Chương 1
Chương 1 — Anh Tài Xế Của Tôi Là Thiếu Gia Số 1 Kinh Thành
Sương chiều còn vắt ngang triền núi Bách Thảo khi Thẩm Bạch Đường quỳ trước điện thờ tổ sư, hai tay nâng chén trà dâng lên vị sư phụ đã tóc bạc như mây. Mười lăm năm nay, mỗi lần có việc hệ trọng, cô đều quỳ ở đúng vị trí này, trên tấm bồ đoàn dệt bằng gai đã sờn cũ vì bao thế hệ truyền nhân Bách Thảo Đường quỳ xuống trước khi bước vào đời.
"Ông đã xem kỹ chưa? Ba ngày nữa là hôn lễ, con không muốn có sơ suất gì." Thẩm Uy Viễn, gia chủ đời trước của Bách Thảo Đường, ngồi trên chiếc ghế gỗ trắc cũ kỹ, tay lần tràng hạt trầm hương, ánh mắt vừa hiền từ vừa sâu không dò được đáy.
"Con đã xem mạch của Tống Hoài Nam ba lần trong năm nay." Bạch Đường đáp, giọng bình thản như đang thuật lại một ca bệnh chứ không phải hôn nhân của chính mình. "Mạch tượng không có gì bất thường. Người này không bệnh tật gì đáng ngại."
"Ta không hỏi mạch tượng." Ông lắc đầu, giọng chậm rãi. "Ta hỏi con đã nhìn kỹ vào mắt hắn chưa."
Câu hỏi ấy khiến Bạch Đường khựng lại một thoáng. Hai mươi bảy năm cuộc đời, cô được dạy dỗ để bắt mạch đoán bệnh, để luyện quyền cước phòng thân, để đọc vị từng cơn đau trong cơ thể người khác chuẩn xác đến từng khắc — nhưng chưa từng ai dạy cô cách đọc vị trái tim của chính người mình sắp lấy làm chồng.
"Sư phụ nói vậy là có ý gì?" Cô ngẩng đầu, đôi mắt sắc như dao khẽ nheo lại.
Thẩm Uy Viễn không trả lời thẳng, chỉ phất tay áo, đứng dậy bước đến bên cửa sổ nhìn xuống thung lũng phía dưới, nơi ánh đèn thành phố đã bắt đầu lấp lánh trong màn sương chiều tà. "Kiếp nạn tình duyên của con, ta đã xem qua bốc quẻ từ năm con hai mươi. Quẻ nói rằng con phải trải qua một phen dối gạt trước khi tìm được chân mệnh thật sự của mình. Ba ngày nữa là hôn lễ — ta chỉ mong con xuống núi sớm một chút, tự mình đến xem tận mắt căn biệt thự nơi con sắp về ở, đừng để đến ngày cưới mới biết."
Bạch Đường cụp mắt, cảm thấy trong lời sư phụ có điều gì đó chưa nói hết, nhưng bà tính sư phụ từ nhỏ đã vậy — luôn để cô tự mình đi tìm câu trả lời thay vì nói toạc ra. Cô cúi đầu bái lạy, rồi đứng dậy, khoác chiếc áo choàng lụa xám, bước ra khỏi Bách Thảo Đường xuống núi.
Chiếc xe riêng đưa cô thẳng đến căn biệt thự ở khu Kim Sơn — món quà đính hôn mà gia đình Tống Hoài Nam đã chuẩn bị làm tổ ấm cho hai vợ chồng tương lai. Đèn trong biệt thự vẫn sáng dù giờ này còn khá sớm. Bạch Đường xuống xe, dùng chiếc chìa khóa dự phòng mà Hoài Nam đã đưa cho cô từ tháng trước, lặng lẽ mở cửa bước vào, định gây cho anh một bất ngờ nho nhỏ trước hôn lễ.
Bất ngờ quả thực đã đến — chỉ không phải theo cách cô tưởng tượng.
Tiếng cười khúc khích của phụ nữ vọng ra từ phòng khách tầng hai, xen lẫn giọng nói quen thuộc của Tống Hoài Nam, âu yếm đến mức khiến gan ruột Bạch Đường lạnh buốt. Cô bước lên từng bậc thang, chân không phát ra một tiếng động nào — nhiều năm luyện khinh công đã biến bước chân cô thành thứ vũ khí âm thầm nhất. Cánh cửa phòng khách khép hờ, để lộ một khe hở đủ để cô nhìn thấy toàn bộ cảnh tượng bên trong.
Tống Hoài Nam đang ngồi trên sofa, một người phụ nữ lạ mặt — sau này cô mới biết tên là Vưu Khánh Chi — ngồi vắt vẻo trên đùi anh ta, hai tay quàng cổ, môi kề sát tai thì thầm điều gì đó khiến Hoài Nam bật cười sảng khoái.
"Ba ngày nữa cưới con nhà họ Thẩm rồi, anh còn dám gọi em đến đây?" Vưu Khánh Chi nũng nịu, ngón tay vờn trên ngực áo anh ta.
"Cưới cho có danh phận thôi." Tống Hoài Nam cười khẩy, giọng đầy khinh bạc. "Gia tộc Bách Thảo Đường có tiếng tăm, có bảy vị sư huynh đứng sau lưng, cưới được con gái nhà đó là cả đời anh không lo về sau. Còn tình cảm thật à? Dĩ nhiên là chỉ có em thôi."
Từng chữ rơi vào tai Bạch Đường như từng nhát dao cứa vào da thịt. Cô đã đoán được phần nào — mối quan hệ giữa cô và Hoài Nam vốn dĩ chưa bao giờ nồng nàn, chỉ là một cuộc hôn nhân sắp đặt giữa hai gia tộc có tiếng tăm — nhưng nghe chính miệng anh ta thừa nhận việc lợi dụng danh phận nhà mình một cách trắng trợn đến thế, cơn giận trong lòng cô bùng lên như lửa đổ thêm dầu.
Cô đẩy cửa bước vào, không nói một lời.
Tiếng động khiến cả hai giật mình quay lại. Vưu Khánh Chi hét lên một tiếng, vội vàng lăn khỏi lòng Hoài Nam, còn Tống Hoài Nam thì mặt biến sắc, đứng bật dậy, cây ly rượu trên tay rơi xuống sàn vỡ tan.
"Bạch Đường… em đến từ lúc nào? Chuyện này không phải như em nghĩ—"
"Không phải như tôi nghĩ?" Bạch Đường cười nhạt, giọng lạnh như băng. Cô bước đến gần, ánh mắt quét qua Vưu Khánh Chi đang cuống quýt kéo áo, rồi quay sang nhìn thẳng vào Hoài Nam. "Anh vừa nói ba ngày nữa cưới cho có danh phận. Anh nói rất rõ ràng, tôi nghe rất rõ, không cần phải giải thích gì thêm."
"Bạch Đường, em bình tĩnh—"
"Tôi rất bình tĩnh." Cô ngắt lời, giọng không hề run rẩy. Đây chính là điều sư phụ muốn cô tự mình nhìn thấy — kiếp nạn tình duyên không phải là một cơn bệnh cần chữa, mà là một sự thật cần đối diện. "Bình tĩnh đến mức tôi có thể nói cho anh biết ngay bây giờ, hôn lễ ba ngày nữa sẽ không diễn ra."
Nói xong, cô tháo chiếc nhẫn đính hôn trên tay, đặt lên bàn trà một cách dứt khoát, rồi quay người bước ra khỏi biệt thự, mặc kệ tiếng Hoài Nam gọi với theo phía sau.
Ra đến cổng, cơn giận trong lòng Bạch Đường vẫn chưa nguôi. Gió đêm thổi qua khiến chiếc áo choàng lụa xám bay phần phật, nhưng không đủ để dập tắt ngọn lửa đang cháy trong lồng ngực cô. Hai mươi bảy năm, cô sống theo đúng khuôn phép của một truyền nhân Bách Thảo Đường — học y thuật để cứu người, luyện võ để phòng thân, chấp nhận một cuộc hôn nhân sắp đặt vì lợi ích của gia tộc — và đổi lại, cô nhận được gì? Một vị hôn phu công khai thừa nhận chỉ cưới cô vì danh phận, trong khi lòng dạ đã gửi trọn cho người khác.
"Được lắm, Tống Hoài Nam." Cô lẩm bẩm một mình, rút điện thoại ra, ngón tay lướt nhanh trên màn hình mở ứng dụng gọi xe công nghệ mà bảy vị sư huynh vẫn hay trêu chọc là "thứ đồ chơi hiện đại" cô mới học dùng gần đây. "Anh nghĩ tôi cần danh phận từ một cuộc hôn nhân với anh sao? Tôi sẽ cho anh thấy, tôi không cần đến thế."
Chiếc xe đầu tiên nhận cuốc nhận diện đến chỉ trong vài phút — một chiếc sedan màu đen bình thường, không có gì nổi bật ngoài tấm biển hiệu ứng dụng dán trên kính chắn gió. Bạch Đường mở cửa sau, ngồi phịch xuống ghế, cả người vẫn còn run lên vì cơn giận chưa nguôi.
"Chào chị, chị đi đâu ạ?" Người tài xế ngồi ghế lái quay lại hỏi, giọng trầm ấm, lịch sự đến mức khiến người ta phải để ý. Gương mặt anh ta trong ánh đèn đường mờ ảo có nét sắc sảo lạ thường, đôi mắt sâu như chứa cả một vùng trời bí ẩn, hoàn toàn không giống những tài xế công nghệ bình thường cô từng gặp.
Bạch Đường nhìn anh một lúc lâu, trong đầu cô bỗng lóe lên một ý nghĩ điên rồ. Cô vừa tuyên bố hủy hôn với một người đàn ông phản bội mình — vậy tại sao không lập tức chứng minh cho cả nhà họ Tống lẫn nhà họ Thẩm thấy rằng cô không hề cần đến sự sắp đặt của ai cả?
"Anh tên gì?" Cô hỏi, giọng vẫn còn phảng phất cơn giận.
Người tài xế hơi ngạc nhiên trước câu hỏi bất thường, nhưng vẫn trả lời. "Tôi tên Tần."
"Anh Tần." Bạch Đường hít một hơi thật sâu, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào gương chiếu hậu nơi phản chiếu đôi mắt sâu thẳm của người đàn ông xa lạ. "Tôi có một đề nghị. Anh có muốn kết hôn với tôi không?"
Không khí trong xe đông cứng lại trong vài giây. Người tài xế tên Tần siết chặt vô lăng, ánh mắt anh lóe lên một tia gì đó rất khó gọi tên — không hẳn là ngạc nhiên, cũng không hẳn là cảnh giác, mà giống như một phép tính đang chạy rất nhanh trong đầu, cân nhắc thiệt hơn của một lời đề nghị kỳ lạ đến mức không tưởng.
"Chị đùa à?" Anh hỏi lại, giọng vẫn giữ được vẻ điềm tĩnh đáng kinh ngạc.
"Tôi không đùa." Bạch Đường đáp, giọng cô cứng rắn hơn bao giờ hết. "Tôi vừa hủy hôn với vị hôn phu của mình vì bắt gặp anh ta ngoại tình. Tôi cần một người chồng, càng nhanh càng tốt, để chứng minh cho những kẻ coi thường tôi thấy rằng tôi không hề cần đến cuộc hôn nhân sắp đặt của họ. Tôi sẽ trả công xứng đáng, hợp đồng rõ ràng, thời hạn ba tháng. Sau đó ai đi đường nấy, không ràng buộc gì thêm."
Người đàn ông tên Tần im lặng một lúc lâu, ánh đèn đường lướt qua gương mặt anh từng nhịp một, để lộ vẻ trầm ngâm sâu sắc hoàn toàn không phù hợp với dáng vẻ một tài xế công nghệ bình thường. Cuối cùng, anh chậm rãi gật đầu, đôi mắt sâu thẳm ánh lên một tia sáng mà Bạch Đường không tài nào đoán được ý nghĩa.
"Được." Anh nói, giọng điềm tĩnh lạ thường. "Tôi đồng ý."
Bạch Đường không biết rằng, ngay lúc cô vừa buông ra lời đề nghị bốc đồng ấy trong cơn giận dữ, cô đã vô tình bước chân vào một ván cờ lớn hơn bất cứ điều gì cô có thể tưởng tượng — một ván cờ mà người đàn ông ngồi trước vô lăng kia đã âm thầm chuẩn bị từ nhiều tháng nay, và một lời đề nghị kết hôn ngẫu nhiên giữa đêm tối lại chính là quân cờ hoàn hảo nhất mà số phận đã đặt vào tay anh.