Vệ Sĩ Vô Địch Của Nữ Chủ Tịch
10 phút đọc

Chương 21

Chương 21 — Vệ Sĩ Vô Địch Của Nữ Chủ Tịch

Cập nhật 09/09/2026 10 phút đọc

Mỗi sáng, khi ánh bình minh vừa kịp nhuộm hồng những nóc nhà cao tầng, Bách Nguyên vẫn ra đứng một mình ngoài ban công, tay xoay xoay dải chỉ đỏ đã sờn nơi cổ tay — thói quen anh chưa bao giờ bỏ được, kể cả khi mối nguy đã lùi xa. Anh đứng đó rất lâu, không còn để canh chừng bóng người lạ như những ngày trước, mà để tự hỏi chính mình một câu hỏi anh chưa từng phải đối diện suốt mười tám năm sống theo kỷ luật của sư phụ: khi nhiệm vụ đã hoàn thành trọn vẹn, anh sẽ là ai, và anh muốn sống tiếp phần đời còn lại của mình như thế nào?

Một tháng sau khi ông Kiều Thành Nghĩa tỉnh lại và bắt đầu quá trình phục hồi chức năng dưới sự chăm sóc tận tình của đội ngũ y bác sĩ, sức khỏe của ông đã có những chuyển biến tích cực đáng kinh ngạc. Dù vẫn cần thêm thời gian để hồi phục hoàn toàn khả năng vận động và ngôn ngữ vốn bị ảnh hưởng bởi thời gian dài hôn mê, tinh thần minh mẫn của ông đã trở lại gần như trọn vẹn, đủ để ông có thể tham gia vào những quyết định quan trọng của công ty từ xa.

Số cổ phần mà Lương Khắc Việt từng âm thầm gom góp qua các công ty bình phong, sau khi bị cơ quan chức năng phong tỏa và điều tra, cuối cùng đã được tòa án ra phán quyết tịch thu do có nguồn gốc từ hành vi phạm tội, đồng thời buộc phải hoàn trả lại cho các cổ đông nhỏ lẻ đã từng bị lừa bán cổ phần dưới áp lực và thông tin sai lệch trong suốt thời gian qua. Nguy cơ thâu tóm từng đe dọa nghiêm trọng đến sự tồn vong của Tập đoàn Kiều Phát cuối cùng đã được hóa giải hoàn toàn.

Trong một buổi họp Hội đồng quản trị chính thức, được tổ chức trang trọng với sự tham dự đầy đủ của toàn bộ cổ đông lớn nhỏ, Tuệ Lâm được bầu chọn với tỷ lệ phiếu thuận gần như tuyệt đối để chính thức đảm nhận vị trí Chủ tịch Hội đồng quản trị lâu dài, không còn là vai trò tạm quyền đầy tranh cãi như những ngày đầu nàng mới tiếp quản.

"Tôi xin gửi lời cảm ơn chân thành đến tất cả quý vị cổ đông đã tin tưởng và đồng hành cùng tôi qua giai đoạn khó khăn nhất trong lịch sử phát triển của công ty," Tuệ Lâm phát biểu trước toàn thể hội đồng, giọng nàng giờ đây tràn đầy sự tự tin và bản lĩnh của một nhà lãnh đạo thực thụ, hoàn toàn khác biệt so với hình ảnh một cô gái trẻ bối rối và dễ bị hoài nghi năng lực của những ngày đầu nhậm chức. "Những gì chúng ta đã cùng nhau trải qua, không chỉ là một cuộc khủng hoảng quản trị thông thường, mà là một bài học sâu sắc về lòng trung thành, về sự đoàn kết, và về giá trị thực sự của niềm tin."

Tiếng vỗ tay vang dội khắp phòng họp, không chỉ dành cho quyết định bổ nhiệm chính thức, mà còn là sự công nhận đối với bản lĩnh và trí tuệ mà Tuệ Lâm đã thể hiện xuyên suốt hành trình đầy chông gai vừa qua. Luật sư Trần Hữu Khang, đứng bên cạnh nàng, không giấu được nụ cười tự hào. "Cô Lâm, cô đã chứng minh được mình xứng đáng với vị trí này bằng chính năng lực và bản lĩnh thực sự, không phải chỉ nhờ danh phận thừa kế."

Sau buổi họp, Tuệ Lâm cùng với ban lãnh đạo mới tiến hành một loạt cải cách quan trọng nhằm củng cố lại hệ thống quản trị của công ty, bao gồm việc thiết lập một bộ phận kiểm toán nội bộ độc lập để giám sát chặt chẽ hơn các giao dịch tài chính, cùng quy trình xét duyệt nhân sự nghiêm ngặt hơn cho các vị trí nhạy cảm liên quan đến an ninh và bảo mật thông tin, rút kinh nghiệm sâu sắc từ bài học đắt giá về Phạm Trung Nghĩa.

Đỗ Thùy Linh, người đã luôn sát cánh cùng Tuệ Lâm suốt những ngày tháng khó khăn nhất, được thăng chức lên vị trí Giám đốc Vận hành, một sự ghi nhận xứng đáng cho lòng tận tụy và những đóng góp thầm lặng của cô trong suốt cuộc khủng hoảng vừa qua. Chu Nhã Kỳ, dù vẫn tiếp tục công việc báo chí của mình, cũng được mời làm cố vấn truyền thông không chính thức cho công ty, tận dụng chính kỹ năng điều tra sắc bén đã giúp lật đổ âm mưu của Lương Khắc Việt.

Nhưng chiến thắng ấy vẫn chưa trọn vẹn yên ổn. Một buổi chiều, luật sư Trần Hữu Khang gọi điện gấp cho Tuệ Lâm, giọng ông hiếm khi mất bình tĩnh đến vậy. "Đội luật sư của Lương Khắc Việt vừa nộp đơn xin hoãn phiên tòa, với lý do lời khai của ông Khê thảo dược là 'không đáng tin, được đưa ra dưới áp lực'. Tệ hơn, tôi vừa nhận được tin ông Khê không liên lạc được hai ngày nay, điện thoại tắt máy liên tục."

Tin ấy khiến Bách Nguyên lập tức gọi cho Đinh Phong Vũ, nhờ sư huynh cùng anh phóng thẳng lên khu vực biên giới trong đêm. Họ tìm thấy lão Khê an toàn nhưng hoảng loạn trong căn nhà gỗ, kể lại có hai người lạ mặt tự xưng là "người quen của luật sư bên bị" đã đến gạ ông đổi lời khai lấy một khoản tiền lớn, kèm theo lời nhắc khéo về "sự an toàn của con cháu ở dưới xuôi". Nhờ Bách Nguyên và Phong Vũ kịp thời bố trí người bảo vệ lão Khê cho đến ngày ra tòa, âm mưu bịt miệng nhân chứng cuối cùng bị chặn đứng, và đơn xin hoãn phiên tòa của phía bị cáo bị thẩm phán bác bỏ ngay trong tuần sau đó. Nhưng chuyện ấy cũng nhắc Bách Nguyên nhớ rằng, dù Lương Khắc Việt đã tra tay vào còng, những gì hắn gieo rắc suốt ba mươi năm vẫn còn cần người dọn dẹp thêm một thời gian nữa.

Về phần Bách Nguyên, sau khi mọi việc đã ổn thỏa, anh phải đối mặt với một câu hỏi mà anh đã cố tình né tránh suốt thời gian qua — vai trò của anh trong cuộc sống của Tuệ Lâm giờ đây sẽ ra sao, khi mối nguy hiểm đã được hóa giải hoàn toàn và nhiệm vụ bảo vệ nàng theo lệnh sư phụ, về mặt danh nghĩa, đã hoàn thành trọn vẹn.

"Anh có định tiếp tục làm vệ sĩ cho chị không?" Tuệ Lâm hỏi một buổi tối, khi cả hai ngồi trên ban công căn hộ, nhìn ngắm thành phố đã trở lại nhịp sống bình yên như trước đây. "Giờ nguy hiểm đã qua rồi, chị nghĩ anh không cần phải túc trực bên cạnh chị suốt ngày như trước nữa."

Bách Nguyên im lặng một lúc, ánh mắt anh nhìn xa xăm về phía những ánh đèn thành phố lấp lánh. "Anh cũng đang tự hỏi chính mình câu hỏi đó," anh thừa nhận, giọng anh mang một nét trầm tư hiếm hoi. "Nhiệm vụ sư phụ giao cho anh đã hoàn thành. Nhưng anh không biết, liệu mình có thể dễ dàng quay lại cuộc sống trên núi như trước, sau tất cả những gì đã trải qua ở đây, sau khi đã tìm lại được em."

Tuệ Lâm siết chặt tay anh, tim nàng đập nhanh hơn trước những lời bỏ ngỏ ấy. "Vậy anh muốn làm gì tiếp theo?"

"Anh chưa có câu trả lời rõ ràng," Bách Nguyên đáp thành thật. "Đây là lần đầu tiên trong đời, anh phải đưa ra một quyết định không dựa trên nhiệm vụ hay trách nhiệm được giao phó, mà hoàn toàn dựa trên những gì trái tim anh thực sự mong muốn. Và điều đó, thành thật mà nói, khiến anh cảm thấy bối rối hơn bất kỳ trận chiến nào anh từng trải qua."

Tuệ Lâm nhìn anh, ánh mắt nàng tràn đầy sự thấu hiểu và một tia hy vọng mong manh. Nàng biết, đây sẽ là một quyết định không hề dễ dàng đối với anh — giữa trách nhiệm với môn phái đã nuôi dưỡng anh nên người suốt mười tám năm, và một cuộc sống mới đầy hứa hẹn nhưng cũng đầy bất định nơi nhân gian, bên cạnh nàng.

"Anh không cần phải vội vàng quyết định," nàng nói, cố giữ giọng nhẹ nhàng dù trong lòng không tránh khỏi thấp thỏm. "Dù anh chọn con đường nào, chị cũng sẽ tôn trọng quyết định đó. Chị chỉ mong, dù anh có ở đâu, chúng ta cũng đừng để mất liên lạc như mười tám năm trước nữa."

"Điều đó, anh có thể hứa chắc chắn," Bách Nguyên đáp, quay sang nhìn thẳng vào mắt nàng, ánh mắt anh chứa đựng một sự kiên định không lay chuyển dù giọng nói vẫn còn vương chút bối rối. "Dù quyết định cuối cùng là gì, anh sẽ không bao giờ để em phải chịu đựng nỗi cô đơn của sự biến mất không lời từ biệt một lần nào nữa."

Những ngày sau đó, Bách Nguyên dành nhiều thời gian hơn để suy ngẫm, đôi khi một mình ra ngồi ở công viên gần căn hộ vào sáng sớm, tập luyện những bài quyền cơ bản như một cách để tĩnh tâm theo thói quen đã ăn sâu từ những năm tháng trên núi. Anh cũng gọi điện trò chuyện nhiều hơn với Đinh Phong Vũ, chia sẻ những băn khoăn mà anh chưa từng thổ lộ với bất kỳ ai khác.

"Đệ nghĩ mình nên làm gì?" anh hỏi sư huynh trong một cuộc gọi khuya, giọng anh hiếm khi bộc lộ sự do dự như vậy.

"Đệ hỏi ta làm gì, trong khi câu trả lời đã nằm sẵn trong tim đệ từ lâu rồi," Phong Vũ cười, giọng đầy thấu hiểu. "Ta chỉ muốn nhắc đệ một điều sư phụ từng dạy chúng ta — võ học chân chính không phải để trốn tránh cuộc đời, mà để có đủ sức mạnh và bản lĩnh sống trọn vẹn với cuộc đời ấy. Có lẽ, đã đến lúc đệ tự tìm ra ý nghĩa thật sự của những gì mình đã khổ luyện suốt bao năm qua."

Lời nói ấy của sư huynh khiến Bách Nguyên trăn trở suốt nhiều đêm liền, dần dần soi sáng cho anh con đường mà trái tim anh đã âm thầm lựa chọn từ lâu, chỉ chờ đủ dũng khí để thừa nhận nó một cách trọn vẹn.

Một buổi sáng, khi Tuệ Lâm thức dậy chuẩn bị đến công ty, nàng thấy Bách Nguyên đã ngồi sẵn ngoài ban công, tay cầm một tách trà nóng, ánh mắt anh nhìn về phía chân trời nơi ánh bình minh vừa ló rạng, gương mặt anh mang một vẻ thanh thản khác hẳn những ngày trước đó. "Anh dậy sớm vậy sao?" nàng hỏi, bước ra ngồi cạnh anh.

"Anh vừa nghĩ thông suốt một điều," anh đáp, quay sang nhìn nàng, khóe môi khẽ nở một nụ cười nhẹ nhàng hiếm hoi. "Nhưng anh muốn dành thời gian suy nghĩ thêm một chút nữa trước khi nói ra quyết định cuối cùng. Có một người anh cần xin phép trước, người quan trọng nhất trong cuộc đời anh sau em."

Tuệ Lâm hiểu ngay anh đang nhắc đến sư phụ Mộ Thanh Hạc, và nàng gật đầu, không hỏi thêm, chỉ lặng lẽ tựa đầu vào vai anh, tận hưởng khoảnh khắc bình yên hiếm hoi giữa buổi sáng trong lành ấy, cùng chờ đợi một câu trả lời mà cả hai đều linh cảm sẽ mở ra một chương hoàn toàn mới cho cuộc đời họ.

Nàng nhìn ra xa, ngắm ánh nắng sớm mai dần trải rộng khắp thành phố, lòng nàng bình thản lạ thường dù chưa biết trước câu trả lời cuối cùng sẽ là gì. Nàng chỉ biết chắc một điều, dù Bách Nguyên chọn con đường nào, mười tám năm chờ đợi và mất mát đã dạy cho nàng biết trân trọng từng khoảnh khắc hiện tại, thay vì mãi lo sợ về những điều chưa xảy đến ở tương lai.

Buổi tối hôm đó, Bách Nguyên gọi điện cho Đinh Phong Vũ một lần nữa, nhờ sư huynh sắp xếp để chính anh có thể thu xếp một chuyến trở về Vân Sơn Môn trong thời gian sớm nhất, diện kiến trực tiếp sư phụ để trình bày trọn vẹn những gì đang chất chứa trong lòng, thay vì chỉ trao đổi qua những cuộc gọi ngắn ngủi thiếu trọn vẹn cảm xúc như trước đây.

Đã sao chép liên kết chương