Chương 3
Chương 3 — Vệ Sĩ Vô Địch Của Nữ Chủ Tịch
Chuyến bay từ Sài Gòn ra Lào Cai khởi hành lúc sáu giờ sáng. Tuệ Lâm ngồi cạnh cửa sổ, nhìn xuống lớp mây trắng bồng bềnh phía dưới cánh máy bay, trong lòng vẫn còn ngổn ngang trăm mối. Nàng đã dặn Thùy Linh giữ kín lịch trình này, chỉ nói với những người cần thiết rằng nàng tạm nghỉ vài ngày để giải quyết việc gia đình.
Trước khi lên máy bay, nàng đã ghé qua bệnh viện một lần nữa, ngồi bên giường cha rất lâu, tay nắm chặt bàn tay gầy guộc của ông, cố gắng khơi gợi lại ký ức về câu chuyện năm xưa.
"Ba," nàng thì thầm, "con đang định đi tìm nơi ba từng nhắc đến. Nếu con hiểu sai ý ba, mong ba tha lỗi. Nhưng con không còn cách nào khác."
Ký ức lộn xộn về những ngày thơ ấu bắt đầu ùa về trong tâm trí nàng suốt chuyến bay. Nàng nhớ mang máng về một cậu bé từng sống cùng gia đình mình trong biệt thự cũ, con trai của người đội trưởng bảo vệ riêng của cha. Họ đã lớn lên cùng nhau như anh em ruột thịt, cùng trốn học chơi trò trận giả trong vườn, cùng chia nhau từng viên kẹo, cùng hứa hẹn những điều ngây ngô của tuổi thơ.
Rồi một đêm mưa, mọi thứ sụp đổ.
Tuệ Lâm nhắm mắt lại, cố moi móc từng mảnh ký ức rời rạc về đêm hôm đó. Nàng nhớ tiếng còi hụ, nhớ ánh lửa đỏ rực nuốt chửng một phần biệt thự, nhớ tiếng người lớn hét gọi nhau trong hoảng loạn. Nàng khi đó mới tám tuổi, được một người giúp việc bế chạy ra khỏi vùng nguy hiểm, chỉ kịp nhìn thấy bóng dáng cậu bạn thân đứng chôn chân giữa khói lửa, gào khóc gọi cha mẹ.
Sau đêm đó, cậu bé biến mất. Không ai trong gia đình nàng nhắc đến cậu nữa, như thể đó là một nỗi đau quá lớn để chạm vào. Tuệ Lâm chỉ biết cha mẹ cậu — hai người bảo vệ trung thành của gia đình họ Kiều — đã tử nạn trong vụ hỏa hoạn ấy, còn cậu bé được một người nào đó đưa đi, không ai biết đi đâu.
Suốt mười tám năm, nàng đã cố không nghĩ về chuyện đó, coi nó như một vết thương cũ đã liền da dù vẫn còn để lại sẹo. Nhưng giờ đây, khi cầm trên tay tấm bản đồ cũ của cha với điểm khoanh tròn mang tên Vân Sơn, nàng bắt đầu tự hỏi liệu tất cả có mối liên hệ nào với nhau hay không — vụ hỏa hoạn năm xưa, môn phái bí ẩn cha từng nhắc đến, và cả những nguy hiểm đang bủa vây nàng hiện tại.
Máy bay hạ cánh xuống sân bay Lào Cai vào giữa buổi sáng. Tuệ Lâm thuê một chiếc xe bán tải cùng người lái xe địa phương quen thuộc địa hình, theo hướng dẫn ghi chú mờ nhạt trên tấm bản đồ cũ để tìm đường vào chân núi Vân Sơn.
"Cô chắc là muốn vào khu vực đó sao?" người lái xe, một người đàn ông trung niên da rám nắng, hỏi lại với vẻ ngạc nhiên khi nghe điểm đến. "Vùng đó hẻo lánh lắm, đường đi khó, ít người dân địa phương lai vãng vào sâu trong núi. Có người đồn rằng trên đó có một nhóm người sống ẩn dật, tự cung tự cấp, không giao thiệp với bên ngoài."
"Đúng nơi đó," Tuệ Lâm đáp, giữ chặt tấm bản đồ trong tay như một vật bất ly thân. "Tôi cần tìm gặp họ vì một việc rất quan trọng."
Chiếc xe bán tải lắc lư trên con đường đất gồ ghề, càng lúc càng đi sâu vào vùng núi non trùng điệp. Hai bên đường, rừng cây bạt ngàn phủ một màu xanh thẫm, thỉnh thoảng lại hiện ra những vách đá dựng đứng, mây mù la đà vắt ngang những đỉnh núi xa xa. Không khí trở nên trong lành và lạnh hơn hẳn so với cái nóng oi ả của Sài Gòn, mang theo hương thơm thoang thoảng của lá rừng ẩm ướt.
Sau gần ba tiếng đồng hồ di chuyển, con đường bắt đầu trở nên quá hiểm trở để xe có thể tiếp tục, người lái xe dừng lại ở một bản làng nhỏ nằm ở lưng chừng núi.
"Từ đây, cô phải đi bộ," ông nói, chỉ tay về phía con đường mòn nhỏ hẹp khuất sau những tán cây. "Tôi sẽ đợi cô ở đây đến chiều tối. Nếu cô không quay lại kịp, tôi sẽ báo cho người trong bản tìm giúp."
Tuệ Lâm cảm ơn ông, khoác lên vai chiếc ba lô nhỏ đựng vài vật dụng cần thiết, rồi bắt đầu hành trình leo núi một mình. Nàng vốn quen với giày cao gót và sàn đá cẩm thạch của văn phòng, giờ phải vật lộn với những con dốc đất trơn trượt, những phiến đá gồ ghề, đôi giày thể thao mới mua hôm qua đã lấm lem bùn đất chỉ sau nửa tiếng đồng hồ.
Con đường mòn dẫn qua những khu rừng rậm rạp, băng qua một dòng suối nhỏ nước chảy trong vắt, rồi tiếp tục leo lên cao hơn. Càng lên cao, không khí càng loãng và lạnh, sương mù bắt đầu la đà quanh những gốc cây cổ thụ, khiến tầm nhìn thu hẹp lại chỉ còn vài mét trước mặt.
Có những lúc nàng gần như kiệt sức, phải dừng lại tựa vào một tảng đá lớn để lấy hơi, đôi chân đau nhức vì đã quá lâu không vận động mạnh như vậy. Nhưng mỗi khi ý nghĩ bỏ cuộc thoáng qua, hình ảnh cha nằm bất động trên giường bệnh lại hiện lên trong tâm trí, tiếp thêm cho nàng động lực để bước tiếp.
"Nếu ba đã tin tưởng nơi này đến vậy," nàng tự nhủ, hít một hơi thật sâu rồi tiếp tục bước, "thì con cũng phải tin."
Đến giữa buổi chiều, khi ánh nắng đã ngả vàng và bóng núi bắt đầu đổ dài, Tuệ Lâm chợt nghe thấy tiếng động lạ phía trước — tiếng va chạm khô khốc của gỗ, như tiếng côn hay gậy tập luyện. Nàng thận trọng tiến lại gần, vịn tay vào một gốc cây để quan sát.
Giữa một khoảng đất trống trên sườn núi, mấy chục thanh niên mặc võ phục màu xám tro đang luyện tập theo đội hình chỉnh tề, động tác dứt khoát và đồng bộ đến kinh ngạc. Tiếng hô đồng thanh vang vọng khắp thung lũng, mang theo một khí thế nghiêm cẩn khiến Tuệ Lâm không khỏi rùng mình dù đang đứng khá xa.
Nàng chưa kịp định thần thì đã có hai người trẻ tuổi phát hiện ra sự hiện diện của mình, nhanh nhẹn tiến đến chặn đường, ánh mắt cảnh giác nhìn nàng từ đầu đến chân.
"Cô là ai? Sao lại đến được đây?" một trong hai người, dáng vẻ khoảng đôi mươi, lên tiếng, giọng không gay gắt nhưng đầy nghi hoặc. "Đây là khu vực cấm, người ngoài không được phép xâm nhập."
Tuệ Lâm cố giữ bình tĩnh, dù trong lòng không khỏi hoảng hốt trước phản ứng bất ngờ này. "Tôi xin lỗi vì đã đường đột. Tôi tên Kiều Tuệ Lâm, đến từ Sài Gòn. Cha tôi là Kiều Thành Nghĩa, ông ấy dặn tôi tìm đến nơi này khi gặp nguy hiểm không thể tự giải quyết. Tôi mong được gặp người đứng đầu ở đây."
Nghe đến cái tên "Kiều Thành Nghĩa," hai thanh niên trẻ khẽ sững lại, trao đổi ánh mắt với nhau, dường như cái tên ấy không hoàn toàn xa lạ với họ. Một trong hai người vội nói: "Cô đợi ở đây một lát," rồi quay người chạy nhanh về phía một dãy nhà gỗ ẩn khuất sau rặng thông xa xa, dáng chạy nhẹ nhàng như lướt trên mặt đất, nhanh đến mức Tuệ Lâm gần như không kịp nhìn rõ bước chân của cậu ta chạm đất ra sao.
Người còn lại đứng gác, thái độ đã bớt căng thẳng hơn nhưng vẫn giữ khoảng cách thận trọng. Tuệ Lâm đứng lặng giữa không gian tĩnh mịch của núi rừng, tim đập nhanh vì hồi hộp lẫn mệt mỏi. Nàng nhìn quanh, choáng ngợp trước quang cảnh nơi đây — những dãy nhà gỗ được dựng khéo léo hòa mình vào địa hình núi non, những khoảnh sân luyện võ rộng rãi, xa xa còn có một thác nước nhỏ đổ xuống tạo thành âm thanh róc rách hòa cùng tiếng gió rừng vi vu.
Đây quả thực là một thế giới hoàn toàn tách biệt với những gì nàng từng biết — không có tiếng còi xe, không có màn hình điện thoại nhấp nháy thông báo, không có những cuộc họp căng thẳng hay ánh đèn neon lạnh lẽo của văn phòng. Chỉ có núi rừng, sương mù, và những con người mang trên mình một khí chất kỷ luật lạ thường.
Khoảng mười lăm phút sau, người thanh niên quay lại, theo sau là một người đàn ông trung niên khác, dáng vẻ chững chạc hơn, mặc áo vải thô màu chàm, có lẽ là người có vai vế nhất định trong môn phái. Ông nhìn Tuệ Lâm từ xa, ánh mắt sắc bén như đang đánh giá, rồi chậm rãi tiến lại gần.
"Cô là con gái của Kiều tiên sinh?" ông hỏi, giọng trầm và có phần dò xét.
"Vâng, tôi là Kiều Tuệ Lâm," nàng đáp, cố giữ giọng điềm tĩnh dù đôi chân đã mỏi rã rời sau hành trình dài. "Cha tôi hiện đang trong tình trạng hôn mê vì một vụ việc mà tôi tin không đơn thuần là tai biến. Trước khi rơi vào hôn mê sâu hơn, ông có dặn tôi, nếu gặp nguy hiểm mà không thể tự giải quyết, hãy tìm đến nơi này."
Người đàn ông im lặng một lúc, ánh mắt vẫn không rời khỏi gương mặt nàng, như đang tìm kiếm điều gì đó quen thuộc trong những đường nét ấy. "Chưởng môn hiện đang tịnh tu trong một khoảng thời gian, không tiếp khách lạ. Nhưng vì cô nhắc đến tên Kiều tiên sinh, tôi sẽ vào bẩm báo. Cô hãy chờ ở gian nhà khách phía trước."
Ông ra hiệu cho một đệ tử khác dẫn Tuệ Lâm đến một căn nhà gỗ nhỏ nằm cạnh khoảng sân luyện tập, rồi tự mình đi sâu vào trong, khuất dạng sau một rặng tre dày. Tuệ Lâm ngồi xuống chiếc ghế gỗ mộc mạc trong gian nhà khách, tay vẫn ôm chặt chiếc ba lô, lòng vừa hồi hộp vừa dâng lên một tia hy vọng mong manh.
Nàng không biết mình sẽ gặp ai, không biết môn phái này thực sự có liên quan gì đến quá khứ của gia đình mình, và càng không biết cuộc gặp gỡ sắp tới sẽ thay đổi cuộc đời nàng nhiều đến mức nào. Nhưng khi ngồi giữa không gian tĩnh lặng ấy, lắng nghe tiếng gió luồn qua khe cửa gỗ, tiếng chim hót đâu đó trên những tán cây cao, nàng nhận ra vai mình đã tự lúc nào hạ xuống khỏi tư thế gồng cứng quen thuộc, hơi thở cũng chậm lại thành một nhịp mà nàng không nhớ nổi lần cuối mình thở như vậy là khi nào, có lẽ từ trước cả ngày cha ngã bệnh.
Ánh nắng chiều bắt đầu nhuộm vàng cả thung lũng, kéo dài những chiếc bóng của rặng thông trên nền đất, khi cánh cửa gian nhà khách khẽ mở ra, báo hiệu rằng cuộc gặp gỡ định mệnh mà nàng đã lặn lội hàng trăm cây số để tìm kiếm, cuối cùng cũng sắp bắt đầu.