Chương 7
Chương 7
Biểu cảm của họ thay đổi từng chút một. Ban đầu là dò xét. Sau đó là kinh ngạc. Cuối cùng... Là không thể tin nổi. Trán Leblanc bắt đầu lấm tấm mồ hôi. Ông ta nằm mơ cũng không thể ngờ... Một cô gái Trung Quốc mà ông chỉ xem là "phiên dịch"... Lại hiểu rõ những quy định thương mại và án lệ mới nhất của Liên minh châu Âu... Còn hơn cả một luật sư người Pháp chuyên nghiệp như chính ông. Không còn là một cuộc đối đầu ngang sức. Áp đảo tuyệt đối. Là sự chênh lệch về trình độ ở hai đẳng cấp hoàn toàn khác nhau. Tôi đặt bút xuống, quay trở về chỗ ngồi. Nhân lúc bầu không khí đang nghiêng về phía mình, tôi tiếp tục nói.
"Vì vậy, thưa ông Leblanc."
"Phía chúng tôi hoàn toàn tôn trọng và sẵn sàng tuân thủ mọi quy định của GDPR."
"Nhưng đối với khoản ký quỹ cùng cơ chế giám sát đơn phương..."
"Tôi xin đề xuất một phương án thay thế."
Tôi mở sẵn một tài liệu đã chuẩn bị từ trước. Màn hình lớn lập tức hiện lên bản đề xuất.
"Chúng tôi kiến nghị sử dụng một đơn vị lưu trữ dữ liệu độc lập được cả hai bên cùng chấp thuận và sở hữu chứng nhận AEO của Liên minh châu Âu, chẳng hạn như Công ty SecureData của Thụy Sĩ."
"Toàn bộ dữ liệu cốt lõi trong quá trình truyền tải sẽ được đơn vị này mã hóa và lưu ký."
"Đồng thời áp dụng cơ chế phân quyền truy cập theo từng cấp độ."
"Ngoài ra, hai bên sẽ ký kết Thỏa thuận quản lý vòng đời dữ liệu có giá trị pháp lý, quy định rõ trách nhiệm và nghĩa vụ đối với từng giai đoạn, từ khi dữ liệu được tạo lập cho đến khi bị hủy hoàn toàn."
Đó là một phương án gần như hoàn hảo. Lập luận chặt chẽ. Cân nhắc toàn diện. Vừa thông qua một tổ chức trung lập và có thẩm quyền để đáp ứng đầy đủ yêu cầu của GDPR về bảo mật dữ liệu. Lại vừa khéo léo loại bỏ khoản ký quỹ vô lý... Cũng như cơ chế giám sát mang tính áp đặt của một phía. Qua đó bảo vệ trọn vẹn lợi ích cốt lõi và thể diện trong hợp tác của phía chúng tôi. Là một phương án khiến gần như không ai có thể tìm ra lý do để từ chối. Đoàn đại biểu phía Pháp rơi vào im lặng. Họ ghé sát đầu bàn bạc nhỏ với nhau. Trong ánh mắt... Đều là sự công nhận dành cho bản đề xuất này. Phía sau lưng tôi... Các lãnh đạo phía Trung Quốc thì nhìn tôi như đang nhìn một người ngoài sức tưởng tượng. Kevin hoàn toàn chết lặng. Miệng anh ta khẽ hé mở. Gương mặt xám ngoét. Ánh mắt trống rỗng. Nếu như trước đây... Anh ta còn cho rằng khoảng cách giữa tôi và mình chỉ nằm ở may mắn hoặc khả năng ngoại ngữ... Thì đến giờ phút này... Cuối cùng anh ta cũng đau đớn nhận ra. Giữa chúng tôi... Là cả một khoảng cách về tầm nhận thức và năng lực chuyên môn. Những kinh nghiệm dự án... Những mối quan hệ mà anh ta luôn tự hào... Trước nền tảng kiến thức chuyên môn tuyệt đối... Mỏng manh đến mức không chịu nổi một đòn. Tổng giám đốc Vương chậm rãi thở phào một hơi thật dài. Hơi thở ấy... Như mang theo toàn bộ áp lực trong lòng được giải tỏa. Ánh mắt ông nhìn tôi... Đã không còn đơn thuần là sự tán thưởng. Mà là niềm may mắn chân thành vì có được tôi... Cùng sự tin tưởng tuyệt đối. Sau một hồi thảo luận nội bộ ngắn ngủi... Leblanc đứng dậy. Lần đầu tiên... Ông nhìn tôi bằng ánh mắt của một người thật sự dành sự tôn trọng cho đối phương. Ông nghiêm túc tuyên bố:
"Thưa cô Lâm."
"Phía chúng tôi đồng ý lấy phương án mà cô vừa đề xuất làm cơ sở cho các vòng đàm phán tiếp theo."
Một lần nữa... Khủng hoảng lại được chính tay tôi hóa giải một cách hoàn hảo. Kết quả của buổi đàm phán... Thành công vượt xa mọi sự mong đợi. Dựa trên phương án thay thế do tôi đề xuất, hai bên nhanh chóng thống nhất toàn bộ các điều khoản. Giữa những tràng pháo tay vang dội, Tổng giám đốc Vương và ngài Brown ký tắt ngay tại chỗ vào biên bản ghi nhớ hợp tác. Điều đó cũng có nghĩa... Thương vụ trị giá hàng trăm triệu này đã chính thức được chốt. Tối hôm đó. Công ty tổ chức tiệc mừng công tại một khách sạn cao cấp. Trong bữa tiệc, tôi nghiễm nhiên trở thành tâm điểm của cả hội trường. Ngài Brown cùng Leblanc, vị chuyên gia pháp lý suýt chút nữa đã đẩy tôi vào thế bí trên bàn đàm phán, lần lượt cầm ly rượu đến chúc mừng. Leblanc nói với giọng điệu gần như đầy sự khâm phục:
"Cô Lâm, xin hãy nhận lấy sự kính trọng của tôi."