Anh Tài Xế Của Tôi Là Thiếu Gia Số 1 Kinh Thành
8 phút đọc

Chương 16

Chương 16 — Anh Tài Xế Của Tôi Là Thiếu Gia Số 1 Kinh Thành

Cập nhật 06/09/2026 8 phút đọc

Sáng hôm sau, Bạch Đường gọi điện triệu tập toàn bộ bảy vị sư huynh đến căn hộ của mình, một cuộc họp khẩn cấp mà cô biết sẽ phải đi kèm với một lời thú nhận quan trọng không kém gì những gì Bách Tần đã tiết lộ đêm qua. Khi cả bảy người đàn ông quyền lực ấy lần lượt bước vào phòng khách, không khí trở nên nghiêm trang khác hẳn buổi gặp gỡ vui vẻ tại nhà hàng lần trước.

"Có chuyện gì mà em gọi gấp vậy?" Bùi Chính Nam hỏi, ánh mắt ông quét qua Bách Tần đang đứng cạnh Bạch Đường với vẻ dò xét quen thuộc.

Bạch Đường hít một hơi thật sâu, nắm chặt tay Bách Tần như để lấy thêm can đảm. "Tối qua, em bị bốn kẻ lạ mặt tấn công trên đường về nhà. Em đã xử lý được, không sao cả. Nhưng qua đó, em phát hiện ra Bách Tần không phải một tài xế xe công nghệ bình thường như em từng nghĩ."

Cả bảy người đồng loạt im lặng, ánh mắt họ đổ dồn về phía Bách Tần với sự cảnh giác tăng vọt. Vũ Đình Long là người lên tiếng trước tiên, giọng lạnh như băng. "Vậy rốt cuộc cậu là ai?"

Bách Tần đứng thẳng người, không hề né tránh ánh mắt dò xét của bảy người đàn ông trước mặt. "Tôi là Cung Bách Tần, con trai và người thừa kế duy nhất của Cung Vĩnh Thành — Chủ tịch Tập đoàn Việt Cường. Tôi cải trang làm tài xế xe công nghệ suốt sáu tháng qua để điều tra một kẻ phản bội trong nội bộ tập đoàn, kẻ đã cấu kết với một đối thủ kinh doanh để âm mưu thâu tóm quyền lực. Cuộc tấn công nhắm vào Bạch Đường tối qua chính là một phần trong âm mưu đó, nhằm gây áp lực buộc tôi phải dừng cuộc điều tra lại."

Một khoảng lặng dài bao trùm căn phòng. Phan Gia Thịnh, với con mắt tinh tường của một chuyên gia tài chính, là người đầu tiên phá vỡ sự im lặng. "Tập đoàn Việt Cường... tôi biết rõ quy mô của tập đoàn đó. Nếu những gì cậu nói là sự thật, thì đây không còn là chuyện nội bộ gia đình nữa, mà là một cuộc chiến quyền lực có thể ảnh hưởng đến cả nền kinh tế thành phố."

"Đúng vậy." Bách Tần gật đầu. "Và tôi thành thật xin lỗi vì đã vô tình kéo Bạch Đường vào vòng nguy hiểm này mà không báo trước. Nếu các anh muốn trách phạt tôi, tôi sẵn sàng chấp nhận. Nhưng trước tiên, tôi cần sự giúp đỡ của các anh để bảo vệ Bạch Đường và tìm ra kẻ đứng sau âm mưu này."

Trịnh Nam Khương, người trẻ nhất và thân thiết nhất với Bạch Đường, bước đến gần, ánh mắt đầy sự bảo vệ. "Cậu nói dễ nghe lắm. Nhưng làm sao chúng tôi có thể tin tưởng một người đã giấu giếm thân phận thật suốt nhiều tuần qua, ngay cả với chính vợ mình?"

"Bởi vì em cũng đã giấu anh ấy về Bách Thảo Đường và tất cả các huynh trong suốt thời gian đầu." Bạch Đường lên tiếng, đứng ra bênh vực Bách Tần. "Cả hai chúng em đều có những lý do chính đáng để giữ bí mật ban đầu. Nhưng giờ đây, mọi thứ đã được phơi bày, và em tin tưởng anh ấy hoàn toàn. Đây không phải lúc để tranh cãi ai đúng ai sai, mà là lúc để cùng nhau tìm cách bảo vệ tất cả những gì chúng ta trân trọng."

Bùi Chính Nam nhìn em gái đồng môn của mình, nhận ra sự kiên định trong ánh mắt cô, một sự kiên định mà ông chưa từng thấy cô thể hiện rõ ràng đến vậy vì bất kỳ ai khác ngoài gia đình Bách Thảo Đường. Ông thở dài, gật đầu như đã đưa ra quyết định. "Được. Nếu Bạch Đường tin tưởng cậu, chúng tôi sẽ tạm gác lại sự nghi ngờ. Nhưng từ giờ, mọi thông tin liên quan đến mối nguy hiểm này cần được chia sẻ đầy đủ, minh bạch giữa hai bên. Chúng tôi không chấp nhận thêm bất kỳ sự giấu giếm nào nữa, dù là từ phía cậu hay từ phía Bạch Đường."

"Tôi đồng ý hoàn toàn." Bách Tần đáp ngay, không chút do dự.

Không khí trong phòng dần dịu lại, dù vẫn còn phảng phất sự căng thẳng nhất định. Tôn Khải Vũ, người đã đích thân cứu sống Bách Nhân, lên tiếng với vẻ trầm ngâm. "Loại độc dùng để hại em trai cậu, Thiên Tâm Cổ Độc, gần như thất truyền hoàn toàn. Chỉ có vài nguồn hiếm hoi trong giới giang hồ ẩn danh mới có thể tiếp cận được công thức đó. Kẻ đứng sau âm mưu này chắc chắn có mối quan hệ sâu rộng với những thế lực ngầm nguy hiểm, không đơn thuần chỉ là một quan chức tập đoàn tham lam."

"Đó chính xác là điều khiến tôi lo lắng nhất." Bách Tần đáp, giọng anh trầm xuống. "Lương Bá Tường, kẻ tôi nghi ngờ, đã làm việc trong tập đoàn hơn hai mươi năm. Nếu ông ta thật sự có liên hệ với giới ngầm nguy hiểm đến vậy, thì mức độ nguy hiểm của cuộc điều tra này còn lớn hơn những gì tôi từng lường trước."

Đinh Bảo Long, chuyên gia công nghệ trẻ tuổi nhất trong nhóm, lên tiếng với ánh mắt sắc sảo. "Tôi có thể hỗ trợ phân tích sâu hơn các giao dịch tài chính và dấu vết kỹ thuật số mà anh Đặng Hữu Khiêm của cậu đã thu thập được. Với nguồn lực kết hợp giữa hai bên, chúng ta có thể tìm ra bằng chứng cụ thể nhanh hơn nhiều so với việc mỗi bên tự điều tra riêng lẻ."

"Tôi cũng sẽ hỗ trợ về mặt pháp lý." Vũ Đình Long bổ sung. "Nếu chúng ta thu thập đủ bằng chứng, tôi có thể chuẩn bị sẵn các thủ tục pháp lý cần thiết để đảm bảo kẻ phản bội không thể lách luật thoát tội một khi bị lật tẩy."

Bách Tần nhìn quanh phòng, cảm nhận được một sự thay đổi lớn lao đang diễn ra — từ một cuộc điều tra đơn độc đầy cô độc và nguy hiểm, giờ đây anh đã có thêm một mạng lưới đồng minh quyền lực và đáng tin cậy, tất cả chỉ vì một quyết định bốc đồng trong đêm mưa nhiều tuần trước đã đưa Bạch Đường bước vào cuộc đời anh.

"Cảm ơn tất cả mọi người." Anh nói, giọng đầy chân thành. "Tôi không ngờ, từ một cuộc hôn nhân hợp đồng ban đầu, tôi lại nhận được sự giúp đỡ quý báu đến vậy."

"Đừng cảm ơn chúng tôi vội." Ngô Việt Anh, người phụ trách truyền thông, lên tiếng với nụ cười nhẹ đầy ẩn ý. "Chúng tôi làm điều này vì Bạch Đường, không phải vì cậu. Nhưng nếu cậu thật sự đối xử tốt với em gái chúng tôi như những gì tôi quan sát được, có lẽ dần dần cậu sẽ nhận được sự tin tưởng thật sự từ tất cả bảy người trong phòng này."

Bạch Đường mỉm cười trước lời nói nửa đùa nửa thật của Việt Anh, cảm nhận được sự ấm áp từ tình anh em đồng môn bao quanh mình, giờ đây còn được mở rộng để bảo vệ cả người cô yêu thương. Cô liếc nhìn Bách Tần, nhận thấy ánh mắt anh cũng đang nhìn cô với một sự trân trọng và biết ơn sâu sắc.

Cuộc họp kéo dài thêm hơn một giờ đồng hồ, bàn bạc chi tiết về kế hoạch phối hợp giữa hai bên — cách chia sẻ thông tin an toàn, cách bảo vệ Bạch Đường mà không đánh động kẻ địch, và quan trọng nhất, cách thu thập đủ bằng chứng để đối chất trực diện với Lương Bá Tường trước khi hắn kịp nhận ra mình đã bị phát hiện.

Khi cuộc họp kết thúc, các sư huynh lần lượt ra về, chỉ còn lại Trịnh Nam Khương nán lại thêm một chút, kéo Bạch Đường ra một góc riêng.

"Bạch Đường, huynh biết em đủ mạnh mẽ để tự quyết định cuộc đời mình." Anh nói, giọng đầy sự quan tâm chân thành của một người em trai. "Nhưng huynh mong em cẩn trọng. Tình cảm dành cho một người có thể khiến chúng ta mất đi sự tỉnh táo cần thiết trong những tình huống nguy hiểm. Đừng để trái tim làm mờ đi sự cảnh giác mà sư phụ đã dạy chúng ta từ nhỏ."

"Em hiểu, Thất sư huynh." Bạch Đường đáp, ánh mắt cô dịu dàng nhìn người em đồng môn thân thiết nhất của mình. "Nhưng em cũng tin rằng, đôi khi, việc mở lòng tin tưởng một ai đó, dù có rủi ro, lại chính là điều khiến cuộc sống này đáng sống hơn. Em sẽ cẩn trọng, nhưng em cũng sẽ không để nỗi sợ hãi ngăn cản em theo đuổi những gì trái tim mình mách bảo."

Trịnh Nam Khương nhìn chị đồng môn của mình một lúc lâu, cuối cùng gật đầu, một nụ cười nhẹ hiện lên trên môi. "Được rồi, huynh tin em. Nhưng nếu cậu ta dám làm em tổn thương, đừng trách huynh không nương tay."

Sau khi tất cả mọi người ra về, căn hộ trở lại sự yên tĩnh thường ngày. Bách Tần nhìn Bạch Đường, trong lòng anh dâng lên một cảm giác nhẹ nhõm lẫn quyết tâm mới. "Cảm ơn chị vì đã tin tưởng tôi trước mặt các sư huynh. Điều đó có ý nghĩa rất lớn với tôi."

"Chúng ta là một đội rồi." Bạch Đường đáp, mỉm cười. "Từ giờ, không ai phải chiến đấu một mình nữa."

Bách Tần siết nhẹ tay cô, ánh mắt anh nhìn ra ngoài cửa sổ nơi thành phố đang chìm dần vào màn đêm yên tĩnh. Anh nghĩ về hành trình sáu tháng cô độc vừa qua, về những đêm dài anh phải một mình đối mặt với nghi ngờ và hiểm nguy mà không dám tin tưởng bất kỳ ai ngoài Đặng Hữu Khiêm. Giờ đây, mọi thứ đã thay đổi hoàn toàn — anh có Bạch Đường, có cả một mạng lưới bảy sư huynh quyền lực, và quan trọng nhất, anh có một niềm tin vững chắc rằng cuối cùng công lý sẽ được thực thi.

"Ngày mai, tôi sẽ sắp xếp để chị gặp Đặng Hữu Khiêm chính thức." Anh nói. "Chúng ta cần bắt đầu lên kế hoạch chi tiết ngay, trước khi Lương Bá Tường kịp có động thái tiếp theo."

Bạch Đường gật đầu đồng ý, ánh mắt cô ánh lên sự quyết tâm không kém gì anh. Đêm đó, lần đầu tiên sau nhiều tuần sống chung dưới một mái nhà với đầy rẫy bí mật, cả hai đi ngủ với một cảm giác nhẹ nhõm thật sự, biết rằng từ giờ họ sẽ cùng nhau đối mặt với mọi thử thách phía trước, không còn đơn độc như trước nữa.

Đã sao chép liên kết chương