Chương 12
Chương 12
Tô Nhã không phản hồi. Đến ngày thứ tư, bà ta xuất hiện ở nhà tang lễ. Không phải tới tìm tôi. Bà ta tới lấy phần di vật còn lại của Trương Minh — trước đó có vài thủ tục vẫn chưa hoàn tất. Tôi đang ngồi trong phòng trực thì thấy bà ta bước vào. Bản năng đầu tiên của tôi là muốn trốn. Nhưng bà ta đã nhìn thấy tôi rồi. Ánh mắt lạnh tới mức khiến người ta nghẹt thở. Tôi chậm rãi đứng dậy. Bà ta không thèm để ý tới tôi, đi thẳng vào văn phòng của quản lý Mã. Mười phút sau, bà ta bước ra. Trong tay có thêm một túi trong suốt, bên trong đựng điện thoại, ví tiền và đồng hồ của Trương Minh. Bà ta đứng giữa hành lang, cúi đầu lật xem từng món đồ trong túi. Bà ta mở điện thoại của Trương Minh lên. Tôi không biết bà ta phải thử mật khẩu bao nhiêu lần mới mở được. Nhưng đứng ở đầu kia hành lang, tôi nhìn thấy tay bà ta bỗng khựng lại. Ánh mắt dán chặt vào màn hình. Biểu cảm trên mặt từ lạnh nhạt… Chuyển thành hoang mang. Từ hoang mang… Chuyển thành không dám tin. Rồi tái mét. Rồi nghiến chặt răng. Hơi thở bắt đầu nặng nề. Bà ta tìm thấy rồi. Không phải tôi nói cho bà ta biết. Mà là chính bà ta tự tìm ra. Cái nhóm WeChat tên “Nhóm công việc” chỉ có hai người. Tô Nhã đứng giữa hành lang, nhìn chằm chằm màn hình điện thoại suốt năm phút. Sau đó bà ta xoay người— Đi thẳng về phía phòng đông lạnh. Tôi lặng lẽ đi theo phía sau, không dám lên tiếng. Bà ta tới trước cửa phòng đông lạnh, đẩy mạnh cửa ra. Đi thẳng tới ngăn số 3. Thi thể Trương Minh đã được hỏa táng từ lâu. Nhưng bà ta không biết. Hoặc có lẽ… Bà ta chẳng quan tâm. Tô Nhã đứng trước ngăn đông lạnh số 3, hít sâu một hơi. Sau đó mở miệng.
“Trương Minh.”
Cả phòng đông lạnh yên tĩnh đến mức nghe rõ tiếng điện chạy rè rè của bóng đèn.
“Trương Minh, đồ khốn nạn.”
Giọng bà ta không lớn. Nhưng từng chữ đều như bị ép ra từ kẽ răng.
“Tôi sống với anh mười lăm năm. Lúc anh chơi chứng khoán lỗ 300.000 tệ, tôi không trách anh. Lúc anh lén mua nhà cho mẹ anh sau lưng tôi, tôi cũng không trách anh.”
“Ngày nào anh tăng ca tới nửa đêm mới về, tôi chưa từng để thiếu anh một bữa cơm—”
Giọng bà ta bắt đầu run lên.
“Anh báo đáp tôi như thế này sao?”
Bà ta giơ điện thoại lên, màn hình hướng về phía ngăn đông lạnh.
“Anh tự nhìn xem anh nhắn những gì đi! Những lời anh nói với cô ta… anh từng nói với tôi chưa?”
“Anh đã từng nói với tôi một câu ‘anh nhớ em’ chưa?! Hả?!”
Nước mắt trượt xuống gương mặt bà ta. Nhưng bà ta không lau.
“Trương Minh, lúc anh còn sống tôi không nỡ mắng anh.”
“Bây giờ anh chết rồi, tôi mắng bù luôn cả đời này—”
Mười lăm phút tiếp theo, Tô Nhã đứng trước ngăn đông lạnh số 3, mắng Trương Minh từ lúc sinh ra cho tới lúc chết đi. Phạm vi công kích bao gồm nhưng không giới hạn ở— Ngoại hình của ông ta. Dáng người của ông ta. Thu nhập của ông ta. Khả năng nấu ăn của ông ta. Gu thẩm mỹ của ông ta. Độ to tiếng ngáy ngủ của ông ta. Thậm chí cả chuyện lần đầu hẹn hò để bà ta đợi bốn mươi phút. Toàn bộ người chết trong phòng đông lạnh đều im thin thít. Tổng giám đốc Trương không dám hé nửa lời. Ông Vương muốn cười mà không dám. Dì Trần đứng bên cạnh gật gù lia lịa, rõ ràng cực kỳ đồng cảm. Còn tôi đứng sát cửa. Dính chặt vào tường. Không dám động đậy. Thở mạnh cũng không dám. Tổng giám đốc Trương… Ông gặp báo ứng rồi. Tô Nhã dùng mu bàn tay lau mặt, lấy từ túi ra bản photo thư luật sư. Những mảnh giấy bay lả tả xuống nền gạch trước ngăn đông lạnh. Bà ta xoay người bước ra ngoài. Lúc đi ngang qua tôi thì dừng lại một chút.
“Chuyện thư luật sư… coi như tôi chưa từng nói.”
Bà ta rời đi. Tiếng giày cao gót dần biến mất ở cuối hành lang. Tôi đứng yên tại chỗ thêm một phút. Sau đó mới bước vào phòng đông lạnh.
“Tổng giám đốc Trương?”
Không ai lên tiếng.
“Tổng giám đốc Trương, bà ấy đi rồi.”
Vẫn im lặng. Cuối cùng ông Vương không nhịn nổi nữa.
“Lão Trương… ông không sao chứ?”
Giọng tổng giám đốc Trương từ ngăn số 3 vang lên.
“Tôi nợ cô ấy.”
Chỉ có bốn chữ đó. Phòng đông lạnh lần nữa chìm vào im lặng. Tôi không nói gì. Chỉ cúi xuống nhặt những mảnh giấy dưới đất lên, bỏ vào thùng rác. Ngày hôm sau, tôi kiểm tra giá trị mới nhất của căn mặt bằng phía Đông thành phố. Phương án thu mua của tập đoàn Thịnh Hòa đã được công bố vào sáng hôm đó. Giá thẩm định căn mặt bằng của tôi— 1.160.000 tệ.