Người Có Thực Lực, Cuối Cùng Đều Tỏa Sáng
5 phút đọc

Chương 3

Chương 3

Đoàn đại biểu Pháp hài lòng rời khỏi công ty. Trước khi đi, ngài Brown còn đặc biệt tìm gặp Tổng giám đốc Vương. Ông không dẫn theo phiên dịch mà trực tiếp dùng thứ tiếng Anh mang đậm khẩu âm của mình để không tiếc lời khen ngợi tôi.
"Mr. Wang, Miss Lin is not just a translator, she is a treasure for your company. A truly valuable asset."
(Tổng giám đốc Vương, cô Lâm không chỉ là một phiên dịch. Cô ấy chính là báu vật của công ty các ông, là một tài sản vô cùng quý giá.) Nụ cười trên gương mặt Tổng giám đốc Vương rạng rỡ như hoa hướng dương nở rộ. Ông vỗ mạnh lên vai tôi, niềm vui hiện rõ trên từng nét mặt. Trước mặt toàn bộ ban lãnh đạo, ông lớn tiếng tuyên bố:
"Lâm Vị! Soạn lại hợp đồng! Lương tăng gấp đôi!"
Ngay sau đó, ông dùng giọng điệu không cho phép bất kỳ ai phản bác:
"Cô! Ngay bây giờ! Lập tức đến phòng làm việc của tôi!"
Tôi bình tĩnh gật đầu.
"Vâng, thưa Tổng giám đốc Vương."
Không hề tỏ ra mừng rỡ đến mức luống cuống. Cũng không có vẻ đắc ý của kẻ vừa được nâng đỡ. Như thể tất cả những điều này vốn dĩ là lẽ đương nhiên. Sự bình thản của tôi đối lập hoàn toàn với vẻ kinh ngạc không giấu nổi của mọi người xung quanh. Trong phòng ký kết chỉ còn lại tôi và những đồng nghiệp, mỗi người mang một tâm trạng khác nhau. Quản lý Lý mấy lần định bước tới nói chuyện với tôi. Nhưng lần nào cũng chỉ bước được nửa bước rồi lúng túng dừng lại. Mặt ông ta đỏ bừng như gan heo. Muốn xin lỗi nhưng không thể hạ cái tôi. Muốn chúc mừng lại thấy quá giả tạo. Biểu cảm trên gương mặt hoàn toàn mất kiểm soát. Cuối cùng, ông ta chỉ cố nặn ra một nụ cười còn khó coi hơn cả khóc rồi vội vàng rời khỏi nơi khiến mình xấu hổ đến mức không biết chui vào đâu. Những đồng nghiệp vừa nãy còn coi tôi như không tồn tại thì lúc này đều nhìn tôi bằng một ánh mắt hoàn toàn khác. Tiếng bàn tán khe khẽ vang lên từ khắp nơi.
"Cô ấy rốt cuộc có lai lịch gì vậy? Đỉnh quá đi!"
"Trời ơi, trình độ tiếng Pháp này, chắc người thi chuyên ngành cấp cao cũng chưa chắc bằng."
"Hôm nay mới biết thế nào gọi là một lần tỏa sáng khiến cả đám phải kinh ngạc."
Chỉ trong vòng một tiếng đồng hồ. Thái độ của họ đã chuyển từ thờ ơ sang tò mò xen lẫn kính nể. Tôi không bận tâm đến những lời bàn tán ấy. Chỉ lặng lẽ đi theo thư ký của Tổng giám đốc Vương đến văn phòng CEO, nơi trước đây tôi chỉ từng nhìn thấy qua phần giới thiệu của công ty. Tổng giám đốc Vương đang đứng trước cửa kính sát đất gọi điện thoại. Thấy tôi bước vào, ông lập tức kết thúc cuộc gọi. Nụ cười hưng phấn vẫn còn nguyên trên gương mặt. Ông thậm chí còn tự tay rót cho tôi một cốc nước từ cây nước nóng lạnh. Hành động ấy khiến cả cô thư ký đi theo cũng phải lộ vẻ ngạc nhiên.
"Ngồi đi, Lâm Vị, đừng khách sáo."
Ông chỉ vào chiếc sofa da đối diện. Sau đó tỉ mỉ hỏi tôi về quá trình học tập và kinh nghiệm làm việc. Khi tôi nói mình tốt nghiệp một trường đại học ngoại ngữ hàng đầu trong nước, sau đó lấy bằng Thạc sĩ Quản trị Kinh doanh tại Đại học Sorbonne ở Pháp, đồng thời từng thực tập nửa năm tại một công ty tư vấn nổi tiếng ở Paris... Biểu cảm trên gương mặt ông càng trở nên đặc sắc hơn. Ông đập mạnh xuống đùi.
"Tôi đã bảo mà! Tôi đã nói rồi mà!"
Ông thở dài một hơi. Vừa như cảm thán. Lại vừa như tự trách mình.
"Cái lão Lý đó đúng là có mắt mà không thấy Thái Sơn! Suýt chút nữa khiến công ty bỏ lỡ một nhân tài như cô!"
Tôi không đáp. Chỉ lặng lẽ nhấp một ngụm nước. Tổng giám đốc Vương đi đi lại lại trong phòng. Rõ ràng ông đang cân nhắc một quyết định rất quan trọng. Đột nhiên, ông dừng bước, ánh mắt nóng rực nhìn thẳng vào tôi.
"Tôi quyết định rồi."
"Kể từ hôm nay, cô sẽ là Trợ lý đặc biệt của Tổng giám đốc phụ trách dự án Pháp lần này, trực tiếp báo cáo công việc với tôi."
"Nhiệm vụ của cô không chỉ là phiên dịch."
"Mà sẽ toàn quyền phụ trách toàn bộ công việc trao đổi, điều phối và thúc đẩy tiến độ hợp tác với phía Pháp."
Quyết định bổ nhiệm này chẳng khác nào một bước lên mây. Từ một nhân viên mới còn chưa chính thức nhận việc... Chỉ trong chớp mắt, tôi đã trở thành người thân cận bên cạnh Tổng giám đốc. Đúng lúc ấy. Có tiếng gõ cửa vang lên. Kevin, quản lý cấp cao của phòng dự án, ló đầu vào. Trên mặt anh ta vẫn treo nụ cười đầy tự tin. Rõ ràng anh ta đến để hỏi tình hình sau khi đoàn đại biểu Pháp rời đi, chuẩn bị đón nhận lời khen. Dự án này từ đầu đến cuối vốn do anh ta phụ trách.
"Tổng giám đốc Vương, phía Pháp..."
Mới nói được nửa câu. Anh ta đã nhìn thấy tôi đang ngồi trên sofa. Cũng nhìn thấy vẻ tán thưởng không hề che giấu trên gương mặt Tổng giám đốc Vương. Ngoài hành lang, tin tức về những gì vừa xảy ra đã lan truyền khắp công ty. Nụ cười của Kevin lập tức cứng đờ. Ánh mắt anh ta lướt qua tôi. Bên trong chứa một tia dò xét cùng địch ý rất khó phát hiện. Sắc mặt cũng lập tức trở nên khó coi. Tôi cầm bản hợp đồng lao động vừa được in lại bước ra khỏi văn phòng. Con số ở mục tiền lương quả thực đã tăng gấp đôi. Chức danh cũng đổi thành cái tên đầy sức nặng: Trợ lý đặc biệt của Tổng giám đốc. Tất cả những điều này... Đều vượt xa kỳ vọng ban đầu của tôi. Nhưng trong lòng tôi vẫn bình lặng như mặt nước. Đây không phải may mắn. Mà là thành quả đổi lấy từ những năm tháng tôi bền bỉ nỗ lực không ngừng. Là những gì tôi xứng đáng có được.