất của hắn mà không cần tước một cổ phần nào. Suốt hai mươi lăm năm sau đó, hắn vẫn có tên trong mọi báo cáo thường niên, vẫn nhận cổ tức đều đặn, nhưng chưa từng một lần được hỏi ý kiến trước khi một quyết định lớn được đưa ra.

"Ông đã cướp đi mọi thứ đáng lẽ thuộc về tôi," hắn lẩm bẩm một mình, ánh mắt nhìn chằm chằm vào gương mặt trẻ trung của Kiều Thành Nghĩa trong tấm ảnh cũ, sự cay đắng dồn nén suốt ba thập kỷ hiện rõ trong từng đường nét gương mặt hắn. "Tôi chỉ sợ mất trắng một lần trong đời, còn ông thì được nhớ đến như một người hùng dám liều. Ông biến nỗi sợ của tôi thành bằng chứng cho thấy tôi không xứng đáng. Lần này, tôi sẽ không để ông hay bất kỳ ai ngăn cản tôi lấy lại những gì tôi xứng đáng có được."

Hắn cất lại tấm ảnh vào ngăn kéo, đóng sầm lại như muốn khép chặt luôn cả một quá khứ đầy uất hận. Bên ngoài cửa kính, thành phố vẫn nhộn nhịp ánh đèn, hoàn toàn không hay biết về cơn bão ngầm đang âm thầm hình thành phía sau những bức tường sang trọng của tòa nhà trụ sở, một cơn bão có thể cuốn phăng đi tất cả những gì Kiều Phát đã dày công xây dựng suốt ba mươi năm qua, nếu không ai kịp thời ngăn chặn nó lại.

Đã sao chép liên kết chương