Chương 1

Chương 1

Báo số điện thoại của chồng để nhận quà tặng, vô tình lộ hóa đơn tiêu hơn chục triệu tệ, tôi lập tức phản đòn không nương tay Đến cửa hàng LV nhận quà tặng, tiện miệng tôi đọc luôn số điện thoại của chồng. Sau khi tra cứu xong, thái độ của cô nhân viên bán hàng lập tức thay đổi, nụ cười niềm nở đến mức khác hẳn ban đầu.
“Thưa chị, chồng chị là khách hàng VIP hạng cao nhất của cửa hàng chúng em. Anh ấy còn được nhận miễn phí ba bộ âu phục may đo theo yêu cầu.”
Tôi sững người. Tám năm kết hôn, anh ta chưa từng mua cho tôi dù chỉ một món đồ của LV. Ngay cả sinh nhật tôi, khi chỉ muốn một chiếc ví đựng thẻ, anh ta cũng nói:
“Đắt quá, không cần thiết.”
Nhìn danh sách lịch sử mua sắm trên màn hình, tôi bật cười. Từng món đồ trong đó, không có món nào xuất hiện trong tủ quần áo của tôi. Tôi bình tĩnh chụp lại toàn bộ màn hình, mỉm cười nói:
“Phiền cô gói giúp tôi ba bộ âu phục đó. Tôi thay anh ấy nhận.”
“Thưa chị, phiền chị cung cấp số điện thoại đăng ký hội viên để em kiểm tra điều kiện nhận quà tặng.”
Nữ nhân viên LV nở nụ cười chuyên nghiệp, lịch sự nhưng xa cách. Tôi lục điện thoại mãi mà vẫn không tìm thấy lịch sử mua hàng. Mấy năm trước từng mua một chiếc túi, lâu quá nên tôi cũng quên mất.
“Dùng số của chồng tôi đi.”
Tôi tiện miệng nói.
“Vâng ạ, chị vui lòng cho em xin số.”
Tôi đọc một dãy số đã thuộc nằm lòng. Cô nhân viên gõ vài cái lên bàn phím, sắc mặt lập tức thay đổi. Nụ cười xã giao trên môi tan biến, thay vào đó là vẻ niềm nở gần như nịnh nọt, đôi mắt sáng rực.
“Thì ra là bà Chu! Xin chị đợi một chút!”
Cô ấy còn hơi cúi người, giọng nói cao hẳn lên.
“Hệ thống hiển thị anh Chu là khách hàng VIP hạng cao nhất của thương hiệu chúng em. Quý này anh ấy có ba bộ vest may đo cao cấp được tặng. Em sắp xếp đóng gói luôn cho chị nhé?”
Tôi sững sờ. Khách VIP hạng cao nhất? Tám năm kết hôn, món quà đắt nhất anh ta từng mua cho tôi chỉ là một chiếc ví cầm tay phiên bản cơ bản, mà còn phải do tôi năn nỉ mãi trong dịp sinh nhật mới có. Hồi đó, anh ta cằn nhằn suốt nửa tháng. Nói hàng hiệu chỉ là thuế đánh vào người ngốc. Nói tiền phải tiêu đúng chỗ. Nói phải tiết kiệm cho tương lai của hai đứa. Ba bộ vest may đo cao cấp? Đến một chiếc áo phông giảm giá anh ta còn chưa từng mua cho tôi. Tim tôi chợt trĩu xuống, nặng như chì.
“Tôi có thể xem lịch sử mua sắm được không? Tôi muốn biết anh ấy thích kiểu nào để sau này tiện tham khảo.”
Giọng tôi bình tĩnh đến mức chính tôi cũng thấy bất ngờ.
“Đương nhiên rồi ạ!”
Cô nhân viên lập tức xoay màn hình về phía tôi, nhiệt tình giới thiệu.
“Anh Chu có gu thẩm mỹ rất tốt, đặc biệt thích dòng thời trang nữ và trang sức của thương hiệu chúng em.
Chị xem này, tuần trước anh ấy vừa mua một sợi dây chuyền kim cương Nước Mắt Tinh Tú. Còn có một chiếc váy trắng thuộc bộ sưu tập mới nhất của mùa này.” Từng dòng lịch sử giao dịch liên tục hiện ra trên màn hình. Tên sản phẩm. Quần áo nữ, size M. Giày nữ, size 37. Túi xách nữ mẫu mới nhất, màu hồng. Hết món này đến món khác, kín đặc cả màn hình. Mỗi giao dịch đều có giá trị không hề nhỏ. Mỗi món đồ đều cố tình tránh đúng cỡ quần áo và sở thích của tôi. Tủ quần áo của tôi chỉ có ba màu đen, trắng và xám. Cỡ giày của tôi là 38. Tám năm hôn nhân. Giờ phút này bỗng trở thành một trò cười khổng lồ, bị màn hình điện tử bé xíu kia lặng lẽ chế giễu. Số tiền tôi tằn tiện tiết kiệm để phụ giúp gia đình. Những lần tôi tin lời anh ta rằng phải sống tiết kiệm vì tương lai của hai đứa. Hóa ra tất cả đều trở thành tiền nuôi một người phụ nữ khác. Dạ dày tôi quặn lên từng cơn buồn nôn. Tôi hít sâu một hơi, ép mọi cảm xúc đang cuộn trào xuống tận đáy lòng, rồi ngẩng đầu mỉm cười với cô nhân viên. Sau đó, tôi lấy điện thoại ra, hướng thẳng vào những dòng lịch sử mua sắm chói mắt trên màn hình. Tôi bấm nút chụp. Âm thanh vang lên đặc biệt rõ trong phòng VIP yên tĩnh. Nụ cười của cô nhân viên khựng lại trong chớp mắt, nhưng rất nhanh đã trở về như cũ. Tôi cất điện thoại, nhìn cô ấy, giọng điệu nhẹ tênh.
“Phiền cô gói luôn ba bộ vest đó giúp tôi.”
“Vâng, thưa bà Chu.”
“À đúng rồi.”
Tôi bổ sung.
“Hôm nay tôi sẽ thay anh ấy nhận.”
Biểu cảm trên mặt cô nhân viên thoáng cứng lại, dường như chưa hiểu ý tôi. Tôi nhìn thẳng vào cô ấy, chậm rãi nhấn từng chữ.
“Ba bộ vest này, hôm nay tôi sẽ mang đi.”
Điều hòa trong phòng VIP mở rất lạnh. Gió lạnh lướt qua da. Nhưng tôi chẳng cảm nhận được chút nào. Máu trong người như đang sôi lên. Thế nhưng đầu óc tôi lại tỉnh táo hơn bao giờ hết. Chẳng phải anh luôn nói phải biết tiết kiệm, biết vun vén cho gia đình sao? Vậy để tôi giúp anh... tiết kiệm. Cô nhân viên nhanh chóng lấy lại tinh thần, lập tức nở nụ cười chuyên nghiệp hơn.
“Dạ được, thưa bà Chu. Em sẽ sắp xếp ngay. Chị có cần chúng em giao tận nhà không ạ?”
“Không cần. Tôi tự lái xe đến.”
Tôi ngồi xuống ghế sofa ở khu vực nghỉ ngơi, nhìn ba bốn nhân viên tất bật ra vào. Họ cẩn thận bọc ba bộ vest bằng túi chống bụi cỡ lớn rồi đặt vào những chiếc hộp quà cứng sang trọng. Mỗi bộ vest đều thẳng thớm, đắt đỏ, chất vải dưới ánh đèn ánh lên vẻ cao cấp. Tôi lấy điện thoại ra, mở khung chat với Chu Yến. Tin nhắn cuối cùng là của tôi gửi cách đây nửa tiếng. 【Chồng à, em đi dạo trung tâm thương mại, tiện mua cho anh một chiếc áo sơ mi mặc giao mùa nhé.】 Anh ta trả lời rất nhanh. 【Đừng tiêu tiền linh tinh. Quần áo của anh đủ mặc rồi. Tiết kiệm chút đi, vợ.】 Tôi tắt màn hình. Lặng lẽ nhìn ba chiếc hộp quà khổng lồ được nhân viên bán hàng vất vả đẩy đến trước mặt mình.
“Thưa bà Chu, mọi thứ đã được đóng gói xong rồi ạ.”
Tôi đứng dậy, nhận tờ phiếu mà cô nhân viên đưa tới. Không cần quẹt thẻ. Không cần trả tiền. Chỉ cần ký một chữ ký. Cảm giác ấy thật kỳ lạ. Dùng chính quyền lợi của anh ta, lấy đi những thứ vốn thuộc về anh ta. Bước ra khỏi cửa hàng LV, ánh nắng cuối hạ chói chang đến lóa mắt.