Chương 6

Chương 6

“Đây… đây chỉ là hiểu lầm.”
Mãi hơn nửa phút sau, anh ta mới tìm lại được giọng nói, chỉ là sự bình tĩnh ban đầu đã biến mất sạch sẽ.
“Anh… anh chỉ mua hộ cho một khách hàng quan trọng thôi. Em cũng biết công việc của bọn anh mà, đôi khi phải tạo quan hệ.”
“Khách hàng?” Tôi bật cười. “Khách hàng kiểu gì mà khiến anh chu đáo đến mức chuẩn bị nguyên một bộ từ đầu đến chân? Hay đến cả cỡ đồ lót cũng có người chọn sẵn cho anh rồi?”
“Thẩm Nguyệt!”
Câu nói ấy như đâm thẳng vào chỗ đau của anh ta. Chu Yến đột ngột ngẩng đầu, ánh mắt đầy vẻ cảnh cáo.
“Em đừng có vô lý gây chuyện!”
“Em vô lý?” Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta, bỗng thấy tám năm hôn nhân này đúng là một trò cười. “Chu Yến, nhìn vào mắt em rồi trả lời. Vị khách hàng đó tên là gì? Sống ở đâu? Là lãnh đạo của công ty nào?”
Tôi từng bước ép sát, không cho anh ta lấy nổi một cơ hội thở. Môi Chu Yến khẽ động, nhưng một chữ cũng không thể thốt ra. Một lời nói dối, một khi đã buột miệng, sẽ cần vô số lời nói dối khác để che đậy. Lại nhất quyết phải bóc trần từng câu, từng chữ của anh ta.
“Không nói được nữa rồi sao?” Tôi cất điện thoại đi, dựa lưng vào ghế, giọng nói cũng lạnh hẳn. “Được thôi, Chu Yến. Anh muốn lấy lại ba bộ vest, em có thể trả.”
Ánh mắt anh ta lập tức sáng lên như người sắp chết đuối vớ được khúc gỗ.
“Em… em đồng ý trả thật sao?”
“Tất nhiên.” Tôi mỉm cười dịu dàng. “Nhưng em có một điều kiện.”
“Em nói đi.”
“Đã là quà tặng khách hàng thì chắc chắn anh có số điện thoại của cô ta, đúng không?”
Tôi nhìn gương mặt đang dần cứng đờ của anh ta, cố tình nói thật chậm.
“Đưa số điện thoại của vị khách hàng quan trọng ấy cho em.”
“Em sẽ đích thân gọi điện xin lỗi cô ta, nói rằng em không hiểu chuyện, suýt chút nữa đã bán mất món quà anh tặng.”
“Tiện thể…”
Tôi cong môi cười.
“Em cũng muốn hỏi cô ấy một câu.”
“Ba bộ vest đó…”
“Cô ấy có bằng lòng trả lại cho vợ chồng chúng ta hay không?”
“Tất cả cũng là vì buổi tiệc quan trọng của anh.”
“Không phải sao?”
Biểu cảm trên gương mặt Chu Yến lúc này thay đổi liên tục như một bảng pha màu. Anh ta nhìn chằm chằm vào tôi, ánh mắt như muốn khoét thủng hai lỗ trên mặt tôi. Có lẽ anh ta chưa từng nghĩ tới, Thẩm Nguyệt luôn dịu dàng, ngoan ngoãn, anh nói gì cũng tin, lại có ngày nói ra những lời như thế.
“Em có ý gì?” Anh ta nghiến răng hỏi.
“Có ý gì đâu.” Tôi vẫn mỉm cười. Nụ cười ấy giống như một lưỡi dao mổ sắc bén, từng chút một rạch toang lớp vỏ ngụy trang giả tạo của anh ta. “Em chỉ muốn giúp anh giải quyết vấn đề thôi. Anh xem, vị khách hàng quan trọng nhất của anh vì lỗi của em mà có thể không nhận được quà. Là vợ anh, chẳng lẽ em không nên đứng ra bù đắp sao? Đó gọi là phép lịch sự, chẳng phải chính anh vẫn luôn dạy em như vậy à?”
Chu Yến đập mạnh xuống vô lăng, tiếng động nặng nề vang lên trong khoang xe.
“Thẩm Nguyệt, em đừng có quá đáng!”
“Em quá đáng?”
Nụ cười trên môi tôi biến mất, chỉ còn lại vẻ lạnh lùng đến tột cùng.
“Chu Yến, rốt cuộc ai mới là người quá đáng? Anh cầm tiền hai vợ chồng mình cực khổ dành dụm được đi mua túi, mua trang sức cho người phụ nữ khác, vậy mà còn quay sang trách em quá đáng?”
“Chuyện đó không phải...”
“Không phải cái gì?”
Tôi cắt ngang lời anh ta.
“Không phải như em nghĩ? Vậy thì anh nghĩ ra một lý do khiến em có thể tin đi. Đừng lôi cái cớ khách hàng ra nữa, em nghe mà thấy buồn nôn.”
Chu Yến bị tôi chặn họng, một câu cũng không nói nên lời. Anh ta bực bội kéo lỏng cà vạt, lồng ngực phập phồng dữ dội. Cuối cùng anh ta cũng nhận ra, đe dọa hay nổi nóng với tôi đều vô ích. Anh ta đổi sang một bộ mặt khác. Chu Yến hít sâu một hơi, giọng nói mềm xuống, thậm chí còn đưa tay định nắm lấy tay tôi.
“Nguyệt Nguyệt, nghe anh nói đã.”
“Anh biết em nhìn thấy những giao dịch đó sẽ tức giận, sẽ suy nghĩ lung tung. Là anh không đúng, anh không nên giấu em.”
Tôi lập tức rụt tay lại như bị điện giật. Bàn tay ấy vừa chạm vào người phụ nữ khác. Tôi thấy bẩn. Động tác của anh ta khựng giữa không trung, trên mặt thoáng hiện vẻ tổn thương xen lẫn khó xử.
“Vợ chồng mình đã bên nhau tám năm rồi. Chẳng lẽ em vẫn không tin anh sao?”
Anh ta bắt đầu giở trò đánh vào tình cảm. Giọng nói chất chứa vẻ mệt mỏi và bất lực.
“Công ty gần đây đang đàm phán một dự án cực kỳ quan trọng, liên quan đến việc có thể niêm yết hay không. Anh làm tất cả cũng chỉ vì gia đình mình, vì tương lai của hai đứa thôi.”
Vì tương lai của chúng ta.