Chương 11
Chương 11 — Anh Tài Xế Của Tôi Là Thiếu Gia Số 1 Kinh Thành
Một tuần sau sự việc ở bệnh viện, Bạch Đường quyết định đã đến lúc để các sư huynh của mình chính thức gặp gỡ Bách Tần — không chỉ để họ yên tâm về cuộc hôn nhân bất ngờ của cô, mà còn để cô có thể quan sát phản ứng của Bách Tần trước toàn bộ sức mạnh thật sự đứng sau lưng mình.
Buổi gặp mặt diễn ra tại một nhà hàng riêng tư trên tầng cao nhất của một tòa nhà sang trọng, nơi Đại sư huynh Bùi Chính Nam đã đặt trước toàn bộ để đảm bảo không ai có thể quấy rầy. Khi Bách Tần bước vào phòng, anh không khỏi kinh ngạc khi nhận ra, bảy người đàn ông ngồi quanh chiếc bàn tròn lớn, mỗi người đều toát lên một khí chất quyền lực đặc trưng mà anh chỉ thường thấy ở những nhân vật đứng đầu các tập đoàn lớn.
"Đây là Cung Bách Tần, chồng em." Bạch Đường giới thiệu, giọng cô có chút hồi hộp hiếm thấy. "Bách Tần, đây là bảy vị sư huynh của em."
Bùi Chính Nam, người ngồi ở vị trí trung tâm, đứng dậy trước tiên, ánh mắt sắc bén quét qua Bách Tần từ đầu đến chân như đang đánh giá một đối tượng tiềm ẩn nguy hiểm. "Tôi là Bùi Chính Nam, đại sư huynh. Chúng tôi đã nghe Bạch Đường kể về cậu, nhưng chúng tôi cần tự mình đánh giá xem cậu có xứng đáng với em gái mình hay không."
"Xin mời." Bách Tần đáp, giọng điềm tĩnh không hề nao núng trước áp lực từ bảy người đàn ông quyền lực vây quanh, dù trong lòng anh thầm nhận ra căn phòng này tập trung nhiều quyền lực ẩn mình hơn bất kỳ cuộc họp hội đồng quản trị nào anh từng chủ trì.
Anh ngồi xuống chiếc ghế duy nhất còn trống, đối diện thẳng với Bùi Chính Nam, tự nhắc nhở bản thân phải giữ vững phong thái điềm tĩnh dù trong lòng cũng không tránh khỏi một chút hồi hộp hiếm hoi. Suốt nhiều năm điều hành những cuộc họp cổ đông căng thẳng, đối mặt với những đối thủ kinh doanh sừng sỏ nhất kinh thành, anh chưa từng cảm thấy áp lực đến vậy — bởi lần này, thứ bị đặt lên bàn cân không phải một thương vụ hay một khoản lợi nhuận, mà là sự chấp thuận của những người coi Bạch Đường như em gái ruột thịt của chính mình.
Lần lượt, từng người giới thiệu bản thân — Tôn Khải Vũ mà anh đã gặp ở bệnh viện; Vũ Đình Long, luật sư trưởng với ánh mắt sắc sảo như đang phân tích từng lời nói của đối phương; Phan Gia Thịnh, chuyên gia tài chính với phong thái điềm đạm nhưng ẩn chứa sự tính toán tinh vi; Đinh Bảo Long, chuyên gia công nghệ trẻ tuổi nhất với ánh mắt tò mò quan sát; Ngô Việt Anh, người phụ trách truyền thông với nụ cười xã giao hoàn hảo; và cuối cùng là Trịnh Nam Khương, người trẻ nhất, ánh mắt đầy sự bảo vệ dành cho Bạch Đường như một người em trai thực sự.
Bách Tần lặng lẽ quan sát từng người một, trong đầu anh tự động phân tích và đối chiếu với những gì Đặng Hữu Khiêm đã báo cáo. Bùi Chính Nam, với dáng vẻ điềm tĩnh nhưng ánh mắt luôn quét khắp phòng như đang đánh giá mọi mối nguy tiềm ẩn, đúng là phong thái của một người đứng đầu mảng an ninh. Phan Gia Thịnh, với cách nói chuyện nhẹ nhàng nhưng từng câu đều ẩn chứa những phép tính lợi hại, khiến anh liên tưởng đến những nhà đầu tư sắc sảo nhất mà anh từng gặp trong giới tài chính. Đây không phải một nhóm bạn bè bình thường tụ họp vì tình cảm, mà là một hội đồng cố vấn quyền lực thực thụ, chỉ khoác lên vỏ bọc của tình anh em đồng môn.
"Cậu biết rõ về xuất thân của Bạch Đường chưa?" Vũ Đình Long hỏi thẳng, giọng lạnh như một luật sư đang thẩm vấn nhân chứng.
"Tôi biết cô ấy là truyền nhân của Bách Thảo Đường, và các anh đều là sư huynh đồng môn của cô ấy, mỗi người đảm nhận một vị trí quan trọng trong xã hội." Bách Tần đáp, không hề né tránh.
"Vậy cậu có biết," Phan Gia Thịnh tiếp lời, giọng nhẹ nhàng nhưng đầy sức nặng, "rằng nếu cậu làm tổn thương em gái chúng tôi theo bất kỳ cách nào, bảy chúng tôi hoàn toàn có khả năng khiến cuộc sống của cậu trở nên vô cùng khó khăn, bất kể cậu là ai, làm nghề gì?"
Câu nói mang tính đe dọa trực tiếp ấy khiến không khí trong phòng chùng xuống. Bách Tần nhìn thẳng vào từng người, ánh mắt anh không hề dao động. "Tôi hiểu rõ điều đó. Và tôi cũng muốn các anh biết, tôi không có ý định làm tổn thương Bạch Đường. Dù cuộc hôn nhân này bắt đầu từ một tình huống đặc biệt, tôi tôn trọng cô ấy và sẽ luôn bảo vệ cô ấy hết khả năng của mình."
Bùi Chính Nam nhìn Bách Tần một lúc lâu, ánh mắt ông dần dịu lại, như thể đang cân nhắc lại đánh giá ban đầu của mình. "Cậu nói chuyện khá tự tin và điềm tĩnh so với một người tài xế xe công nghệ bình thường. Cậu chắc chắn không phải người đơn giản, phải không, cậu Cung Bách Tần?"
Câu hỏi ấy khiến Bách Tần khựng lại một khắc. Anh nhận ra, những người đàn ông này, với vị trí và tầm ảnh hưởng của họ, hẳn đã có những công cụ điều tra đủ mạnh để phát hiện ra một vài manh mối về thân phận thật sự của anh, dù anh đã cố gắng che giấu kỹ lưỡng đến đâu.
"Mỗi người đều có những bí mật riêng cần giữ kín vì lý do của mình." Anh đáp, cố tình giữ câu trả lời mập mờ. "Tôi tin các anh, với vị trí của mình, cũng hiểu rõ điều đó hơn ai hết."
Vũ Đình Long khẽ nhếch mép, ánh mắt ông ánh lên một sự thích thú. "Câu trả lời khôn khéo. Được, chúng tôi sẽ tạm thời chấp nhận sự mập mờ đó, miễn là cậu không có ý đồ xấu với em gái chúng tôi."
Bạch Đường quan sát toàn bộ cuộc đối thoại, trong lòng cô dấy lên một sự ngưỡng mộ mới đối với Bách Tần — anh đã đối mặt với áp lực từ bảy người đàn ông quyền lực nhất mà cô biết mà không hề tỏ ra khiếp sợ hay lúng túng, ngược lại còn thể hiện một bản lĩnh khiến ngay cả những sư huynh khó tính nhất của cô cũng phải dè chừng.
Trịnh Nam Khương, người trẻ nhất và thân thiết nhất với Bạch Đường, cuối cùng cũng lên tiếng, giọng có chút đùa cợt để xoa dịu không khí căng thẳng. "Thôi được rồi, các huynh đừng làm khó anh rể quá vậy. Em thấy anh ấy đối xử với Bạch Đường tử tế là được rồi. Còn lại, để thời gian trả lời."
Bữa tiệc dần trở nên thoải mái hơn sau đó, các sư huynh bắt đầu kể những câu chuyện thời thơ ấu của Bạch Đường trên núi Bách Thảo, những lần cô nghịch ngợm trốn học luyện quyền để đi bắt cá dưới suối, những lần cô bị sư phụ phạt vì lười biếng học thuộc y thư cổ. Bách Tần lắng nghe từng câu chuyện với sự thích thú chân thành, cảm nhận được tình cảm gắn bó sâu sắc giữa Bạch Đường và những người anh em đồng môn này, một thứ tình cảm gia đình không dựa trên huyết thống nhưng bền chặt không kém.
Trên đường về, ngồi trong xe, Bạch Đường liếc nhìn Bách Tần, giọng cô có chút tò mò. "Anh không sợ bảy sư huynh của tôi sao? Họ đều là những người có quyền lực không nhỏ trong thành phố này."
"Có chút áp lực, nhưng không sợ." Bách Tần đáp, mỉm cười nhẹ. "Tôi nghĩ, những người anh em sẵn sàng bảo vệ chị đến mức đó, chứng tỏ chị là một người đáng được trân trọng. Điều đó khiến tôi thêm tôn trọng chị, không phải sợ hãi."
Bạch Đường mỉm cười, cảm giác ấm áp lan tỏa trong lòng. Cô nhận ra, gia thế thật sự của mình, thay vì trở thành một gánh nặng hay một điều khiến người khác e ngại, lại trở thành một cầu nối khiến cô và Bách Tần thêm hiểu nhau hơn. Nhưng cô cũng không thể không tự hỏi, rốt cuộc, bí mật mà Bách Tần vẫn đang giữ kín là gì, và liệu nó có lớn lao đến mức có thể sánh ngang với những gì cô vừa hé lộ về gia tộc mình hay không.
Ngay sau khi Bạch Đường và Bách Tần rời khỏi nhà hàng, bảy vị sư huynh vẫn nán lại, không khí trở nên nghiêm túc hẳn. Vũ Đình Long là người lên tiếng trước tiên. "Các huynh đệ nghĩ sao về người này? Tôi có cảm giác cậu ta không đơn giản như những gì cậu ta thể hiện."
"Ta cũng nghĩ vậy." Bùi Chính Nam gật đầu, ánh mắt ông trầm ngâm. "Nhưng quan trọng hơn, ta thấy cách cậu ta nhìn Bạch Đường không giống một người chỉ đang đóng kịch vì hợp đồng. Có một sự chân thành nhất định trong đó."
"Dù cậu ta là ai, chúng ta cứ để mọi việc diễn ra tự nhiên." Phan Gia Thịnh lên tiếng, giọng điềm đạm như thường lệ. "Bạch Đường đủ bản lĩnh để tự bảo vệ mình. Nhiệm vụ của chúng ta chỉ là đảm bảo, nếu có bất kỳ mối nguy hiểm nào xuất hiện, chúng ta sẽ có mặt kịp thời."
Trịnh Nam Khương, người trẻ nhất, gật đầu đồng tình, nhưng ánh mắt cậu vẫn ánh lên một sự cảnh giác âm thầm. "Em sẽ cho người theo dõi sát tình hình của cả hai, không để lộ diện. Nếu có bất kỳ dấu hiệu bất thường nào, chúng ta sẽ can thiệp ngay."
Lời khẳng định ấy, dù Bạch Đường và Bách Tần không hề hay biết, đã âm thầm dệt thêm một lớp bảo vệ vô hình xung quanh cả hai, ngay giữa lúc những nguy hiểm thật sự từ cuộc điều tra nội gián đang dần áp sát.