Chương 2
Chương 2
Sự kinh ngạc trên gương mặt ngài Brown chỉ kéo dài vài giây, sau đó nhanh chóng được thay thế bằng ánh mắt đánh giá đầy chuyên nghiệp. Đôi mắt xanh của ông lại sáng lên, ánh lên sự hứng thú khi gặp được một đối thủ ngang tầm. Ông đáp lại tôi bằng tiếng Pháp lưu loát chẳng kém:
"Mademoiselle, votre français est impeccable. J'espère que votre professionnalisme l'est tout autant."
(Cô đây, tiếng Pháp của cô hoàn hảo không chê vào đâu được. Hy vọng năng lực chuyên môn của cô cũng xuất sắc như vậy.) Đó vừa là một lời khen, vừa là một phép thử. Tôi không trả lời trực tiếp mà quay sang Tổng giám đốc Vương, nhanh chóng báo cáo bằng tiếng Trung với giọng điềm tĩnh, rõ ràng.
"Thưa Tổng giám đốc Vương, sự bất mãn của ngài Brown ban nãy không chỉ vì phiên dịch quá căng thẳng."
Lời tôi vừa dứt, toàn bộ ban lãnh đạo đều lập tức chăm chú lắng nghe.
"Tôi vừa nghe qua nội dung trao đổi trước đó. Người phiên dịch đã mắc sai lầm nghiêm trọng ở một số thuật ngữ thương mại quan trọng."
Tôi dừng lại vài giây để mọi người kịp tiêu hóa.
"Ví dụ, trong phương án hợp tác của chúng ta, cụm 'chia sẻ chi phí' đã bị dịch thành một từ mang hàm ý 'chuyển giao rủi ro'. Điều này khiến phía Pháp hiểu rằng chúng ta thiếu thành ý, chỉ muốn đẩy toàn bộ rủi ro sang cho họ."
Sắc mặt Tổng giám đốc Vương lập tức tối sầm. Ánh mắt sắc bén của ông quét thẳng về phía người phiên dịch, lúc này đã cúi gằm mặt, chỉ thiếu điều chui xuống gầm bàn.
"Còn vấn đề thời hạn chuyển giao công nghệ, anh ta cũng dịch sai, khiến đối phương hiểu lầm rằng chúng ta chỉ đồng ý cấp quyền trong khoảng thời gian bằng một nửa tiêu chuẩn của ngành."
Chỉ bằng vài câu ngắn gọn, tôi đã chỉ ra rõ ràng nguyên nhân khiến buổi đàm phán rơi vào bế tắc. Trong nhóm lãnh đạo có người hít vào một hơi đầy kinh ngạc, như vừa bừng tỉnh. Sắc mặt quản lý Lý từ trắng bệch chuyển sang xanh mét. Ông ta hiểu rất rõ. Người do chính ông ta tiến cử lần này đã gây ra một sai lầm khủng khiếp. Tôi không nhìn họ nữa mà quay lại đối diện ngài Brown, nở nụ cười chuyên nghiệp và chân thành. Trước tiên, tôi một lần nữa gửi lời xin lỗi vì hiểu lầm vừa rồi. Nhưng rất khéo léo quy nguyên nhân thành sự khác biệt về bối cảnh văn hóa dẫn đến cách hiểu chưa thật chính xác đối với một số thuật ngữ chuyên ngành, đồng thời nhấn mạnh rằng điều này càng chứng minh hai bên cần trao đổi trực tiếp và sâu sắc hơn. Vừa giữ trọn thể diện cho đối phương. Cũng vừa lấy lại danh dự cho phía chúng tôi. Biểu cảm của ngài Brown hoàn toàn dịu xuống. Ông thậm chí còn mỉm cười, đưa tay ra hiệu:
"Xin mời cô tiếp tục."
Ngay sau đó, tôi bước vào trạng thái tập trung tuyệt đối. Lúc này, tôi không còn đơn thuần là một người phiên dịch. Tôi dùng tiếng Pháp chuẩn xác để trình bày lại toàn bộ ưu thế cốt lõi của dự án hợp tác, logic kinh doanh cũng như triển vọng đôi bên cùng có lợi một cách mạch lạc và rõ ràng. Những gì tôi làm không chỉ là chuyển đổi ngôn ngữ. Khi nói về công nghệ, tôi sử dụng toàn bộ hệ thống thuật ngữ quen thuộc trong giới kỹ sư Pháp. Khi nói về thị trường, tôi trích dẫn những số liệu mới nhất từ các báo cáo thương mại của Liên minh châu Âu. Khi đề cập đến tầm nhìn hợp tác, cách diễn đạt của tôi vừa đủ sức thuyết phục, vừa giữ được sự chặt chẽ và chừng mực cần có trên bàn đàm phán. Điều đó đã vượt xa phạm vi của một người phiên dịch. Mà giống hệt một cố vấn thương mại đã trực tiếp tham gia dự án từ đầu. Bầu không khí trong phòng họp, dưới sự dẫn dắt của tôi, đã xảy ra một màn đảo ngược gần như kỳ diệu. Sự lạnh nhạt và căng thẳng trước đó hoàn toàn biến mất. Thay vào đó là những cuộc trao đổi sôi nổi. Ngài Brown cùng các thành viên trong đoàn liên tục gật đầu. Họ bắt đầu đặt cho tôi hàng loạt câu hỏi chi tiết, từ công nghệ triển khai, chiến lược tiếp thị, rủi ro pháp lý cho đến mô hình tài chính. Tổng giám đốc Vương và ban lãnh đạo công ty chỉ biết ngồi bên cạnh nghe như đang nghe thiên thư. Họ không hiểu chúng tôi đang nói gì. Nhưng họ hiểu biểu cảm. Họ nhìn thấy sự hứng thú trên gương mặt người Pháp ngày một rõ hơn. Nhìn thấy ánh mắt ngài Brown chẳng hề che giấu sự tán thưởng. Nhìn thấy chiếc cặp tài liệu vốn đã khép lại nay được mở ra lần nữa, trải rộng trên mặt bàn. Thế cục bị tôi một mình kéo ngược trở lại. Ánh mắt Tổng giám đốc Vương chưa từng rời khỏi tôi. Từ tâm thế "còn nước còn tát" ban đầu... Đến kinh ngạc... Rồi giờ đây đã biến thành niềm vui sướng như vừa phát hiện được một báu vật vô giá. Ông vô thức ngồi thẳng lưng. Sống lưng dựng thẳng tắp. Như thể người vừa nổi trận lôi đình lúc nãy hoàn toàn không phải ông. Còn quản lý Lý thì đứng nép ở một góc phòng như một đứa trẻ vừa phạm lỗi. Lưng áo ông ta đã ướt đẫm mồ hôi lạnh, bám chặt vào người, để lộ rõ thân hình hơi phát tướng. Ánh mắt ông ta phức tạp đến cực điểm. Có may mắn. Nhưng nhiều hơn cả là sự xấu hổ và nhục nhã đến mức không biết giấu mặt vào đâu. Chắc hẳn ông ta đã nhớ đến nụ cười khinh thường dành cho tôi trong buổi phỏng vấn khi nghe tôi nói mình chỉ "biết tiếng Pháp một chút." Nụ cười ấy lúc này chẳng khác nào một cái tát vô hình. Giáng thẳng lên mặt ông ta. Nửa tiếng sau. Trong bầu không khí vô cùng hòa hợp, tôi đã thành công tháo gỡ toàn bộ hiểu lầm. Không những vậy... Tôi còn thay mặt công ty thống nhất với ngài Brown về thời gian và nội dung của buổi đàm phán chính thức tiếp theo. Điều đó đồng nghĩa... Dự án hợp tác trị giá hàng trăm triệu này đã được cứu sống. Khi đứng dậy bắt tay tôi, ngài Brown siết chặt tay tôi rồi chân thành nói bằng tiếng Pháp:
"Mademoiselle Lin, vous êtes la plus grande surprise de mon voyage en Chine."
(Cô Lâm, cô chính là điều bất ngờ lớn nhất trong chuyến đi Trung Quốc lần này của tôi.) Tôi chỉ mỉm cười bình thản, đáp lại:
"C'est un honneur pour moi."
(Đó là vinh hạnh của tôi.) Nhiệm vụ đã hoàn thành. Trong lòng tôi không dấy lên quá nhiều cảm xúc. Chỉ còn lại sự bình yên sau khi mọi bụi mù cuối cùng cũng đã lắng xuống.