Chương 15
Chương 15
Sau đó lại thông qua Chu Trạch bám được vào tuyến của Tiền Phi Phi. Bọn họ muốn lợi dụng tính cách ngang ngược của Tiền Phi Phi cùng sự khao khát hợp tác của Tiền Đại Hải với Hứa thị để tạo áp lực cho tôi. Đúng là một chiêu “mượn dao giết người” khá đẹp. Bọn họ chọn nhầm dao. Cũng nhìn nhầm người.
“Vậy ý bố là…”
“Ý của bố à?”
Bố nhìn ánh đèn đêm lướt nhanh ngoài cửa kính xe, giọng nhàn nhạt.
“Làm sai chuyện…”
“Thì phải trả giá.”
“Cậu luật sư Chu Trạch đó nếu muốn tiếp tục tồn tại trong cái giới này…”
“Thì trước tiên phải học cho được…”
“Có những người, cậu ta không đụng nổi.”
Tôi hiểu rồi. Bố muốn giết gà dọa khỉ. Sáng sớm hôm sau. Tôi còn đang ngủ đã bị tiếng chuông điện thoại dồn dập đánh thức. Tôi cúp máy. Đối phương lại gọi tiếp. Liên tục ba lần. Tôi bắt đầu thấy khó chịu nên mới nhấc máy.
“Cô Hứa! Cô Hứa! Là tôi! Chu Trạch đây!”
Giọng nói bên kia tràn ngập hoảng loạn và tuyệt vọng. Khác hoàn toàn với vị luật sư trẻ tuổi điềm tĩnh tự tin hôm qua.
“Có việc gì?”
Giọng tôi cực lạnh.
“Cô Hứa! Tôi xin cô!”
“Tôi xin cô giơ cao đánh khẽ tha cho tôi lần này!”
Anh ta gần như đang gào lên cầu cứu.
“Tôi sai rồi! Tôi thật sự biết sai rồi!”
“Tôi không nên nhận vụ của Lâm Vy!”
“Tôi càng không nên đi đắc tội với cô!”
“Bây giờ tôi bị văn phòng luật sa thải rồi!”
“Giấy phép hành nghề của tôi cũng bị thu hồi!”
“Đời tôi coi như xong hết rồi!”
Thu hồi giấy phép hành nghề? Tôi hơi bất ngờ. Động tác của bố còn nhanh hơn tôi tưởng. Cũng ác hơn tôi nghĩ rất nhiều. Đây không còn là giết gà dọa khỉ nữa. Mà là trực tiếp cắt cổ con gà luôn rồi. Đối với một luật sư… Mất giấy phép hành nghề chẳng khác nào chiến binh mất vũ khí. Sự nghiệp của anh ta xem như chấm hết hoàn toàn.
“Chuyện đó có liên quan gì tới tôi sao?”
Tôi bình thản hỏi ngược lại.
“Có! Đương nhiên có!”
Chu Trạch vội vàng nói.
“Cô Hứa, tôi biết tất cả chuyện này đều vì tôi đắc tội với cô và chủ tịch Hứa!”
“Là mẹ của Lâm Vy — Triệu Lệ Hoa — chủ động tìm tới tôi!”
“Bà ta nói chỉ cần tôi giúp họ kéo dài thời hạn trả nợ thì tiền bạc không thành vấn đề!”
“Bà ta còn nói bố cô vẫn còn tình cảm với Lâm Vy!”
“Chỉ cần tôi đứng giữa hòa giải, chủ tịch Hứa nhất định sẽ mềm lòng!”
“Tất cả đều là họ lừa tôi!”
“Tôi thật sự không biết thái độ của cô và chủ tịch Hứa lại kiên quyết tới vậy!”
Tôi nhìn dòng bình luận kia vài giây. Rồi bật cười. Tiền Phi Phi đúng là kiểu thiên kim được nuông chiều tới hỏng não thật rồi. Cô ta cho rằng chỉ cần lên mạng chửi vài câu là có thể khiến tôi tức giận, mất mặt, hoặc xuống nước xin lỗi sao? Tôi không phải kiểu người thích cãi nhau với kẻ ngu. Bởi vì khi bạn bước xuống ngang tầm với họ… Thì họ sẽ dùng kinh nghiệm kéo bạn xuống bùn. Tôi trực tiếp chụp màn hình toàn bộ bình luận kia, gửi cho luật sư Tần. Kèm theo một câu rất ngắn:
“Có tính là công khai xúc phạm danh dự không?”
Gần như chưa tới một phút sau, luật sư Tần đã trả lời.
“Đồng thời vì cô Tiền Phi Phi là con gái của chủ tịch tập đoàn Thịnh Nguyên nên bình luận này đã gây ảnh hưởng nhất định trong giới kinh doanh.”
“Nếu cô muốn, chúng tôi có thể gửi thư luật sư bất cứ lúc nào.”
Tôi chống cằm nhìn màn hình điện thoại. Rồi chậm rãi nhếch môi. Đối phó với loại người như Tiền Phi Phi… Đôi khi để cô ta tự chết còn thú vị hơn nhiều. Tôi thoát khỏi khung chat, tiện tay trả lời bình luận của cô ta ngay dưới bài đăng. Chỉ có đúng một câu.
“Cô Tiền, nếu một người trưởng thành mà ngay cả việc tự chịu trách nhiệm cho hành động của bản thân cũng không làm được, vậy thì đừng trách người khác coi cô như trẻ con chưa lớn.”
Sau khi gửi xong, tôi trực tiếp tắt điện thoại rồi xuống lầu ăn tối. Kết quả còn chưa ăn xong bữa cơm… Điện thoại của bố đã reo liên tục. Là Tiền Đại Hải gọi tới. Bố nhìn màn hình điện thoại rung không ngừng, cuối cùng cũng mất kiên nhẫn mà nhấc máy.
“Chủ tịch Hứa!”
Giọng Tiền Đại Hải bên kia gần như sắp khóc.
“Ông nghe tôi giải thích đã!”
“Phi Phi bị tôi chiều hư rồi! Con bé thật sự không có ác ý!”
“Vừa rồi nó lại gây chuyện trên mạng đúng không? Tôi đã mắng nó rồi! Tôi lập tức bắt nó đăng bài xin lỗi!”
“Tôi xin ông đừng rút vốn khỏi Thịnh Nguyên!”
“Hiện tại ngân hàng bên kia cũng đang ép chúng tôi…”
“Nếu Hứa thị thật sự rút lui, công ty chúng tôi sẽ chết chắc!”