Chương 17

Chương 17

Tôi đặt chiếc micro xuống. Giữa khung cảnh hỗn loạn cùng vô số ánh mắt đang đổ dồn về phía mình... Tôi chậm rãi bước xuống sân khấu. Đi thẳng đến trước mặt Chu Yến. Nhìn gương mặt trắng bệch không còn chút máu của anh ta. Tôi bình thản lên tiếng:
“Chúng ta ly hôn đi.”
Rồi tôi khẽ đưa tay chỉ vào bộ vest phẳng phiu anh ta đang mặc. Trên môi nở nụ cười rạng rỡ nhất trong suốt tám năm qua.
“Bộ đồ này...”
“Thật sự rất hợp với kết cục của anh hôm nay.”
Nói xong... Tôi không nhìn anh ta thêm lần nào nữa. Chỉ xoay người. Bước ra khỏi hội trường. Nơi từng chất chứa tất cả những giấc mơ của tôi. Mà giờ đây... Chỉ còn lại sự dơ bẩn. Màn đêm bên ngoài rất sâu. Nhưng bầu không khí... Lại trong lành đến lạ. Chiếc xe rời khỏi khách sạn. Tôi hạ cửa kính xuống mức thấp nhất. Gió đêm lạnh buốt lập tức ùa vào, táp lên gương mặt đau rát. Nguồn sức mạnh chống đỡ tôi suốt cả quá trình trả thù... Cùng cơn phẫn nộ cháy bỏng... Đều theo khung cảnh ngoài cửa sổ đang không ngừng lùi lại mà dần dần rời khỏi cơ thể. Chỉ còn lại sự mệt mỏi vô tận. Như từng cơn sóng lớn, chậm rãi nhấn chìm tôi. Tôi không khóc. Ngay từ lúc mở chiếc hộp sắt ấy ra... Nước mắt của tôi đã cạn sạch rồi. Tôi chỉ lặng lẽ lái xe. Không mục đích. Lang thang giữa thành phố lúc nửa đêm. Chiếc điện thoại đặt trên ghế phụ rung liên hồi. Không cần nhìn tôi cũng biết. Người gọi chỉ có thể là Chu Yến hoặc Lâm Mỹ Lan. Tôi thẳng tay tắt nguồn. Rồi ném chiếc điện thoại nhỏ bé ấy vào ngăn chứa đồ. Thế giới... Cuối cùng cũng yên tĩnh. Chiếc xe dừng lại dưới khu chung cư của bố mẹ tôi. Tôi ngẩng đầu nhìn ô cửa sổ vẫn còn sáng đèn. Đó là ánh đèn duy nhất trong thành phố này... Luôn dành cho tôi. Tôi xách chiếc túi đựng toàn bộ chứng cứ. Từng bước một. Đi lên lầu. Người mở cửa là mẹ tôi. Bà vẫn mặc bộ đồ ngủ. Bà vẫn luôn thức để đợi tôi. Vừa nhìn thấy tôi... Hai mắt bà lập tức đỏ hoe.
“Nguyệt Nguyệt...”
Tôi không thể gượng thêm được nữa. Chiếc túi trên tay rơi xuống đất. Tôi như một đứa trẻ lao thẳng vào lòng mẹ. Bao nhiêu tủi thân. Bao nhiêu đau đớn. Bao nhiêu ghê tởm. Dồn nén suốt mấy ngày mấy đêm... Đều hóa thành tiếng khóc nức nở. Bố tôi từ trong phòng bước ra. Ông nhìn tôi. Nặng nề thở dài. Rồi chậm rãi đi tới, vụng về vỗ nhẹ lên lưng tôi.
“Về là tốt rồi.”
“Về là tốt rồi.”
“Có bố mẹ ở đây.”
Đêm hôm ấy... Tôi kể lại toàn bộ mọi chuyện. Không giấu bất cứ điều gì. Từ chuyện quà tặng ở LV. Đến Tô Tình ở Bách Duyệt Phủ Đệ. Đứa con riêng đã bị giấu suốt năm năm. Mẹ tôi nghe đến đâu, người run lên đến đó. Bà tức đến mức môi trắng bệch. Hai tay nắm chặt lấy tay tôi. Không ngừng nghẹn ngào:
“Con gái ngốc của mẹ...”
“Sao con lại phải chịu nhiều tủi nhục đến thế này...”
Còn bố tôi... Từ đầu đến cuối không nói một lời. Chỉ là sắc mặt càng lúc càng nặng nề. Ông cầm điện thoại của tôi lên. Khởi động lại máy. Nhìn hàng loạt cuộc gọi nhỡ cùng những tin nhắn chửi bới hiện kín màn hình... Ông không nói gì. Chỉ cầm chiếc điện thoại Chu Yến từng mua cho tôi. Ném mạnh xuống sàn. Chiếc điện thoại lập tức vỡ tan thành nhiều mảnh.
“Thứ bẩn thỉu như thế này...”
“Chúng ta không cần nữa!”
Ông đứng bật dậy. Giọng nói dứt khoát đến không cho phép bất kỳ ai nghi ngờ.
“Nguyệt Nguyệt.”
“Ngày mai bố sẽ đưa con đi tìm luật sư giỏi nhất.”
“Cuộc hôn nhân này... nhất định phải ly hôn!”
“Nhà họ Chu muốn ép con ra đi tay trắng sao?”
“Bố nói cho họ biết...”
“Đừng có mơ!”
“Từng đồng tiền bẩn Chu Yến đã tiêu...”
“Chúng ta sẽ bắt nó nhả ra cả vốn lẫn lãi!”
Nhìn gương mặt vừa giận dữ vừa kiên quyết của bố... Trái tim lơ lửng của tôi cuối cùng cũng được đặt xuống. Tôi chưa bao giờ phải chiến đấu một mình. Sáng hôm sau... Vụ bê bối tại bữa tiệc của Tập đoàn Chu Thị lập tức bùng nổ khắp các mặt báo tài chính và mạng xã hội. #Tổng giám đốc Chu Thị ngoại tình trong hôn nhân, con riêng bị phanh phui, hợp đồng nghìn tỷ đổ vỡ# #Kết quả giám định ADN giấu trong vest may đo LV# #Màn trả thù của chính thất gây chấn động nhất năm# Từng tiêu đề đều khiến người đọc lạnh sống lưng. Giá cổ phiếu của công ty Chu Yến lao dốc ngay trong ngày. Gần như mất một nửa giá trị. Vô số phóng viên kéo đến bao vây trụ sở công ty Chu Thị và biệt thự nhà họ Chu. Ai cũng muốn đào thêm những bí mật phía sau vụ bê bối này. Chỉ sau một đêm... Nhà họ Chu đã trở thành trò cười của cả thành phố. Dưới sự đồng hành của bố mẹ... Bước vào văn phòng luật nổi tiếng nhất thành phố. Luật sư Trương... Chính là người tôi từng liên hệ trước đó. Sau khi nghe toàn bộ những tình tiết mới. Lại xem hết những chứng cứ không thể chối cãi trong chiếc USB của tôi... Ngay cả bà ấy cũng không giấu nổi vẻ kinh ngạc.
“Bà Chu...”
Bà khẽ dừng lại rồi mỉm cười sửa lời.
“Phải gọi là cô Thẩm mới đúng.”
Bà đẩy gọng kính, nhìn tôi đầy chắc chắn.
“Cô yên tâm.”
“Vụ kiện này... chúng ta thắng chắc.”
“Không chỉ ly hôn được.”
“Mà còn có thể khiến anh ta phải trả cái giá đắt nhất cho tất cả những gì mình đã gây ra.”
Khi tôi ký tên mình lên đơn khởi kiện... Ánh nắng xuyên qua lớp rèm lá, rọi xuống trước mặt tôi từng vệt sáng loang lổ.