Chương 24
Chương 24
Một kẻ lừa đảo. Một kẻ học thuật giả mạo. Một con sói mắt trắng. Giọng cô ta nghẹn lại. Nói xong hai chữ ấy. Giống như toàn bộ linh hồn cô ta cũng cùng lúc sụp đổ. Tần luật sư đưa bút qua. Lâm Vy cầm lấy cây bút kia. Bàn tay run tới mức gần như không cầm nổi. Cô ta vẫn ký xuống tên mình. Từng nét từng nét. Giống hệt cuộc đời đã bị chính cô ta phá nát. Sau khi ký xong. Cô ta giống như bị rút sạch toàn bộ sức lực, ngã phịch xuống sofa. Tần luật sư thu lại tài liệu, hài lòng gật đầu.
“Sau này sẽ có người chuyên trách liên hệ với cô.”
“Nếu trong thời gian trả nợ có bất kỳ hành vi trốn tránh hoặc vi phạm nào…”
Ông dừng một chút, mỉm cười nhạt.
“Chúng tôi sẽ lập tức khởi động lại tố tụng hình sự.”
Lâm Vy nhắm chặt mắt. Khẽ gật đầu. Từ đầu đến cuối… Cô ta không dám nhìn tôi thêm lần nào nữa. Bởi vì cô ta biết. Từ khoảnh khắc này trở đi. Giữa chúng tôi… Đã không còn là bạn học. Cũng không còn là bạn bè. Kẻ mắc nợ và chủ nợ. Là người thắng. Và kẻ thua cuộc thảm hại nhất. Cánh cửa biệt thự khép lại. Phòng khách lần nữa trở về yên tĩnh. Ngoài trời vẫn còn mưa lất phất, ánh đèn sân hắt qua lớp kính sát đất, phản chiếu thành từng vệt lạnh lẽo trên nền nhà. Tôi ngồi im trên sofa rất lâu. Ba tôi rót cho tôi một ly trà nóng.
“Con mềm lòng rồi?”
Ông nhìn tôi, giọng trầm thấp. Tôi lắc đầu.
“Không phải mềm lòng.”
“Từ đầu con đã không định ép cô ta tới chết.”
Tôi ngẩng đầu nhìn cơn mưa ngoài cửa sổ.
“Người thật sự đáng sợ… không phải là bị phá hủy.”
“Mà là sau khi bị phá hủy, vẫn còn sống tiếp.”
Ba tôi im lặng vài giây rồi bật cười.
“Con gái ba đúng là trưởng thành thật rồi.”
Tôi cũng cười. Chỉ là nụ cười ấy không còn giống bốn năm trước nữa. Không còn ngây thơ. Cũng chẳng còn mềm yếu. Ba ngày sau. Bản “Thư xin lỗi và tự nguyện thôi học” của Lâm Vy chính thức được công bố. Giống hệt những gì Tần luật sư đã nói. Tất cả các nền tảng truyền thông lớn trong nước đều đồng loạt đăng tải. Diễn đàn trường học. Các trang tin giáo dục. Thậm chí cả mục tin nóng trên mạng xã hội. Khắp nơi đều là tên cô ta.
“Lâm Vy — nữ sinh giả nghèo lừa hơn một trăm bảy mươi tám vạn.”
“Người đạt danh hiệu sinh viên ưu tú hóa ra thi cử gian lận, luận văn giả mạo.”
“Cố vấn học tập câu kết sinh viên lừa tiền tài trợ.”
Mọi thứ hoàn toàn bùng nổ. Bản thân lá thư xin lỗi kia còn đau hơn bất kỳ bản án nào. Bởi vì từng câu từng chữ… Đều do chính tay Lâm Vy viết. Cô ta thừa nhận tất cả. Thừa nhận bản thân vì lòng hư vinh mà dựng lên lời nói dối suốt bốn năm. Thừa nhận gian lận thi cử. Thừa nhận giả tạo dữ liệu nghiên cứu. Thừa nhận ác ý báo cáo bạn học. Cũng thừa nhận… Bản thân từng coi lòng tốt của người khác như bàn đạp để leo lên. Cô ta viết một câu.
“Tôi từng cho rằng chỉ cần giả vờ đủ tốt, tôi sẽ trở thành người thuộc về thế giới xa hoa ấy.”
“Sau này tôi mới hiểu.”
“Kẻ ăn cắp ánh sáng của người khác, cuối cùng cũng sẽ bị bóng tối nuốt chửng.”
Bức thư ấy vừa đăng lên. Toàn mạng lặng đi vài giờ. Sau đó là một trận sóng thần dư luận dữ dội hơn trước gấp bội. Nhưng lần này… Không còn bao nhiêu người mắng chửi nữa. Ngược lại, rất nhiều người bắt đầu thở dài.
“Lòng tham đúng là thứ đáng sợ nhất.”
“Nếu cô ấy chịu sống tử tế, cuộc đời vốn đã rất tốt rồi.”
“Người đáng thương nhất vẫn là Hứa Giai.”
“Bị bạn thân phản bội suốt bốn năm… nghĩ thôi đã lạnh sống lưng.”
“Tôi xem xong chỉ thấy buồn.”
Ngay cả vài giáo sư trong giới học thuật cũng lên tiếng. Lấy vụ việc của Lâm Vy làm ví dụ điển hình cho “sự tha hóa giá trị ở giới trẻ”. Một thời gian dài sau đó. Tên của cô ta gần như trở thành “án lệ” trong các buổi tọa đàm giáo dục. Lại biến mất khỏi toàn bộ truyền thông. Không nhận phỏng vấn. Không lên tiếng. Không bán thảm. Tôi chỉ lặng lẽ bắt đầu cuộc sống mới của mình. Tôi cùng ba đi công tác. Học quản lý doanh nghiệp. Học tài chính. Học cách ngồi trong phòng họp đối mặt với những kẻ già đời hơn mình mấy chục tuổi mà vẫn giữ được bình tĩnh. Có đôi khi đêm khuya nằm xuống. Tôi vẫn nhớ tới ký túc xá năm ấy. Nhớ chiếc giường tầng. Nhớ những lần cùng ăn lẩu. Nhớ cô gái từng đỏ mắt nói với tôi:
“Hứa Giai, sau này tớ nhất định sẽ báo đáp cậu.”
Con người một khi bị dục vọng nuốt mất linh hồn. Thì lời hứa cũng sẽ mục ruỗng theo.