Chương 19
Chương 19 — Vệ Sĩ Vô Địch Của Nữ Chủ Tịch
Một tuần sau vụ giải cứu tại khu công nghiệp phía Đông, luật sư Trần Hữu Khang cùng đội ngũ pháp lý đã hoàn tất toàn bộ hồ sơ, kết hợp với kết quả điều tra từ phía cơ quan công an sau khi thẩm vấn Tô Mạnh Kha và các đồng bọn. Trước sức nặng của bằng chứng, Tô Mạnh Kha cuối cùng cũng khai nhận toàn bộ sự thật để đổi lấy sự khoan hồng, xác nhận rõ ràng Lương Khắc Việt chính là người trực tiếp thuê hắn thực hiện các vụ tấn công và bắt cóc.
Một cuộc họp Hội đồng quản trị bất thường được triệu tập, với sự tham dự đầy đủ của toàn bộ thành viên, đại diện cơ quan điều tra, và dưới sự chứng kiến của giới truyền thông đã được thông báo trước về một "thông báo quan trọng" liên quan đến tình hình quản trị công ty. Vũ Thảo Nguyên, nữ phóng viên đã kiên trì bám theo câu chuyện "vệ sĩ bí ẩn" suốt nhiều tuần, ngồi ở hàng ghế cuối, tay lăm lăm máy quay, ánh mắt không giấu được sự hồi hộp trước linh cảm rằng mình sắp chứng kiến một khoảnh khắc lịch sử của Tập đoàn Kiều Phát. Lương Khắc Việt, dù đã cảm nhận được sự bất ổn trong những ngày gần đây khi biết tin Tô Mạnh Kha bị bắt giữ, vẫn cố gắng giữ vẻ điềm tĩnh khi bước vào phòng họp, bộ vest chỉnh tề không che giấu nổi những ngón tay khẽ run trên tay cầm cặp táp, không ngờ rằng đây sẽ là buổi họp cuối cùng ông ta tham dự với tư cách một thành viên Hội đồng quản trị.
"Thưa quý vị," Tuệ Lâm mở đầu phiên họp, giọng nàng vang lên đầy uy quyền và điềm tĩnh, hoàn toàn khác biệt so với vẻ căng thẳng của những buổi họp trước đây. "Hôm nay, tôi triệu tập cuộc họp này để công bố kết quả điều tra liên quan đến hàng loạt sự cố an ninh nghiêm trọng đã xảy ra trong ba tháng qua, cũng như sự thật đằng sau tình trạng bệnh tình của cha tôi."
Nàng ra hiệu cho luật sư Khang trình chiếu lên màn hình lớn toàn bộ chuỗi bằng chứng đã thu thập được — sơ đồ mạng lưới công ty bình phong dẫn về quỹ tín thác của Lương Khắc Việt, đoạn ghi âm lời khai của Phạm Trung Nghĩa, hình ảnh và sổ sách giao dịch từ lão Khê thảo dược, cùng bản kết luận giám định pháp y xác nhận độc tố huyết vân thảo trong máu ông Kiều Thành Nghĩa.
Không khí trong phòng họp trở nên lặng ngắt, mọi ánh mắt đều dồn về phía Lương Khắc Việt, người đang mỗi lúc một tái mét, hai tay siết chặt thành ghế. "Đây... đây là những cáo buộc vô căn cứ," ông ta cố gắng phản bác, giọng đã không còn giữ được vẻ điềm tĩnh thường ngày. "Các người không thể chỉ dựa vào lời khai của một tên tội phạm và một lão già buôn dược liệu bất hợp pháp để buộc tội tôi."
"Vậy chú giải thích thế nào về số điện thoại của chú xuất hiện trong sổ ghi chép giao dịch của ông Khê, trùng khớp hoàn toàn với số điện thoại cá nhân chú vẫn đang sử dụng?" luật sư Khang hỏi, trình chiếu tiếp bằng chứng đối chiếu chi tiết. "Và làm sao giải thích việc quỹ tín thác gia đình do chú kiểm soát ngầm lại đứng sau toàn bộ chín công ty bình phong đã âm thầm gom mua cổ phần Kiều Phát suốt hai năm qua?"
Lương Khắc Việt im lặng, gương mặt ông ta biến sắc liên tục, cố gắng tìm một lời giải thích hợp lý. "Số điện thoại có thể bị làm giả, quỹ tín thác đó tôi đã ủy quyền toàn bộ cho người khác quản lý từ lâu, tôi không hề hay biết họ dùng nó vào việc gì."
Tuệ Lâm bước lên phía trước bàn họp, đặt xuống một tập hồ sơ đã ngả màu mà nàng đích thân yêu cầu bộ phận lưu trữ lục tìm suốt mấy ngày qua trong kho tài liệu cũ của công ty. "Vậy tôi xin phép nhắc lại một chuyện xưa hơn nhiều, chú Việt à. Đây là biên bản cuộc họp tái cơ cấu công ty cách đây hai mươi lăm năm, ngay sau khi công ty vừa thoát khỏi bờ vực phá sản nhờ quyết định của cha tôi. Trong đó ghi rõ, chính chú là người duy nhất phản đối phương án thế chấp nhà để cầm cự, và sau đó, toàn quyền quyết định chiến lược đã được trao cho, tôi xin trích nguyên văn, 'những người dám tin vào công ty lúc khó khăn nhất' — không phải chú." Nàng ngẩng lên, ánh mắt sắc sảo nhìn thẳng vào ông ta. "Suốt hai mươi lăm năm qua, chú vẫn nhận cổ tức đều đặn, vẫn có tên trong mọi báo cáo thường niên, nhưng chưa từng một lần được hỏi ý kiến trước một quyết định lớn nào. Đó mới là động cơ thật sự đằng sau tất cả những gì chú đã làm, đúng không? Không phải vì tiền, mà vì một món nhục chú đã nuốt suốt một phần tư thế kỷ."
Câu nói ấy như một nhát dao cứa đúng vào vết thương chưa từng lành của Lương Khắc Việt. Ông ta đứng sững người, môi mấp máy nhưng không thốt ra được lời phản bác nào, hai mắt đỏ ngầu nhìn Tuệ Lâm như thể lần đầu tiên nhận ra, đứa con gái mà ông ta vẫn luôn coi là non nớt, thiếu kinh nghiệm, lại chính là người đọc thấu tâm can mình rõ ràng hơn bất kỳ ai. Đại diện cơ quan điều tra, ngồi ở hàng ghế phía sau, nhân lúc đó đứng dậy tiến đến gần ông ta. "Ông Lương Khắc Việt, chúng tôi có đủ căn cứ để tin rằng ông có liên quan trực tiếp đến hành vi đầu độc ông Kiều Thành Nghĩa, tổ chức các vụ tấn công và bắt cóc nhắm vào bà Kiều Tuệ Lâm, cùng hành vi thao túng thị trường chứng khoán thông qua các công ty bình phong. Mời ông hợp tác về trụ sở để làm rõ thêm."
Trong khoảnh khắc bị dồn đến đường cùng ấy, một điều không ai lường trước đã xảy ra. Lương Khắc Việt, đôi mắt đỏ ngầu vì phẫn nộ và tuyệt vọng, đột ngột vươn tay chộp lấy chiếc kỷ niệm chương pha lê nặng trịch đặt trên bàn họp — món quà tri ân ba mươi năm thành lập công ty mà chính ông ta từng được trao tặng — vung mạnh về phía Tuệ Lâm đang đứng gần nhất, miệng gào lên đầy điên loạn. "Nếu tôi mất tất cả, tôi sẽ không để cô yên ổn ngồi đó mà phán xét tôi!"
Cả phòng họp hoảng loạn đứng bật dậy, tiếng ghế đổ, tiếng hét thất thanh vang lên từ vài vị cổ đông lớn tuổi. Nhưng trước khi khối pha lê kịp chạm đến Tuệ Lâm dù chỉ một phân, một bóng người đã lướt qua từ góc phòng nhanh đến mức không ai kịp nhìn rõ, Bách Nguyên xuất hiện ngay giữa hai người, một tay gạt phăng cổ tay đang vung tới của Lương Khắc Việt khiến khối pha lê văng chệch hướng, rơi vỡ tan trên sàn đá hoa cương thành hàng trăm mảnh lấp lánh, tay còn lại khẽ đặt lên vai, kéo Tuệ Lâm lùi lại phía sau lưng mình trong cùng một động tác liền mạch không một khoảng dừng.
"Đủ rồi," Bách Nguyên nói, giọng anh lạnh như băng, đứng chắn giữa Lương Khắc Việt và Tuệ Lâm, ánh mắt anh nhìn thẳng vào kẻ vừa suýt gây họa với một sự bình thản đáng sợ hơn bất kỳ cơn giận dữ nào. Hai nhân viên an ninh lập tức xông vào khống chế Lương Khắc Việt, giật phăng cánh tay ông ta ra sau lưng, tước đi mọi khả năng manh động thêm lần nữa.
Ông ta gục xuống trên chiếc ghế, không còn chút sức lực nào để chống cự, hơi thở đứt quãng vì chính hành động điên rồ của bản thân vừa thất bại thảm hại trước mắt toàn thể Hội đồng quản trị và ống kính truyền thông. Bách Nguyên bước đến gần hơn, đứng đối diện Lương Khắc Việt, giọng run lên vì kìm nén một cơn giận dữ đã âm ỉ suốt mười tám năm. "Ông có biết, đêm hỏa hoạn đó, ông đã cướp đi những ai không?"
Lương Khắc Việt ngẩng đầu nhìn anh, ánh mắt ông ta thoáng chút bối rối trước câu hỏi bất ngờ giữa cơn hoảng loạn chưa kịp lắng. "Cậu là ai?"
Giọng Bách Nguyên lạnh băng nhưng chứa đựng cả một trời đau thương dồn nén, tay anh vô thức đưa lên chạm nhẹ vào dải chỉ đỏ đã sờn nơi cổ tay, như một phản xạ tìm về điểm tựa trước khi mở lại vết thương cũ. "Tôi là con trai của Tất Đình Long và vợ ông ấy, hai người đã tử nạn trong đêm hỏa hoạn ông gây ra để che giấu âm mưu ám sát thất bại của mình. Nơi bả vai trái tôi vẫn còn nguyên vết bỏng đêm đó, mười tám năm rồi chưa từng phai mờ, cũng như mười tám năm qua tôi luôn tự hỏi ai đã cướp đi cha mẹ mình. Hôm nay, tôi đã có câu trả lời."
Gương mặt Lương Khắc Việt trắng bệch, lần đầu tiên trong suốt cuộc đối đầu, ông ta thực sự run sợ trước ánh mắt của người thanh niên đứng trước mặt mình, không phải vì sức mạnh võ thuật anh vừa thể hiện, mà vì nhận ra, đứa trẻ chín tuổi ông ta từng đẩy vào cảnh mồ côi năm nào, giờ đã lớn lên đứng sừng sững ngay trước mặt mình để đòi lại công lý. Ông ta run rẩy, giọng vỡ vụn không còn chút gượng gạo nào. "Các người... các người không hiểu đâu. Ba mươi năm trước, chính tay tôi cùng góp công gây dựng nên công ty này, vậy mà Kiều Thành Nghĩa đã gạt tôi ra ngoài lề chỉ vì vài bất đồng quan điểm! Tôi xứng đáng có được những gì tôi đang cố lấy lại!"
"Vậy chú thừa nhận mọi cáo buộc là đúng sự thật?" Giọng Tuệ Lâm dù run nhẹ vì xúc động vẫn giữ được sự sắc bén cần thiết, bước ra từ sau lưng Bách Nguyên để đối mặt trực tiếp với ông ta lần cuối.
Lương Khắc Việt nhìn nàng, ánh mắt ông ta đầy hận thù dồn nén suốt ba thập kỷ, nhưng cũng lẫn cả một sự trống rỗng của kẻ vừa đánh mất ván bài cuối cùng. "Đúng vậy, tôi đã làm tất cả. Tôi đã cho người phóng hỏa biệt thự nhà các người mười tám năm trước, sau khi kế hoạch đầu độc cha cô thất bại vì liều lượng chưa đủ. Tôi đã đầu độc lại ông ta lần này khi cơ hội chín muồi. Tôi đã làm mọi thứ để lấy lại những gì đáng lẽ thuộc về tôi, và tôi không hề hối hận!"
Lời thú nhận công khai ấy, giữa sự chứng kiến của toàn thể Hội đồng quản trị, đại diện cơ quan điều tra và giới truyền thông, đã chính thức khép lại toàn bộ chuỗi bí ẩn kéo dài suốt mười tám năm. Cảnh sát nhanh chóng áp giải ông ta rời khỏi phòng họp trong sự im lặng nặng nề bao trùm toàn bộ căn phòng, bước chân ông ta xiêu vẹo giẫm cả lên những mảnh pha lê vỡ vụn còn vương trên sàn, khép lại một chương đen tối kéo dài gần hai thập kỷ trong lịch sử của Tập đoàn Kiều Phát.
Sau khi Lương Khắc Việt bị áp giải đi, phòng họp vẫn chìm trong sự im lặng sững sờ một lúc lâu trước khi những tiếng xì xào bàn tán bắt đầu vang lên. Một trong những cổ đông lâu năm nhất, người từng gắn bó với ông Kiều Thành Nghĩa từ những ngày đầu thành lập công ty, đứng dậy, giọng ông đầy xúc động. "Cô Lâm, thay mặt các cổ đông, tôi xin lỗi vì đã từng hoài nghi năng lực điều hành của cô. Những gì cô đã làm được trong ba tháng qua, dưới áp lực khủng khiếp như vậy, chứng minh cô hoàn toàn xứng đáng với vị trí Chủ tịch mà cha cô đã tin tưởng giao lại."
Tiếng vỗ tay rải rác vang lên, rồi nhanh chóng lan rộng khắp phòng họp, như một sự công nhận muộn màng nhưng chân thành dành cho những gì Tuệ Lâm đã trải qua và vượt qua. Nàng đứng lặng giữa những tràng vỗ tay ấy, cảm xúc dâng trào đến mức không nói nên lời, chỉ có thể cúi đầu cảm ơn trong nghẹn ngào, bàn tay vẫn còn khẽ run vì khoảnh khắc suýt gặp nguy hiểm chỉ vài phút trước.
"Chúng tôi cũng xin đề xuất, Hội đồng quản trị nên xem xét trao tặng một khoản bồi thường xứng đáng cho gia đình ông Tất Đình Long, người đã hy sinh mạng sống để bảo vệ gia đình họ Kiều mười tám năm trước, nhưng chưa từng được công nhận đầy đủ vì toàn bộ sự thật khi đó đã bị che giấu," một thành viên khác trong Hội đồng lên tiếng, ánh mắt ông nhìn về phía Bách Nguyên với sự kính trọng sâu sắc, còn thoáng chút hoảng hồn chưa nguôi trước những gì vừa chứng kiến.
Tuệ Lâm gật đầu ngay lập tức, giọng nàng đầy quyết tâm. "Đây không chỉ là vấn đề bồi thường tài chính, mà là danh dự cần được khôi phục trọn vẹn cho một người đã hy sinh vì trách nhiệm và lòng trung thành. Tôi sẽ đề xuất Hội đồng chính thức ghi nhận công lao của ông Tất Đình Long và vợ trong biên niên sử của công ty, như những người anh hùng thầm lặng đã góp phần bảo vệ sự tồn tại của Kiều Phát cho đến ngày hôm nay."
Bách Nguyên đứng lặng nghe những lời ấy, một cảm giác ấm áp xen lẫn nghẹn ngào dâng lên trong lòng anh. Suốt mười tám năm, anh chưa từng dám mơ đến một ngày công lao của cha mẹ mình được công khai thừa nhận trước những người có thẩm quyền cao nhất của công ty mà họ đã xả thân bảo vệ. Đây không chỉ là chiến thắng trước kẻ thù, mà còn là sự vẹn tròn cho một phần ký ức đau thương mà anh đã mang theo suốt cả tuổi trẻ của mình. Anh đưa mắt nhìn xuống lòng bàn tay còn quấn băng, rồi nhìn sang Tuệ Lâm đang đứng cạnh, và nhận ra, món nợ ân tình giữa hai gia đình, cuối cùng cũng đã được trả xong bằng chính đôi tay của mình.
Sau khi phiên họp kết thúc, giới truyền thông có mặt lập tức ùa đến muốn phỏng vấn cả Tuệ Lâm lẫn Bách Nguyên, Vũ Thảo Nguyên nhanh nhảu hơn cả, chen lên hàng đầu với câu hỏi đầu tiên về danh tính thật sự của "người vệ sĩ bí ẩn", nhưng luật sư Khang đã khéo léo can thiệp, chỉ đưa ra một thông cáo báo chí chính thức ngắn gọn, hẹn một buổi họp báo đầy đủ hơn vào thời điểm thích hợp sau khi vụ việc pháp lý được xử lý ổn thỏa. Tuệ Lâm nắm chặt tay Bách Nguyên khi cả hai bước ra khỏi tòa nhà, ánh nắng chiều muộn chiếu rọi lên gương mặt cả hai, mang theo một cảm giác nhẹ nhõm chưa từng có suốt nhiều tháng qua.
"Chúng ta đã làm được rồi." Giọng nàng vẫn còn run vì xúc động. "Sau tất cả những gì đã trải qua, cuối cùng sự thật cũng được phơi bày."
"Đây mới chỉ là bước khởi đầu cho một chương mới," Bách Nguyên đáp, siết chặt tay nàng bằng bàn tay còn nguyên vẹn. "Giờ đây, chúng ta cần tập trung vào việc tìm ra thuốc giải cho chú Nghĩa, để ông có thể tỉnh lại và chứng kiến ngày công ty được giải cứu khỏi âm mưu đen tối này."