Chương 3
Chương 3 — Anh Tài Xế Của Tôi Là Thiếu Gia Số 1 Kinh Thành
Đêm đó, sau khi rời khỏi căn hộ của Bạch Đường để "về nhà lấy đồ đạc" — một lời nói dối cần thiết — Cung Bách Tần lái xe đến một bãi đỗ xe ngầm dưới tòa cao ốc trung tâm của Tập đoàn Việt Cường, nơi Đặng Hữu Khiêm đã đợi sẵn trong một chiếc xe khác, kính đen che kín cả khuôn mặt dù đang là ban đêm.
"Thiếu chủ." Đặng Hữu Khiêm hạ kính xe xuống khi thấy Bách Tần bước đến, giọng đầy vẻ lo lắng pha lẫn kinh ngạc. "Tôi vừa nhận được tin báo cậu đăng ký kết hôn sáng nay. Chuyện gì đã xảy ra vậy?"
"Một cơ hội tốt rơi vào tay tôi, tôi không có lý do gì để từ chối." Bách Tần ngồi vào ghế phụ, giọng vẫn giữ vẻ điềm tĩnh thường thấy dù nội dung câu chuyện anh sắp kể ra khá khó tin. Anh thuật lại toàn bộ sự việc — cuộc gặp gỡ bất ngờ, lời cầu hôn giữa cơn giận dữ của một người phụ nữ xa lạ, và quyết định đồng ý của chính anh.
Đặng Hữu Khiêm nghe xong, im lặng một lúc lâu, tay xoa trán suy nghĩ. "Cậu có chắc đây là quyết định đúng đắn không? Chúng ta còn chưa xác định được rõ ràng ai là kẻ đang tuồn thông tin ra ngoài. Nếu Lương phó chủ tịch hoặc bất kỳ ai trong ban lãnh đạo phát hiện ra cậu đột nhiên kết hôn với một người lạ trong lúc đang cải trang làm tài xế, họ có thể nghi ngờ có điều bất thường."
"Chính vì vậy nó mới là một vỏ bọc hoàn hảo." Bách Tần đáp, ánh mắt anh nhìn ra ngoài cửa kính xe, nơi ánh đèn thành phố lấp lánh phản chiếu trên mặt nước đọng sau cơn mưa chiều. "Không ai nghĩ một người đang bí mật điều tra nội gián lại đi kết hôn giữa lúc công việc căng thẳng nhất. Một cuộc hôn nhân bất ngờ, phi lý, không hề toan tính — đó chính xác là điều khiến người ta tin rằng tôi chỉ là một tài xế bình thường đang sống cuộc đời bình thường của mình, không có gì đáng để dò xét thêm."
Đặng Hữu Khiêm gật gù, dần dần hiểu ra logic đằng sau quyết định có vẻ bốc đồng của thiếu chủ mình. "Vậy còn người phụ nữ đó thì sao? Cô ấy có biết thân phận thật của cậu không?"
"Chưa. Và tôi cần cô ấy không biết, ít nhất là trong thời gian này." Bách Tần đáp. "Cô ấy cũng có bí mật riêng của mình mà cô ấy không muốn kể ra. Chúng tôi thỏa thuận không tò mò về nhau. Đó là điều kiện tốt nhất cho cả hai."
"Cậu tin cô ấy sao?" Đặng Hữu Khiêm hỏi thẳng, ánh mắt dò xét.
Bách Tần im lặng một thoáng, nhớ lại ánh mắt kiên định của Thẩm Bạch Đường khi cô đối đáp với mẹ mình qua điện thoại, không hề run sợ trước áp lực của cả gia tộc. "Tôi chưa biết liệu tôi có tin cô ấy hay không. Nhưng tôi tin vào bản năng của mình — người phụ nữ ấy không phải loại người dễ bị mua chuộc hay lợi dụng. Cô ấy đủ mạnh mẽ để tự đứng vững, và điều đó đủ để tôi yên tâm phần nào trong lúc này."
Câu trả lời ấy dường như thỏa mãn được sự lo lắng của Đặng Hữu Khiêm, nhưng anh vẫn không quên nhắc nhở. "Vậy thì cậu cần cẩn thận hơn bao giờ hết. Tuần trước, tôi phát hiện có một khoản chuyển tiền bất thường từ tài khoản phụ của Lương phó chủ tịch đến một công ty vỏ bọc ở nước ngoài. Tôi chưa lần ra được người nhận cuối cùng là ai, nhưng số tiền đó trùng khớp với thời điểm chúng ta mất một hợp đồng lớn vào tay Tập đoàn Đại Phong của Hàn Chí Kiên."
Bách Tần siết chặt tay, ánh mắt anh lạnh đi vài phần. Lương Bá Tường — cánh tay phải của cha anh suốt hơn hai mươi năm qua, người đã dạy anh những bài học đầu tiên về quản trị doanh nghiệp khi anh còn là một cậu thiếu niên mới bước chân vào công ty gia đình — nếu quả thực chính ông ta là kẻ phản bội, thì đây sẽ là một vết thương sâu hơn bất kỳ tổn thất tài chính nào.
"Tiếp tục theo dõi khoản tiền đó." Anh ra lệnh, giọng trở nên nghiêm nghị. "Nhưng đừng để ai phát hiện chúng ta đang điều tra. Nếu đúng là Lương phó chủ tịch, ông ta chắc chắn có những mối quan hệ và nguồn lực đủ để che giấu dấu vết, và cũng đủ nguy hiểm để ra tay nếu cảm thấy bị đe dọa."
"Tôi hiểu." Đặng Hữu Khiêm gật đầu. "Còn về cuộc hôn nhân này, tôi sẽ giúp cậu giữ kín thông tin trong hệ thống công ty. Nhưng cậu cũng nên chuẩn bị tinh thần — sớm muộn gì cha cậu cũng sẽ biết chuyện."
Đúng như dự đoán, sáng hôm sau, khi Bách Tần vừa bước vào một quán cà phê vắng người theo lịch hẹn bí mật định kỳ, Cung Vĩnh Thành đã ngồi sẵn ở góc trong cùng, tách trà nóng bốc khói trước mặt, ánh mắt nghiêm nghị nhìn con trai bước vào.
"Con kết hôn rồi mà không nói với cha một tiếng nào?" Cung Vĩnh Thành hỏi, giọng không giấu được sự bất ngờ lẫn phần nào thất vọng.
"Con xin lỗi vì đã không báo trước." Bách Tần ngồi xuống đối diện cha mình, giọng điềm tĩnh nhưng chân thành. "Nhưng đây là một cơ hội đến quá bất ngờ, con không kịp suy tính kỹ trước khi quyết định. Con tin rằng đây sẽ là một vỏ bọc tốt cho công việc điều tra hiện tại."
Cung Vĩnh Thành nhìn con trai một lúc lâu, ánh mắt ông dần dịu lại. Ông là người duy nhất trong gia tộc Cung biết rõ toàn bộ kế hoạch cải trang điều tra của con trai mình, cũng là người đã âm thầm ủng hộ quyết định ấy ngay từ đầu, bởi ông hiểu rõ mức độ nghiêm trọng của những bất thường đang diễn ra trong nội bộ tập đoàn.
"Cha không phản đối việc con dùng hôn nhân làm vỏ bọc." Ông nói, giọng trầm xuống. "Nhưng cha lo con sẽ làm tổn thương một người phụ nữ vô tội trong quá trình này. Hôn nhân, dù là giả, cũng là chuyện hệ trọng, Bách Tần ạ. Con đã nghĩ đến điều đó chưa?"
Câu hỏi của cha khiến Bách Tần khựng lại. Anh nghĩ đến Thẩm Bạch Đường — người phụ nữ đã dám đối đầu với cả gia tộc mình chỉ để chứng minh một điều gì đó cho chính bản thân cô, người đã đồng ý bước vào một cuộc hôn nhân với một kẻ xa lạ chỉ vì lòng tự trọng bị tổn thương. Anh không chắc liệu mình có đang lợi dụng cô một cách bất công hay không, nhưng anh cũng biết rằng chính cô cũng đang lợi dụng anh theo cách của riêng mình — đó là một sự trao đổi công bằng, ít nhất là trên danh nghĩa.
"Cô ấy cũng cần một vỏ bọc, giống như con." Bách Tần đáp. "Đây là thỏa thuận hai bên cùng có lợi, không ai lừa dối ai. Con sẽ cố gắng không để cô ấy bị tổn thương thêm trong quá trình này."
Cung Vĩnh Thành gật đầu, tuy vẫn còn chút lo lắng nhưng không nói thêm gì. Ông biết tính con trai mình — một khi đã quyết định điều gì, Bách Tần hiếm khi thay đổi, và tranh cãi thêm cũng vô ích.
"Có một điều cha muốn nhắc con." Cung Vĩnh Thành nói thêm, giọng trầm xuống như đang cân nhắc từng chữ. "Lương Bá Tường không phải kẻ tầm thường. Hai mươi năm ông ta ngồi ở vị trí phó chủ tịch, đủ để biết rõ từng ngóc ngách trong hệ thống an ninh của tập đoàn, đủ để nhận ra bất kỳ dấu hiệu bất thường nào nếu con sơ suất. Nếu ông ta thật sự là kẻ đứng sau, con không chỉ đang đối đầu với một kẻ phản bội, mà là một người từng được huấn luyện để bảo vệ chính những bí mật mà giờ đây con đang cố lật tẩy."
"Con biết." Bách Tần đáp, ánh mắt anh trở nên trầm lặng hơn. "Chính vì vậy con mới cần một vỏ bọc tuyệt đối, không để lộ bất kỳ sơ hở nào có thể khiến ông ta liên tưởng đến con. Cuộc hôn nhân này giúp con có một danh phận hoàn toàn mới, một cuộc sống thường nhật không dính dáng gì đến Tập đoàn Việt Cường, để con có thể tiếp cận những nguồn tin mà trước đây con không bao giờ chạm tới được."
"Vậy con định giấu thân phận đến bao giờ?" Ông hỏi.
"Đến khi con tìm ra được kẻ phản bội thật sự trong tập đoàn." Bách Tần đáp, ánh mắt anh lạnh lại vài phần khi nghĩ đến Lương Bá Tường. "Con nghi ngờ có người trong ban lãnh đạo cấp cao đang cấu kết với Tập đoàn Đại Phong. Con cần thời gian và một lớp ngụy trang đủ vững để tìm ra bằng chứng, trước khi họ kịp nhận ra con đang theo dõi họ."
Cha con trò chuyện thêm một lúc về những chi tiết cần thận trọng, rồi Bách Tần rời quán cà phê để trở về công việc "tài xế" của mình — công việc mà giờ đây, ngoài mục đích điều tra, còn mang thêm một nhiệm vụ mới: đóng vai một người chồng tốt trong mắt gia đình vợ, trong một cuộc hôn nhân mà cả hai người trong cuộc đều biết rõ là giả, nhưng lại không ai dám chắc chắn nó sẽ giữ nguyên là giả đến cùng.
Rời quán cà phê, Bách Tần ghé qua bãi đỗ xe ngầm một lần nữa để gặp Đặng Hữu Khiêm, dặn dò thêm vài việc cần chuẩn bị — một chiếc điện thoại phụ không đăng ký tên thật để liên lạc riêng, một tài khoản ngân hàng ẩn danh để nhận báo cáo tài chính mà không để lại dấu vết, và một lịch trình "tài xế" giả được sắp xếp khéo léo để không ai trong công ty phát hiện những khoảng thời gian anh thật sự vắng mặt khỏi vai trò của mình. Mọi thứ phải được tính toán tỉ mỉ đến từng chi tiết nhỏ nhất, bởi chỉ cần một sơ suất, toàn bộ công sức sáu tháng qua có thể đổ sông đổ bể, và tính mạng của chính anh cũng như những người thân cận có thể gặp nguy hiểm.
"Cậu cứ yên tâm, tôi sẽ lo chu toàn mọi thứ." Đặng Hữu Khiêm nói trước khi Bách Tần rời đi. "Nhưng cậu cũng nhớ, đừng để bản thân bị cuốn quá sâu vào vai diễn của mình. Có những ranh giới không nên xóa nhòa, kể cả khi đó là vì mục đích tốt đẹp."
Lời dặn dò ấy khiến Bách Tần trầm ngâm suốt quãng đường lái xe trở về căn hộ. Anh không chắc liệu ranh giới mà Đặng Hữu Khiêm nhắc đến đã bắt đầu mờ nhạt trong lòng anh hay chưa, nhưng cảm giác nôn nao muốn nhanh chóng trở về nhà, muốn nhìn thấy Bạch Đường sau một ngày dài đầy căng thẳng, là một cảm giác quá đỗi lạ lẫm mà anh chưa từng trải qua với bất kỳ ai khác trong suốt sáu tháng cải trang đầy cô độc của mình.
Chiều hôm đó, khi anh quay lại căn hộ mới, Bạch Đường đang sắp xếp lại vài món đồ trong phòng khách, ánh nắng chiều xuyên qua khung cửa sổ chiếu lên gương mặt cô một vệt sáng dịu dàng hoàn toàn khác với vẻ sắc lạnh cô thể hiện trước gia đình mình. Nhìn cảnh tượng ấy, Bách Tần chợt nhận ra, có lẽ ván cờ mà anh đang chơi sẽ phức tạp hơn nhiều so với những gì anh tính toán ban đầu.