Anh Tài Xế Của Tôi Là Thiếu Gia Số 1 Kinh Thành
9 phút đọc

Chương 20

Chương 20 — Anh Tài Xế Của Tôi Là Thiếu Gia Số 1 Kinh Thành

Cập nhật 06/09/2026 9 phút đọc

"Nghe tôi." Bạch Đường thì thầm nhanh với Bách Tần, mắt vẫn quan sát vòng vây đang siết chặt. "Những thùng nhiên liệu gần cửa chính — nếu tôi có thể lật đổ chúng, mùi xăng bốc lên sẽ khiến đám thuộc hạ phải lùi lại vì sợ cháy nổ, đủ để chúng ta tạo ra một khoảng trống thoát thân. Nhưng tôi cần anh đánh lạc hướng đủ lâu để tôi tiếp cận được chỗ đó."

"Được." Bách Tần đáp ngay, không chút do dự. Anh hít một hơi sâu, rồi bất ngờ xông thẳng về phía nhóm thuộc hạ đông nhất, không phải để chiến đấu sòng phẳng — điều anh biết mình không đủ khả năng — mà để hét lên với giọng uy quyền của một người đã quen chỉ huy hàng nghìn nhân viên dưới trướng.

"Các người có biết đang làm việc cho ai không?" Anh hét lớn, giọng vang dội khắp nhà kho. "Lương Bá Tường sắp sụp đổ, Hàn Chí Kiên đã bỏ chạy từ lâu! Các người sẽ bị bỏ lại chịu tội một mình, trong khi hai kẻ chủ mưu đã cao chạy xa bay! Ai buông vũ khí đầu hàng ngay bây giờ, tôi đảm bảo sẽ can thiệp giảm nhẹ tội danh, nhân danh Tập đoàn Việt Cường!"

Lời tuyên bố đầy tự tin và quyền lực ấy khiến một vài tên thuộc hạ khựng lại, ánh mắt dao động rõ rệt — quả thật, Hàn Chí Kiên đã biến mất khỏi hiện trường, chỉ còn Lương Bá Tường đang gào thét ra lệnh từ xa mà không dám trực tiếp xông vào nguy hiểm. Sự nghi ngờ và dao động lan nhanh trong hàng ngũ đối phương, đúng như Bách Tần tính toán — những kẻ làm thuê vì tiền sẽ không sẵn sàng đánh đổi mạng sống khi thấy chủ mưu đã bỏ rơi họ.

Lợi dụng khoảnh khắc hỗn loạn ấy, Bạch Đường lách qua hai tên đang đứng chắn, thân pháp nhẹ như gió, tiếp cận được hàng thùng nhiên liệu. Cô tung một cước mạnh, lật đổ liên tiếp ba thùng lớn, chất lỏng dễ cháy tràn ra khắp nền nhà kho, mùi xăng nồng nặc xộc lên khiến những tên thuộc hạ gần đó hoảng loạn lùi lại, sợ hãi trước nguy cơ cháy nổ nếu có bất kỳ tia lửa nào xuất hiện.

"Dừng tay! Đừng làm gì dại dột!" Một tên thuộc hạ hét lên, buông vũ khí lùi ra xa.

Khoảng trống mà Bạch Đường và Bách Tần cần đã xuất hiện. Cả hai lập tức chạy về phía nhau, dựa lưng, cùng lùi dần về phía cửa sau nơi Hàn Chí Kiên vừa tẩu thoát, khu vực ít người canh gác hơn vì sự chú ý đã dồn hết vào đám cháy tiềm tàng phía trước.

Nhưng Lương Bá Tường, nhận ra kế hoạch của cả hai, gầm lên giận dữ, tự mình rút một khẩu súng ngắn giấu trong người, nhắm thẳng về phía Bạch Đường. "Đứng lại! Không ai được phép rời khỏi đây!"

Đây là khoảnh khắc mà cả kế hoạch có thể sụp đổ hoàn toàn. Bạch Đường đứng khựng lại, biết rằng với khoảng cách này, ngay cả thân pháp nhanh nhất của cô cũng không đủ để né tránh một viên đạn bắn thẳng. Nhưng thay vì hoảng loạn, cô nhìn thẳng vào mắt Lương Bá Tường, giọng cô vang lên đầy uy lực không hề nao núng.

"Ông định bắn tôi, ngay trước mặt hàng chục nhân chứng là chính thuộc hạ của ông sao?" Cô nói, cố tình kéo dài thời gian trong khi mắt cô liếc nhanh tìm kiếm một vật gì đó có thể sử dụng. "Ông đã tự thú nhận âm mưu của mình, đã đốt phá bằng chứng, giờ lại định giết người diệt khẩu ngay trước mặt chính đồng bọn của ông? Ông nghĩ họ sẽ trung thành với một kẻ sẵn sàng biến họ thành tòng phạm giết người để bảo vệ chính mình sao?"

Câu nói ấy đánh trúng đúng vào nỗi sợ hãi đang lan rộng trong hàng ngũ thuộc hạ. Vài tên bắt đầu lùi xa hơn, không muốn dính líu vào một vụ giết người có chủ đích, khác hẳn với việc chỉ đơn thuần bắt giữ hay đe dọa như họ đã được thuê.

Lợi dụng khoảnh khắc Lương Bá Tường phân tâm trước phản ứng dao động của thuộc hạ, Bách Tần — dù không có võ công — đã nhanh trí chộp lấy một thanh sắt gãy nằm gần đó, ném mạnh về phía tay cầm súng của Lương Bá Tường. Đường ném không đủ mạnh để gây thương tích, nhưng đủ chính xác để khiến ông giật mình, khẩu súng chệch hướng đúng vào khoảnh khắc quyết định.

Bạch Đường không bỏ lỡ cơ hội. Cô lao đến với tốc độ chớp nhoáng, một chiêu cầm nã chuẩn xác khóa chặt cổ tay Lương Bá Tường, vặn mạnh khiến khẩu súng rơi xuống đất, đồng thời một cú đánh vào huyệt Kiên Tỉnh khiến toàn thân ông tê liệt, quỵ xuống nền nhà kho, hoàn toàn mất khả năng phản kháng.

"Đã kết thúc rồi, Lương Bá Tường." Bạch Đường nói, đứng sừng sững trên người ông, hơi thở cô vẫn đều đặn dù vừa trải qua một khoảnh khắc sinh tử. "Ông đã tự tay hủy hoại chính mình, không phải vì chúng tôi, mà vì lòng tham và sự phản bội của chính ông."

Vài tên thuộc hạ còn lại, chứng kiến thủ lĩnh của mình bị khống chế hoàn toàn chỉ trong vài giây bởi một người phụ nữ, không còn ai dám tiếp tục kháng cự. Chúng lần lượt buông vũ khí, giơ tay đầu hàng, một số thậm chí còn vội vàng phân trần rằng mình chỉ làm thuê, không hề biết rõ về âm mưu giết người mà Lương Bá Tường vừa ra lệnh.

Bách Tần đứng thở dốc, nhìn quanh nhà kho ngổn ngang những thuộc hạ bị khống chế, ánh mắt anh dừng lại ở Bạch Đường với một sự thán phục không giấu giếm. Anh biết, nếu không có phản xạ nhanh nhạy và bản lĩnh võ thuật của cô, có lẽ cả hai đã không thể trụ vững được đến phút cuối cùng chờ lực lượng cứu viện.

Đúng lúc đó, tiếng còi hú của xe cảnh sát cùng ánh đèn pha rực sáng tràn vào nhà kho từ mọi phía. Trịnh Nam Khương, dẫn đầu đội an ninh của Bách Thảo Đường, cùng lực lượng bảo vệ riêng của Tập đoàn Việt Cường do đích thân Cung Vĩnh Thành điều động, ập vào ngay khi trận chiến vừa ngã ngũ. Hóa ra, thiết bị định vị giấu trong người Bạch Đường không hề là lời nói dối để câu giờ — nó đã âm thầm dẫn đường cho lực lượng cứu viện suốt từ đầu, chỉ là họ cố tình chờ đợi, để hai người tự mình tạo ra đủ hỗn loạn và bằng chứng trước khi ập vào bắt giữ trọn vẹn cả băng nhóm, tránh nguy cơ đối phương tẩu thoát nếu ra tay quá sớm.

"Bạch Đường!" Trịnh Nam Khương chạy đến, ánh mắt anh đầy lo lắng khi thấy vết thương trên tay cô. "Em ổn chứ?"

"Em ổn, chỉ là vết xước nhỏ thôi." Cô đáp, mỉm cười nhẹ nhõm. "Bọn em đã tự lo được phần lớn rồi, huynh đến đúng lúc để dọn dẹp phần còn lại."

Ở phía cửa sau, một nhóm bảo vệ khác đã kịp thời chặn bắt Hàn Chí Kiên đang định trốn ra bằng một chiếc xe đậu sẵn, còng tay ông ta ngay tại chỗ trước khi kịp rời khỏi khu vực nhà kho.

Cung Vĩnh Thành bước đến, nhìn con trai mình với ánh mắt vừa lo lắng vừa tự hào. "Con không sao chứ?"

"Con ổn, cha ạ." Bách Tần đáp, thở phào nhẹ nhõm khi nhìn thấy Bạch Đường an toàn đứng cạnh mình. "Và giờ đây, chúng ta đã có đủ bằng chứng, cả lời thú nhận trực tiếp lẫn nhân chứng, để đưa Lương Bá Tường và Hàn Chí Kiên ra trước pháp luật."

Cung Vĩnh Thành nhìn Lương Bá Tường đang bị áp giải, gương mặt ông lộ rõ một nỗi đau xen lẫn sự thất vọng sâu sắc của một người vừa phát hiện ra cánh tay phải tin cẩn suốt hai mươi năm lại chính là kẻ phản bội tàn nhẫn nhất. "Hai mươi năm, Lương Bá Tường. Hai mươi năm tôi tin tưởng ông như người anh em ruột thịt. Tại sao?"

Lương Bá Tường, dù đã bị khống chế hoàn toàn, vẫn ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy cay đắng. "Vì hai mươi năm đó, tôi luôn chỉ là cái bóng phía sau ông, làm việc quần quật để xây dựng cơ nghiệp mà cuối cùng vẫn thuộc về dòng họ Cung, không bao giờ là của tôi. Tôi chỉ muốn một phần xứng đáng với công sức mình bỏ ra, vậy mà ông chưa từng nghĩ đến việc chia sẻ quyền lực thật sự cho tôi."

"Ông có thể đã có được điều đó, nếu ông chọn con đường trung thực thay vì phản bội." Cung Vĩnh Thành đáp, giọng ông trầm buồn. "Giờ thì, ông sẽ mất tất cả, kể cả sự tôn trọng cuối cùng mà tôi từng dành cho ông."

Bạch Đường đứng cạnh Bách Tần, nhìn toàn bộ cảnh tượng diễn ra trước mắt, cảm nhận được một sự nhẹ nhõm lớn lao lan tỏa khắp cơ thể. Cuộc chiến đã kết thúc, không phải nhờ vào may mắn hay sự cứu viện đơn thuần từ bên ngoài, mà nhờ vào chính trí tuệ, bản lĩnh, và sự phối hợp ăn ý giữa hai người đã cùng nhau đối mặt với hiểm nguy đến cùng.

"Chúng ta đã làm được." Cô nói, quay sang nhìn Bách Tần, ánh mắt cô ánh lên niềm vui chân thành.

"Chúng ta đã làm được." Bách Tần lặp lại, nắm chặt tay cô, ánh mắt anh chứa đựng một sự trân trọng sâu sắc dành cho người phụ nữ đã cùng anh vượt qua đêm nguy hiểm nhất trong cuộc đời cả hai. "Và tôi nghĩ, giờ đây, đã đến lúc chúng ta nói về những gì thật sự nằm trong trái tim mình, không còn bất kỳ bí mật hay rào cản nào ngăn cách nữa."

Xe cứu thương được gọi đến để băng bó vết thương nhỏ trên tay Bạch Đường, dù cô khăng khăng cho rằng mình không cần đến sự chăm sóc y tế chuyên nghiệp vì bản thân cô cũng đủ khả năng tự xử lý. Bách Tần đứng cạnh, kiên quyết không rời cô nửa bước cho đến khi đích thân nhìn thấy vết thương được băng bó cẩn thận.

Đêm đó, khi cảnh sát đã hoàn tất việc áp giải toàn bộ băng nhóm cùng Lương Bá Tường và Hàn Chí Kiên về trụ sở để lập hồ sơ, khi mọi lộn xộn đã tạm lắng xuống, Bạch Đường và Bách Tần ngồi cạnh nhau trên bậc thềm phía ngoài nhà kho, ánh trăng đêm chiếu rọi lên hai gương mặt còn phảng phất dấu vết mệt mỏi nhưng tràn đầy nhẹ nhõm.

"Cảm ơn chị." Bách Tần nói, giọng anh trầm ấm. "Vì tất cả những gì chị đã làm đêm nay, và cả suốt hành trình từ ngày chúng ta gặp nhau đến giờ."

"Chúng ta là một đội, đã nói vậy rồi mà." Bạch Đường đáp, mỉm cười mệt mỏi nhưng ấm áp, tựa đầu nhẹ vào vai anh trong khoảnh khắc hiếm hoi cho phép bản thân được yếu đuối sau một trận chiến sinh tử.

Đã sao chép liên kết chương