Vệ Sĩ Vô Địch Của Nữ Chủ Tịch
8 phút đọc

Chương 8

Chương 8 — Vệ Sĩ Vô Địch Của Nữ Chủ Tịch

Cập nhật 09/09/2026 8 phút đọc

Buổi sáng thứ Ba, Kiều Phát Tower đón một đoàn khách quan trọng — đại diện của một quỹ đầu tư nước ngoài đến thảo luận về khả năng hợp tác chiến lược, một cơ hội có thể giúp tập đoàn vượt qua giai đoạn khó khăn hiện tại. Buổi họp được tổ chức tại phòng hội nghị lớn trên tầng bốn mươi, với sự tham dự của gần như toàn bộ ban lãnh đạo cấp cao.

Bách Nguyên đứng lặng lẽ ở góc phòng, mắt quan sát từng người ra vào, theo đúng thói quen anh đã rèn luyện suốt nhiều năm — không bỏ sót bất kỳ chi tiết bất thường nào, từ cách một người bước đi cho đến ánh mắt của những nhân viên phục vụ trà nước.

Buổi họp diễn ra suôn sẻ trong gần hai giờ đồng hồ, Tuệ Lâm thể hiện sự tự tin và am hiểu sâu sắc về tình hình tài chính công ty, khiến đoàn khách nước ngoài không giấu được ấn tượng tốt. Nhưng ngay khi buổi họp gần kết thúc, trong lúc mọi người đang chuẩn bị đứng dậy bắt tay chào tạm biệt, Bách Nguyên bỗng cảm nhận được một sự bất thường.

Ánh mắt anh dán chặt vào một nhân viên phục vụ trà mới, người mà anh chưa từng thấy xuất hiện trong những lần dùng bữa trước đó tại công ty. Người này di chuyển với một sự cẩn trọng khác lạ, bàn tay hơi run khi rót nước, và đặc biệt, dáng đi có một sự cứng nhắc không tự nhiên ở phần hông — dấu hiệu điển hình của người đang giấu vũ khí trong người.

Bách Nguyên lập tức rời khỏi vị trí, tiến lại gần Tuệ Lâm hơn, thì thầm khẽ vào tai nàng. "Có bất thường. Em ngồi yên, đừng di chuyển đột ngột."

Ngay lúc đó, người nhân viên phục vụ đáng ngờ bất ngờ rút từ trong áo khoác ra một khẩu súng ngắn gắn giảm thanh, hướng thẳng về phía Tuệ Lâm đang ngồi ở đầu bàn họp. Cả phòng họp nhốn nháo hoảng loạn, tiếng hét thất thanh vang lên từ vài vị khách nước ngoài.

Nhưng trước khi kẻ tấn công kịp bóp cò, Bách Nguyên đã di chuyển với một tốc độ không ai kịp phản ứng. Thân hình anh lướt qua khoảng cách gần năm mét chỉ trong tích tắc, như một cơn gió không có trọng lượng, tay phải vươn ra chộp lấy cổ tay kẻ tấn công, xoay ngược một góc dứt khoát khiến khẩu súng văng khỏi tay hắn, rơi xuống sàn nhà kêu lách cách.

Kẻ tấn công, dù bất ngờ, vẫn kịp phản ứng theo bản năng huấn luyện, tung một cú đấm thẳng vào mặt Bách Nguyên. Nhưng anh chỉ khẽ nghiêng đầu tránh né, đồng thời tung ra một chưởng Thiết Ảnh Quyền đánh thẳng vào ngực đối phương, lực đạo mạnh đến mức khiến kẻ tấn công bật ngược ra sau, va vào tường kính, gãy gục xuống sàn, bất tỉnh ngay tại chỗ.

Toàn bộ diễn biến chỉ diễn ra trong chưa đầy ba giây, nhanh đến mức phần lớn những người có mặt trong phòng chỉ kịp nhận ra sự việc khi mọi thứ đã kết thúc. Sự im lặng bao trùm căn phòng, chỉ có tiếng thở hổn hển của những người vừa trải qua khoảnh khắc kinh hoàng.

"Mọi người không sao chứ?" Bách Nguyên phủi tay áo, giọng vẫn điềm tĩnh lạ thường, như thể vừa hoàn thành một động tác luyện tập bình thường chứ không phải vừa cứu mạng cả phòng họp khỏi một vụ ám sát.

Tuệ Lâm ngồi chết lặng trên ghế, tim đập thình thịch, mắt vẫn chưa rời khỏi thân hình bất động của kẻ tấn công nằm trên sàn. Nàng đã từng nghe Bách Nguyên nhắc đến việc anh được huấn luyện võ thuật, nhưng chưa bao giờ tận mắt chứng kiến sức mạnh thực sự của anh, và cảnh tượng vừa rồi khiến nàng vừa kinh ngạc vừa an tâm đến khó tả.

Đội an ninh của công ty, do Phạm Trung Nghĩa dẫn đầu, lao vào phòng họp ngay sau đó, nhanh chóng khống chế kẻ tấn công đã bất tỉnh và gọi báo cảnh sát. Phạm Trung Nghĩa nhìn Bách Nguyên với ánh mắt vừa kinh ngạc vừa có phần dò xét khó hiểu.

"Cậu học võ ở đâu mà phản ứng nhanh vậy?" Giọng ông ta cố tỏ ra bình thường, nhưng ánh mắt lại quan sát Bách Nguyên với một sự chú ý bất thường.

"Chỉ là may mắn phản xạ kịp thời thôi," Bách Nguyên đáp gọn, không muốn tiết lộ thêm bất cứ điều gì về nguồn gốc thật sự của mình, dù trong lòng anh đã bắt đầu để ý đến thái độ có phần khác lạ của người đứng đầu bộ phận an ninh.

Cảnh sát đến hiện trường sau đó không lâu, khám xét kẻ tấn công và tịch thu khẩu súng làm tang vật. Qua kiểm tra sơ bộ giấy tờ tùy thân giả mạo mà kẻ này mang theo, cảnh sát xác định hắn đã sử dụng danh tính giả để lọt qua vòng kiểm tra an ninh của công ty tổ chức sự kiện, đơn vị cung cấp nhân sự phục vụ tiệc trà cho buổi họp hôm đó.

"Chúng tôi sẽ điều tra kỹ đơn vị cung cấp dịch vụ này," viên cảnh sát trưởng đoàn nói với Tuệ Lâm sau khi hoàn tất công tác hiện trường ban đầu. "Nhưng cô Lâm, tôi phải nói thẳng, đây là một vụ ám sát được lên kế hoạch khá bài bản, không phải hành động bộc phát của một cá nhân đơn lẻ. Cô cần hết sức cẩn trọng trong thời gian tới."

Sau khi cảnh sát rời đi, đoàn khách nước ngoài, dù đã trấn tĩnh phần nào, cũng xin phép rời khỏi công ty sớm hơn dự kiến, hứa sẽ tiếp tục trao đổi thỏa thuận hợp tác qua các kênh làm việc trực tuyến trong thời gian tới. Tuệ Lâm biết, dù họ không nói thẳng ra, sự cố hôm nay chắc chắn đã gây ảnh hưởng không nhỏ đến niềm tin của đối tác tiềm năng này.

Khi phòng họp đã vắng người, chỉ còn lại Tuệ Lâm và Bách Nguyên, nàng mới thực sự để cảm xúc của mình bộc lộ ra ngoài. Đôi tay nàng vẫn còn run rẩy khi nàng ngồi xuống chiếc ghế gần đó, cố gắng hít thở đều đặn để trấn tĩnh lại.

"Cảm ơn anh." Tay nàng vẫn còn run khi vuốt lại mái tóc rối. "Nếu không có anh ở đó..."

"Đừng nghĩ đến điều đó nữa," Bách Nguyên ngồi xuống bên cạnh nàng, giọng dịu dàng hơn hẳn thái độ điềm tĩnh anh vừa thể hiện trước đám đông. "Anh đã hứa sẽ bảo vệ em, và anh sẽ luôn giữ lời hứa đó, bất kể chuyện gì xảy ra."

Tuệ Lâm nhìn anh, ánh mắt tràn đầy lòng biết ơn xen lẫn một cảm giác an toàn mà nàng chưa từng có được trong suốt ba tháng đầy sóng gió vừa qua. "Nhưng anh cũng thấy đó, kẻ tấn công hôm nay chuẩn bị rất kỹ lưỡng, hắn biết chính xác thời gian và địa điểm em sẽ có mặt. Ai đó trong nội bộ công ty đang cung cấp thông tin cho hắn."

Bách Nguyên gật đầu, gương mặt trở nên nghiêm túc. "Anh cũng nghĩ vậy. Kẻ tấn công không thể tự mình biết được lịch trình chi tiết của buổi họp hôm nay nếu không có ai đó bên trong tiết lộ. Chúng ta cần thận trọng hơn nữa, và có lẽ, đã đến lúc bắt đầu để ý kỹ hơn đến những người xung quanh em, kể cả những người em vẫn luôn tin tưởng."

Câu nói ấy khiến Tuệ Lâm khẽ rùng mình, nhớ lại lời cảnh báo của luật sư Trần Hữu Khang vài ngày trước — "kể cả những người cô tin tưởng nhất." Nàng nhìn ra ngoài cửa kính, thành phố vẫn nhộn nhịp như chưa hề có chuyện gì xảy ra, nhưng trong lòng nàng, một nỗi bất an mới đã bắt đầu len lỏi, khác hẳn với nỗi sợ hãi trước những kẻ thù giấu mặt bên ngoài — đây là nỗi sợ hãi trước khả năng có kẻ phản bội ngay trong chính ngôi nhà mình.

Chiều hôm đó, Tuệ Lâm triệu tập một cuộc họp khẩn với những người nàng tin tưởng nhất — Thùy Linh, luật sư Trần Hữu Khang, và Bách Nguyên — để bàn bạc phương án đối phó. "Chúng ta cần siết chặt quy trình kiểm tra an ninh cho mọi sự kiện sắp tới." Giọng nàng cương quyết không chút do dự. "Đồng thời, phải rà soát lại toàn bộ danh sách nhân sự có quyền truy cập vào lịch trình của tôi."

"Tôi sẽ cho người rà soát lại toàn bộ đơn vị cung cấp dịch vụ sự kiện, xem họ đã tuyển dụng nhân sự mới như thế nào trong thời gian gần đây," luật sư Khang đề xuất. "Nhưng cô Lâm, tôi phải nhắc lại, danh sách người có quyền truy cập lịch trình của cô hiện tại không nhiều, có lẽ chưa đến mười người trong toàn công ty."

Bách Nguyên đứng lặng lẽ nghe cuộc trao đổi, ánh mắt anh lướt qua từng người trong phòng, cố gắng ghi nhớ phản ứng của mỗi người khi nhắc đến khả năng có nội gián. Anh nhận thấy Thùy Linh tỏ ra lo lắng thấy rõ, trong khi luật sư Khang giữ vẻ điềm tĩnh chuyên nghiệp thường thấy. Riêng khi cái tên Phạm Trung Nghĩa được nhắc đến như một trong số ít người nắm rõ lịch trình an ninh, Bách Nguyên để ý thấy có một khoảng lặng rất ngắn, gần như không đáng chú ý, trước khi luật sư Khang tiếp tục câu chuyện.

Anh ghi nhớ chi tiết ấy vào trong đầu, tự nhủ sẽ cần quan sát kỹ hơn nữa hành động của trưởng phòng an ninh trong những ngày sắp tới, đồng thời không loại trừ bất kỳ khả năng nào, kể cả những người tưởng chừng đáng tin cậy nhất trong vòng tròn thân cận của Tuệ Lâm.

Tin tức về vụ ám sát hụt tại Kiều Phát Tower nhanh chóng lan truyền, dù công ty đã cố gắng kiểm soát thông tin ở mức tối thiểu. Nhưng một điều không thể che giấu được — hình ảnh về người vệ sĩ bí ẩn với những đòn thế võ thuật phi thường đã kịp lọt vào ống kính của một vài nhân viên có mặt tại hiện trường, và chỉ trong vài giờ đồng hồ, những đoạn video ngắn ghi lại khoảnh khắc ấy đã bắt đầu âm thầm lan truyền trên mạng xã hội, mở đầu cho một cơn bão dư luận mà cả Tuệ Lâm lẫn Bách Nguyên đều không lường trước được.

Đã sao chép liên kết chương