Anh Tài Xế Của Tôi Là Thiếu Gia Số 1 Kinh Thành
8 phút đọc

Chương 18

Chương 18 — Anh Tài Xế Của Tôi Là Thiếu Gia Số 1 Kinh Thành

Cập nhật 06/09/2026 8 phút đọc

Đúng như kế hoạch, tin đồn về một thương vụ sáp nhập lớn giữa Tập đoàn Việt Cường và một tập đoàn công nghệ nước ngoài bắt đầu lan truyền trong giới thượng lưu chỉ ba ngày sau cuộc họp bí mật. Ngô Việt Anh đã khéo léo cài cắm thông tin này thông qua vài buổi tiệc trà, vài cuộc trò chuyện tưởng chừng vô tình giữa những người bạn trong giới kinh doanh, đủ tự nhiên để không ai nghi ngờ đây là một cái bẫy được dàn dựng kỹ lưỡng.

Như dự đoán, tin đồn nhanh chóng đến tai Lương Bá Tường. Ngồi trong văn phòng riêng, ông đọc đi đọc lại bản tin nội bộ vừa nhận được, gương mặt tối sầm lại vì lo lắng. Một thương vụ sáp nhập lớn như vậy, nếu diễn ra thành công, sẽ khiến giá trị cổ phần của Việt Cường tăng vọt, làm đảo lộn hoàn toàn kế hoạch thâu tóm mà ông và Hàn Chí Kiên đã dày công chuẩn bị suốt hai năm qua.

Suốt hai mươi năm làm việc trong tập đoàn, ông đã quen với việc kiểm soát mọi thông tin trước khi chúng đến tay hội đồng quản trị, nhưng lần này, tin tức lại đến từ những kênh bên ngoài mà ông không hề hay biết trước, một điều bất thường khiến sự nghi ngờ trong ông càng lớn dần. Ông siết chặt tờ báo cáo trong tay, đầu óc quay cuồng tính toán những phương án đối phó, đồng thời không khỏi tự hỏi liệu có phải chính mình đang bị theo dõi hay không.

Ông vội vàng gọi điện cho Hàn Chí Kiên, giọng đầy vẻ hoảng loạn hiếm thấy. "Ông nghe tin về thương vụ sáp nhập chưa? Nếu tin này là thật, kế hoạch của chúng ta sẽ gặp nguy lớn. Chúng ta cần hành động ngay trước khi thương vụ được ký kết chính thức."

"Bình tĩnh." Hàn Chí Kiên đáp, dù giọng ông cũng không giấu được sự căng thẳng đang dần lộ rõ qua từng nhịp thở gấp gáp. "Ông có chắc tin này là chính xác không? Đôi khi tin đồn trong giới thượng lưu chỉ là những lời thổi phồng vô căn cứ, được tung ra để thao túng giá cổ phiếu mà thôi."

"Tôi sẽ xác minh ngay." Lương Bá Tường đáp, cúp máy, lập tức triệu tập vài người thân tín trong tập đoàn để dò hỏi thông tin, đồng thời tự mình lục lại các tài liệu nội bộ mà ông có quyền truy cập để tìm kiếm bất kỳ dấu vết nào xác nhận tin đồn.

Đúng như tính toán của Bách Tần và Bạch Đường, chính hành động dò hỏi vội vã và bất thường này đã tạo ra một loạt dấu vết kỹ thuật số mà Đinh Bảo Long, với sự hỗ trợ từ Đặng Hữu Khiêm, có thể theo dõi và ghi lại chi tiết. Từng cuộc gọi, từng lần truy cập tài liệu mật, từng tin nhắn trao đổi giữa Lương Bá Tường và các đồng phạm dần được thu thập thành một chuỗi bằng chứng ngày càng rõ ràng.

"Chúng ta đã có được danh sách các tài khoản mà Lương Bá Tường liên lạc trong ba ngày qua." Đinh Bảo Long báo cáo trong một cuộc họp khẩn với Bách Tần và Bạch Đường. "Trong đó, có ít nhất năm cuộc gọi trực tiếp đến một số điện thoại đăng ký dưới tên giả, nhưng qua phân tích tần suất và địa điểm phát sóng, tôi tin rằng đây chính là số điện thoại riêng của Hàn Chí Kiên."

"Vậy chúng ta đã có bằng chứng về mối liên hệ trực tiếp giữa họ chưa?" Bách Tần hỏi, giọng anh đầy hy vọng.

"Gần như vậy, nhưng vẫn chưa đủ để buộc tội trước tòa hoặc trước hội đồng quản trị." Vũ Đình Long, người cũng có mặt trong cuộc họp, lên tiếng với vai trò cố vấn pháp lý. "Chúng ta cần nội dung cụ thể của các cuộc trao đổi đó, không chỉ đơn thuần là tần suất liên lạc. Nếu không, Lương Bá Tường hoàn toàn có thể biện minh rằng đây chỉ là những cuộc gọi công việc thông thường giữa hai đối tác kinh doanh."

Bạch Đường trầm ngâm một lúc, rồi lên tiếng với một ý tưởng mới. "Nếu chúng ta không thể nghe được nội dung cuộc gọi, có lẽ chúng ta cần tiếp cận theo một hướng khác — tìm kiếm bằng chứng vật lý. Tôi nhớ Đặng Hữu Khiêm từng nhắc đến một địa điểm ở thành phố lân cận, nơi đặt trụ sở công ty vỏ bọc liên quan đến các khoản chuyển tiền bất minh. Nếu chúng ta có thể tiếp cận được hồ sơ giấy tờ tại đó, có lẽ sẽ tìm được bằng chứng cụ thể hơn."

"Đó là một địa điểm được bảo vệ nghiêm ngặt." Đặng Hữu Khiêm nói, giọng anh có chút lo lắng. "Tiếp cận trực tiếp sẽ rất nguy hiểm, và nếu bị phát hiện, chúng ta sẽ đánh mất toàn bộ yếu tố bất ngờ."

Anh mở một bản đồ kỹ thuật số trên màn hình, chỉ vào từng điểm được đánh dấu đỏ. "Theo những gì tôi thu thập được, tòa nhà này có ba lớp an ninh — camera giám sát dày đặc ở tầng trệt, hệ thống khóa vân tay ở khu vực lưu trữ hồ sơ tầng hai, và một đội bảo vệ tuần tra định kỳ mỗi ba mươi phút. Đây không phải một nơi dễ xâm nhập, ngay cả với người có kinh nghiệm."

"Chuyện đó không thành vấn đề." Bạch Đường đáp, ánh mắt cô ánh lên sự tự tin điềm tĩnh. "Tôi đã được huấn luyện để vượt qua những hệ thống phòng thủ phức tạp hơn thế này từ khi còn nhỏ. Điều tôi cần chỉ là thông tin chi tiết về lịch trình tuần tra và bản vẽ kiến trúc của tòa nhà."

"Vậy để tôi đảm nhận việc đó." Bạch Đường nói, ánh mắt cô kiên định. "Với võ thuật của mình, tôi tự tin có thể xâm nhập và rút lui an toàn mà không để lại dấu vết, miễn là có đầy đủ thông tin về bố trí an ninh tại địa điểm đó."

Bách Tần quay sang nhìn cô, trong lòng anh dấy lên một sự lo lắng mãnh liệt. "Không được. Quá nguy hiểm. Tôi không thể để chị mạo hiểm tính mạng vì việc này."

"Đây là cách nhanh nhất và hiệu quả nhất để có được bằng chứng chúng ta cần." Bạch Đường đáp, giọng cô không hề dao động. "Và tôi không phải một người yếu đuối cần được bảo vệ khỏi mọi rủi ro, Bách Tần ạ. Tôi đã được huấn luyện cho chính xác những tình huống như thế này."

Một cuộc tranh luận nảy lửa diễn ra giữa hai người trước mặt Đặng Hữu Khiêm và Vũ Đình Long, người sau cuối cùng phải lên tiếng hòa giải. "Cả hai đều có lý riêng. Nhưng tôi nghĩ, thay vì tranh cãi ai nên làm gì, chúng ta nên tìm một phương án an toàn hơn cho cả hai bên."

Đặng Hữu Khiêm gật đầu tán thành, nhìn sang Bách Tần với ánh mắt thấu hiểu. "Thiếu chủ, tôi hiểu cậu lo lắng cho chị Bạch Đường, nhưng phải thừa nhận, với năng lực của chị ấy, đây thật sự là phương án khả thi nhất chúng ta có trong tay lúc này. Chúng ta không có nhiều thời gian để tìm kiếm lựa chọn khác trước khi Lương Bá Tường kịp xóa sạch mọi dấu vết."

Sau một hồi bàn bạc căng thẳng, một kế hoạch thỏa hiệp được đưa ra — Bạch Đường sẽ đảm nhận việc xâm nhập với sự hỗ trợ hậu thuẫn chặt chẽ từ Trịnh Nam Khương và đội an ninh của Bách Thảo Đường, trong khi Bách Tần cùng Đặng Hữu Khiêm sẽ giám sát toàn bộ tình huống từ xa qua hệ thống liên lạc bí mật, sẵn sàng can thiệp ngay lập tức nếu có bất kỳ dấu hiệu nguy hiểm nào xuất hiện.

"Tôi vẫn không thoải mái với kế hoạch này." Bách Tần nói riêng với Bạch Đường sau khi mọi người đã ra về, giọng anh đầy lo lắng chưa nguôi, tay anh vô thức nắm chặt lấy tay cô như muốn giữ cô lại thật lâu bên mình. "Nhưng tôi tin tưởng vào khả năng của chị, và tôi biết đây có lẽ là lựa chọn tốt nhất chúng ta có trong tình huống này."

"Cảm ơn anh vì đã tin tưởng tôi." Bạch Đường đáp, nắm lấy tay anh. "Tôi hứa sẽ cẩn trọng hết mức có thể. Chúng ta đã đi đến gần cuối con đường rồi, không thể bỏ cuộc lúc này được, nhất là khi công lý cho Bách Nhân và cả tương lai của tập đoàn anh đang phụ thuộc vào những gì chúng ta tìm được đêm mai."

Đêm hôm đó, trước khi thực hiện kế hoạch xâm nhập, cả hai ngồi bên nhau trong im lặng, mỗi người đều mang trong lòng nỗi lo lắng riêng nhưng cũng đầy quyết tâm chung. Bách Tần nhìn Bạch Đường, nhận ra rằng, dù kết quả của kế hoạch này ra sao, khoảnh khắc họ cùng nhau đối mặt với hiểm nguy, cùng nhau lo lắng cho sự an toàn của nhau, đã chứng minh một điều mà cả hai không còn có thể phủ nhận — tình cảm giữa họ đã vượt xa khỏi ranh giới của một bản hợp đồng hôn nhân đơn thuần.

"Bạch Đường." Anh gọi tên cô, giọng anh trầm xuống đầy nghiêm túc. "Bất kể ngày mai chuyện gì xảy ra, tôi muốn chị biết, những gì tôi cảm nhận dành cho chị lúc này không còn liên quan gì đến bản hợp đồng ba tháng chúng ta từng ký kết nữa."

Bạch Đường ngước nhìn anh, tim cô đập nhanh hơn trước ánh mắt chân thành ấy. "Tôi cũng vậy, Bách Tần ạ. Nhưng chúng ta hãy nói về điều này sau khi mọi chuyện đã kết thúc an toàn, được không? Bây giờ, tôi cần toàn bộ sự tập trung của mình cho kế hoạch ngày mai."

Bách Tần gật đầu, siết nhẹ tay cô như một lời hứa hẹn, cả hai cùng im lặng chuẩn bị tinh thần cho một đêm quyết định sắp tới, nơi ranh giới giữa an toàn và hiểm nguy chỉ cách nhau đúng một bước chân sai lầm, một đêm mà cả hai đều biết sẽ định đoạt rất nhiều điều quan trọng phía trước.

Đã sao chép liên kết chương