Chương 11
Chương 11
"Thưa thẩm phán, về khoản 100.000 tệ này, tôi có điều muốn trình bày."
Tôi hít sâu một hơi. Cố giữ giọng nói bình tĩnh nhất có thể. Tôi nhìn sang luật sư của mình. Anh ấy khẽ gật đầu, ánh mắt đầy động viên.
"Tôi đúng là đã nhận khoản tiền đó."
"Nhưng vào tháng thứ hai sau khi kết hôn, tức ngày 12 tháng 5 năm 2018, tôi đã giao lại 100.000 tệ tiền mặt cho bị đơn Chu Minh."
"Mục đích là để hoàn trả khoản tiền mà anh ấy nói là bố mẹ cho chúng tôi vay tạm."
Luật sư bên phía đối phương lập tức đứng lên phản bác.
"Thưa thẩm phán."
"Nguyên đơn chỉ đang nói miệng."
"Nguyên đơn cho rằng mình đã giao 100.000 tệ tiền mặt."
"Vậy xin hỏi có bằng chứng nào không?"
"Ví dụ như biên nhận?"
"Hoặc giấy xác nhận nhận tiền?"
Trái tim tôi lập tức trùng xuống. Khi đó chúng tôi vừa mới kết hôn. Tình cảm vẫn còn rất tốt. Tôi rút tiền. Cho vào phong bì. Tự tay đưa cho Chu Minh. Làm sao tôi có thể bắt chồng mình viết giấy nhận tiền? Chúng tôi là vợ chồng cơ mà. Còn về lịch sử giao dịch ngân hàng. Đúng là hôm đó khoản đầu tư của tôi đáo hạn. Tôi trực tiếp rút tiền mặt tại quầy. Nhưng thời gian đã trôi qua quá lâu. Sao kê chỉ thể hiện một khoản tiền lớn được rút ra. Hoàn toàn không thể chứng minh số tiền ấy đã đi đâu. Đây là ngõ cụt. Một cái bẫy được chuẩn bị từ rất lâu. Một cái bẫy dành riêng cho tôi. Nụ cười trên mặt Trương Thúy Phân càng lúc càng đắc ý. Chu Minh vẫn cúi đầu. Nhưng đôi vai căng cứng của anh ta đã tố cáo tất cả. Anh ta đang căng thẳng. Đang chột dạ.
"Tôi không có bằng chứng trực tiếp."
Tôi thành thật nói.
"Nhưng tôi muốn hỏi bị đơn Chu Minh một câu."
Tôi nhìn thẳng vào anh ta. Ánh mắt như chiếc đinh ghim chặt lên người anh ta. Chu Minh cũng không chịu nổi. Chậm rãi ngẩng đầu lên. Ánh mắt hai chúng tôi chạm nhau giữa phòng xử án. Anh ta lập tức né tránh. Hoảng loạn. Không dám nhìn thẳng vào tôi.
"Chu Minh."
"Anh có dám đứng trước thẩm phán..."
"Đứng trước quốc huy..."
"Mà thề rằng anh chưa từng nhận 100.000 tệ tôi đưa hay không?"
Giọng tôi không lớn. Nhưng trong phòng xử án yên tĩnh. Từng chữ đều vang lên rõ ràng. Chu Minh run môi. Sắc mặt trắng bệch như tờ giấy. Anh ta lắp bắp rất lâu. Nhưng vẫn không nói thành câu. Thẩm phán gõ búa.
"Xin trả lời trực tiếp câu hỏi của nguyên đơn."
"Thằng bé không nhận!"
Trương Thúy Phân bất ngờ hét lên.
"100.000 tệ gì chứ!"
"Chúng tôi chưa từng thấy khoản tiền đó!"
"Là nó tự tiêu hết rồi."
"Giờ muốn đổ lên đầu nhà chúng tôi!"
"Người nhà bị đơn, giữ trật tự!"
Thẩm phán quát lớn. Cảnh sát tư pháp lập tức tiến tới. Đưa ra lời cảnh cáo cuối cùng. Tất cả ánh mắt trong phòng xử án đều tập trung lên người Chu Minh. Anh ta giống như tù nhân đang bị đặt trên lửa thiêu. Trong lòng anh ta đang giằng xé dữ dội. Nếu thừa nhận. Kế hoạch của gia đình anh ta sẽ sụp đổ hoàn toàn. Không những không giành được lợi ích. Mà còn có thể bị nghi ngờ cung cấp chứng cứ sai sự thật. Nhưng nếu phủ nhận. Anh ta sẽ phải nói dối ngay tại đây. Dưới quốc huy. Trước pháp luật. Nói một lời dối trá trắng trợn. Liệu anh ta còn sót lại chút lương tâm nào không? Tôi không biết. Tôi chỉ lặng lẽ nhìn anh ta. Từng giây từng phút trôi qua. Cả phòng xử án chìm trong im lặng. Chu Minh dường như đã đưa ra quyết định. Anh ta nhắm mắt lại. Rồi đột ngột mở ra. Tia giằng co cuối cùng trong mắt hoàn toàn biến mất. Thay vào đó là sự tàn nhẫn của kẻ bất chấp tất cả.
"Tôi chưa từng nhận."
Anh ta nói rõ từng chữ.
"Tôi chưa từng nhận 100.000 tệ từ Trần Nhiên."
Khoảnh khắc ấy. Tôi nghe thấy phía Trương Thúy Phân phát ra một tiếng thở phào nhẹ nhõm. Còn trái tim tôi... Lại chìm thẳng xuống đáy vực. Tôi thua rồi. Trong cuộc đánh cược cuối cùng với nhân tính. Tôi đã đánh giá quá cao chút lương tâm còn sót lại của anh ta. Anh ta vẫn lựa chọn đứng về phía gia đình mình. Lựa chọn cùng họ vô liêm sỉ đến cùng. Luật sư của tôi khẽ vỗ nhẹ cánh tay tôi. Ra hiệu tôi bình tĩnh. Đúng lúc đó. Một chuyện ngoài dự liệu bất ngờ xảy ra. Sau khi nói xong câu ấy. Chu Minh như bị rút cạn sức lực. Anh ta ngồi phịch xuống ghế. Nhưng chiếc điện thoại đặt trên bàn bỗng sáng lên. Có người gửi tin nhắn tới. Theo phản xạ. Anh ta cầm điện thoại lên nhìn. Chỉ một cái nhìn. Sắc mặt anh ta lập tức thay đổi dữ dội. Nỗi hoảng sợ. Sự không thể tin nổi. Biểu cảm như cả thế giới vừa sụp đổ. Còn dữ dội hơn gấp trăm lần lúc tôi ép anh ta trả lời. Bàn tay cầm điện thoại bắt đầu run bần bật. Chiếc điện thoại trượt khỏi tay. Rơi xuống sàn. Màn hình vẫn sáng. Luật sư phía đối phương ngồi gần nhất vô thức cúi xuống nhặt giúp. Nhưng ngay khi nhìn thấy nội dung trên màn hình. Sắc mặt ông ta cũng cứng đờ. Ông ta từ từ ngẩng đầu. Nhìn Trương Thúy Phân bằng ánh mắt như đang nhìn một kẻ điên. Cả phòng xử án lập tức ngơ ngác. Không ai hiểu chuyện gì đang xảy ra. Thẩm phán cau mày.
"Đã xảy ra chuyện gì?"
Chu Minh không trả lời. Anh ta chỉ nhìn chằm chằm Trương Thúy Phân. Ánh mắt đầy oán hận. Đầy tuyệt vọng. Như thể vừa biết được một bí mật kinh hoàng. Rất lâu sau. Anh ta mới cất tiếng. Giọng khàn đặc. Lạnh đến rợn người. Âm thanh ấy nghe như vọng lên từ địa ngục.
"Tại sao mẹ lại làm như vậy?"