Anh Tài Xế Của Tôi Là Thiếu Gia Số 1 Kinh Thành
8 phút đọc

Chương 15

Chương 15 — Anh Tài Xế Của Tôi Là Thiếu Gia Số 1 Kinh Thành

Cập nhật 06/09/2026 8 phút đọc

Chiếc xe của Bách Tần thắng gấp trước con hẻm, anh lao ra khỏi xe còn chưa kịp tắt máy, chạy thẳng đến chỗ Bạch Đường đang ngồi trên bậc thềm. Ánh mắt anh quét nhanh qua người cô, kiểm tra từng centimet để chắc chắn cô không hề hấn gì, rồi mới thở phào nhẹ nhõm khi thấy cô vẫn nguyên vẹn, chỉ có chút bụi bẩn dính trên áo khoác.

"Chị có sao không? Có bị thương ở đâu không?" Anh hỏi dồn dập, giọng vẫn còn run vì lo lắng, hai tay nắm lấy vai cô kiểm tra kỹ lưỡng như một bác sĩ đang khám bệnh nhân cấp cứu.

"Tôi ổn, thật sự ổn." Bạch Đường đáp, nhìn thẳng vào anh, ánh mắt cô giờ đây không còn là sự dịu dàng thường thấy mà là một sự kiên định pha lẫn nghi vấn. "Nhưng anh thì không ổn chút nào, Bách Tần. Anh vừa gọi tôi với giọng hoảng loạn như thể anh biết trước chuyện này có thể xảy ra. Và bốn kẻ tấn công tôi vừa rồi nhắc đến việc cảnh cáo 'chồng cô và gia đình ông ta' đừng tò mò vào chuyện không nên biết. Anh nợ tôi một lời giải thích."

Bách Tần đứng lặng người, ánh đèn đường hắt lên gương mặt anh những đường nét căng thẳng chưa từng thấy. Anh nhìn Trịnh Nam Khương đang đứng gần đó giám sát việc áp giải bốn tên tấn công, rồi quay lại nhìn Bạch Đường, biết rằng khoảnh khắc này không thể trốn tránh thêm được nữa.

"Được." Anh nói, giọng trầm xuống, một quyết định dứt khoát hiện rõ trong ánh mắt anh. "Chị xứng đáng biết sự thật. Nhưng không phải ở đây. Về nhà đã, tôi sẽ kể cho chị nghe tất cả."

Trên đường về, không khí trong xe căng thẳng đến ngột ngạt. Bạch Đường ngồi im lặng, tay vẫn còn hơi run vì dư âm trận chiến, nhưng tâm trí cô hoàn toàn tập trung vào việc chờ đợi lời giải thích sắp tới. Bách Tần lái xe với vẻ mặt nghiêm trọng, những ngón tay siết chặt vô lăng, rõ ràng đang cân nhắc từng câu chữ sẽ nói ra.

Về đến căn hộ, Bách Tần rót cho cả hai một ly nước, ngồi xuống đối diện Bạch Đường ở bàn ăn quen thuộc — nơi họ từng thiết lập những quy tắc đầu tiên cho cuộc hôn nhân hợp đồng này. Giờ đây, chính tại chiếc bàn ấy, một sự thật lớn lao khác sắp được tiết lộ.

"Tôi không phải tài xế xe công nghệ bình thường." Anh bắt đầu, giọng trầm và chậm rãi. "Tên thật của tôi là Cung Bách Tần, con trai duy nhất và người thừa kế của Cung Vĩnh Thành — Chủ tịch Tập đoàn Việt Cường."

Bạch Đường ngồi lặng người, dù trong lòng cô đã có linh cảm về điều gì đó lớn lao, nhưng khi nghe chính miệng anh xác nhận, cô vẫn không khỏi kinh ngạc. "Tập đoàn Việt Cường? Một trong những tập đoàn lớn nhất kinh thành sao?"

"Đúng vậy." Bách Tần gật đầu, tiếp tục kể lại toàn bộ câu chuyện — sáu tháng trước, anh phát hiện những dấu hiệu bất thường trong nội bộ tập đoàn, nghi ngờ có kẻ phản bội đang âm thầm tuồn thông tin ra ngoài, cấu kết với đối thủ để thâu tóm quyền lực. Không tin tưởng được bất kỳ ai trong bộ máy quản lý hiện tại, anh quyết định cải trang thành tài xế xe công nghệ, tự mình len lỏi vào đời sống thường nhật của thành phố để tìm manh mối mà không bị nghi ngờ.

"Đêm hôm đó, khi chị lên xe tôi và ngỏ lời cầu hôn," anh nói tiếp, ánh mắt anh nhìn cô đầy chân thành, "tôi nhận ra đây là một vỏ bọc hoàn hảo. Một cuộc hôn nhân bất ngờ, phi lý, không ai có thể liên tưởng đến thân phận thật của tôi. Đó là lý do tôi đồng ý ngay lập tức."

Bạch Đường im lặng, xử lý toàn bộ thông tin vừa nghe được. Cô nhớ lại tất cả những chi tiết kỳ lạ mà cô từng nhận thấy — cách anh nói chuyện điềm tĩnh sắc sảo không giống một tài xế bình thường, những lần anh vắng nhà không giải thích, chiếc laptop với báo cáo tài chính của Tập đoàn Việt Cường mà cô vô tình nhìn thấy — tất cả giờ đây đã khớp lại thành một bức tranh hoàn chỉnh.

Cô nhớ lại buổi trà chiều đầy châm chọc của Bạch Vy, buổi gặp gỡ căng thẳng với gia đình mình, và cả những khoảnh khắc bình dị bên bàn ăn — tất cả những lúc ấy, Bách Tần đều phải đóng trọn vai một người tài xế bình thường trong khi mang trên vai gánh nặng của cả một tập đoàn khổng lồ cùng một cuộc điều tra sinh tử. Sự kiên nhẫn và điềm tĩnh anh thể hiện suốt thời gian qua, giờ đây, mang một ý nghĩa hoàn toàn khác trong mắt cô — không chỉ là tính cách, mà còn là bản lĩnh của một người đã quen với việc gánh vác trách nhiệm lớn lao từ khi còn rất trẻ.

"Vậy Cung Bách Nhân…" Cô bắt đầu, rồi chợt hiểu ra. "Là em trai ruột của anh."

"Đúng vậy. Và vụ đầu độc cậu ấy chính là một phần trong âm mưu của kẻ phản bội, một cách để làm suy yếu tinh thần của cha con tôi, dọn đường cho kế hoạch thâu tóm." Bách Tần đáp, giọng anh trầm xuống đầy tự trách. "Và giờ đây, những kẻ đó đã bắt đầu nhắm vào chị, để gây áp lực buộc tôi phải dừng cuộc điều tra lại. Tôi xin lỗi vì đã kéo chị vào mối nguy hiểm này mà không hề báo trước."

Bạch Đường nhìn anh, trong lòng cô là một sự đấu tranh phức tạp giữa cảm giác bị lừa dối vì đã sống cùng một người giấu kín thân phận suốt nhiều tuần qua, và sự thấu hiểu dành cho lý do đằng sau sự giấu giếm ấy — một lý do không kém phần chính đáng so với chính bí mật mà cô cũng từng giữ kín về gia thế của mình.

"Đặng Hữu Khiêm." Cô bất chợt nhớ ra cái tên. "Người vẫn hay gọi cho anh vào những giờ lạ, người mà mỗi lần nhắc đến anh đều đổi giọng nghiêm túc hẳn — anh ta là trợ lý riêng của anh, phải không? Người duy nhất biết rõ sự thật này ngoài cha anh?"

"Đúng vậy." Bách Tần gật đầu, có chút bất ngờ trước sự tinh ý của cô. "Cậu ấy đã giúp tôi rất nhiều trong suốt sáu tháng qua, thu thập bằng chứng, theo dõi các giao dịch bất minh, và giờ đây, cả việc đảm bảo an toàn cho chị nữa. Tôi sẽ giới thiệu chị với cậu ấy chính thức trong vài ngày tới, để chúng ta có thể phối hợp chặt chẽ hơn từ đây."

"Tôi không trách anh vì đã giấu thân phận." Cô nói cuối cùng, giọng cô dịu lại. "Tôi cũng từng giấu anh về Bách Thảo Đường, về bảy vị sư huynh, vì những lý do của riêng mình. Chúng ta đều đang bảo vệ những điều quan trọng theo cách của mỗi người. Nhưng từ giờ, nếu có nguy hiểm liên quan đến cả hai, tôi cần anh phải nói cho tôi biết ngay, không giấu giếm nữa."

"Tôi hứa." Bách Tần đáp, ánh mắt anh chứa đựng một sự chân thành tuyệt đối. "Từ giờ, không còn bí mật nào giữa chúng ta liên quan đến sự an toàn của cả hai nữa."

Anh vươn tay, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay Bạch Đường đặt trên bàn, một cử chỉ không còn mang tính diễn kịch trước mặt người ngoài, mà là một sự kết nối chân thật giữa hai con người vừa cùng nhau vượt qua một đêm đầy sóng gió. "Tôi biết, lẽ ra tôi nên nói với chị sớm hơn. Nhưng tôi sợ, một khi chị biết sự thật, mọi thứ giữa chúng ta sẽ không còn đơn giản nữa — chị sẽ nhìn tôi bằng ánh mắt khác, như cách rất nhiều người vẫn nhìn tôi chỉ vì cái danh thiếu gia tập đoàn, chứ không phải vì con người thật của tôi."

Bạch Đường siết nhẹ tay anh, ánh mắt cô dịu dàng hẳn. "Tôi đã nhìn thấy con người thật của anh từ rất lâu rồi, Bách Tần ạ. Từ đêm anh đồng ý với lời cầu hôn điên rồ của tôi, từ những bát cháo gừng anh không bao giờ quên cảm ơn, từ cách anh đối mặt với gia đình tôi mà không hề nao núng. Danh phận thiếu gia tập đoàn chỉ là một lớp áo khoác bên ngoài, không phải con người tôi đã dần yêu quý."

Từ "yêu quý" buột miệng thốt ra khiến cả hai đều khựng lại trong giây lát, nhận ra mức độ chân thành vừa được hé lộ vượt xa những gì họ từng dám thừa nhận với chính mình.

Một khoảng lặng kéo dài giữa hai người, không phải sự im lặng ngột ngạt như trước, mà là một sự tĩnh lặng của hai tâm hồn vừa trút bỏ được gánh nặng giấu giếm, giờ đây có thể nhìn thẳng vào nhau mà không còn lớp màn che phủ nào.

"Vậy giờ, thiếu gia số một kinh thành," Bạch Đường nói, giọng cô bất chợt pha chút trêu đùa để xoa dịu không khí căng thẳng, "anh định làm gì tiếp theo để bắt kẻ phản bội và bảo vệ cả hai chúng ta?"

Bách Tần bật cười nhẹ, lần đầu tiên sau cả buổi tối căng thẳng, một nụ cười thật sự xuất hiện trên gương mặt anh. "Giờ thì, tôi nghĩ đã đến lúc chúng ta cùng nhau hành động, thay vì mỗi người tự chiến đấu trong bóng tối của riêng mình."

Đêm đó, cả hai ngồi bên nhau đến tận khuya, Bách Tần kể chi tiết hơn về những gì Đặng Hữu Khiêm đã phát hiện — khoản chuyển tiền bất thường, mối liên hệ với Tập đoàn Đại Phong, và nghi vấn nhắm vào Lương Bá Tường. Bạch Đường lắng nghe chăm chú, thỉnh thoảng đặt câu hỏi sắc bén khiến Bách Tần không khỏi ngạc nhiên trước tư duy logic của cô, một khả năng mà ít ai ngờ tới ở một truyền nhân y thuật vốn chỉ quen với thảo dược và huyệt đạo.

"Chúng ta cần thêm bằng chứng cụ thể để đối chất trực tiếp." Bạch Đường nói, ánh mắt cô đã trở lại vẻ sắc bén quen thuộc. "Và tôi nghĩ, đã đến lúc tôi cần nhờ đến sự giúp đỡ của các sư huynh một cách chính thức, thay vì chỉ âm thầm hỗ trợ như trước đây."

Bách Tần gật đầu đồng ý, trong lòng anh dâng lên một cảm giác an tâm lạ thường — lần đầu tiên kể từ khi bắt đầu cuộc điều tra đơn độc này, anh cảm thấy mình không còn phải một mình gánh vác tất cả, mà có một người đồng hành thật sự sẵn sàng sát cánh cùng anh đến cùng.

Đã sao chép liên kết chương