Chương 9

Chương 9

Tôi khéo léo buộc hướng đi của Chu Yến với Tô Tình thành một sợi dây không thể tách rời. Lâm Mỹ Lan liên tiếp nói hai chữ "tốt". Nhưng ngọn lửa giận trong giọng nói đã gần như không thể kìm nén nổi.
“Con cứ ở nguyên đó.”
“Không được đi đâu hết.”
Bà cúp máy. Tôi biết, việc đầu tiên bà làm chắc chắn là gọi cho Chu Yến. Một cơn bão gia đình... Sắp sửa nổi lên dữ dội ở nơi tôi không nhìn thấy. Tôi nâng ly cà phê đã nguội ngắt lên, nhấp một ngụm. Vị đắng chát chảy xuống cổ họng, nhưng lại khiến đầu óc tôi tỉnh táo hơn bao giờ hết. Khoảng nửa tiếng sau, điện thoại lại đổ chuông. Vẫn là mẹ chồng.
“Thẩm Nguyệt, con và Chu Yến bây giờ, lập tức cút về nhà cũ cho mẹ!”
“Mẹ, con...”
“Đừng nhiều lời! Mẹ không muốn nghe bất kỳ lời giải thích nào hết! Mang theo đồ của con rồi về ngay!”
“Đồ của con?”
“Ba bộ vest đó!”
Bà gần như quát lên.
“Đem về cho mẹ!”
Nói xong, bà lập tức cúp máy. Tôi chậm rãi đặt điện thoại xuống, đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ. Chiếc Mercedes màu đen của Chu Yến đã biến mất. Anh ta đã bị hàng loạt cuộc gọi thúc giục của mẹ mình triệu về, đang trải qua khoảng thời gian đen tối nhất kể từ khi sinh ra. Tôi đứng dậy, bước ra khỏi quán cà phê, hít thật sâu bầu không khí pha lẫn mùi khói xe. Đến lúc về rồi. Về nhà của tôi. Lấy lại chiến lợi phẩm thuộc về mình. Đến cái gọi là gia đình ấy. Tham dự một bữa Hồng Môn Yến được chuẩn bị riêng cho tôi. Tôi khởi động xe, rồi gửi cho Chu Yến tin nhắn cuối cùng trong đêm. 【Mẹ bảo tối nay chúng ta phải về nhà cũ. Chu Yến, ba bộ vest của anh, em sẽ mang theo.】 Một lúc sau, tôi lại gửi thêm một dòng. 【Nhưng tối nay anh có mặc được chúng hay không... thì còn phải xem biểu hiện của anh đã.】 Về đến căn nhà rộng lớn nhưng lạnh lẽo của hai vợ chồng, tôi đi thẳng vào phòng thay đồ. Ba chiếc hộp quà khổng lồ vẫn bị tôi tiện tay ném ở góc phòng, lặng lẽ nằm đó như ba nhân chứng câm lặng. Tôi không vội đụng đến chúng, mà đi thẳng vào phòng tắm, xả đầy một bồn nước nóng. Hơi nước bốc lên nghi ngút, phủ mờ tấm gương, cũng che khuất gương mặt tôi. Tôi nhắm mắt, chậm rãi ngâm mình trong làn nước ấm. Sự mệt mỏi của cơ thể dần được xoa dịu, nhưng cái lạnh trong tim vẫn không hề tan biến. Tôi biết... Đêm nay, nhà cũ của nhà họ Chu sẽ trở thành một chiến trường thực sự. Lâm Mỹ Lan gọi tôi về tuyệt đối không phải để đứng về phía tôi. Trong mắt bà, chuyện xấu trong nhà không thể truyền ra ngoài. Danh tiếng của con trai luôn quan trọng hơn mọi tủi nhục mà con dâu phải chịu gấp vạn lần. Điều bà muốn nhất lúc này... Là khiến tôi im miệng. Dập tắt tất cả mọi chuyện. Khôi phục sự bình yên giả tạo nhanh nhất có thể. Còn Chu Yến... Sau liên tiếp những cú phản đòn của tôi và cơn thịnh nộ của mẹ mình, anh ta sẽ lựa chọn thế nào? Tạm thời cúi đầu để giữ lấy bản thân? Hay phá luôn chiếc bình đã nứt, hoàn toàn xé bỏ lớp mặt nạ? Tôi phải chuẩn bị sẵn sàng. Chuẩn bị cho mọi tình huống có thể xảy ra. Sau khi tắm xong, tôi cảm thấy mình như được sống lại. Tôi thay một chiếc váy đen vừa vặn, trang điểm tinh tế nhưng vẫn đủ sắc sảo. Người phụ nữ trong gương có ánh mắt kiên định, khóe môi thấp thoáng một nụ cười lạnh. Sau đó, tôi mở ba chiếc hộp quà, lấy từng bộ vest ra ngoài. Vest may đo cao cấp của LV quả nhiên danh bất hư truyền. Từ chất liệu, đường cắt đến từng mũi chỉ thủ công, tất cả đều hoàn hảo đến mức không thể chê vào đâu được. Tôi gần như có thể tưởng tượng ra dáng vẻ lịch thiệp, đạo mạo của Chu Yến khi khoác chúng lên người. Tôi cầm lấy một con dao rọc giấy. Lưỡi dao dưới ánh đèn phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo. Đầu ngón tay tôi khẽ run. Không phải vì sợ. Mà vì hưng phấn. Tôi tưởng tượng cảnh lưỡi dao rạch qua lớp vải đắt tiền. Tưởng tượng vẻ mặt của Chu Yến khi nhìn thấy ba bộ vest biến thành một đống giẻ rách. Ý nghĩ ấy lởn vởn trong đầu rất lâu. Cuối cùng... Tôi vẫn đặt con dao xuống. Phá hủy chúng quá dễ. Mà như vậy thì lại quá hời cho Chu Yến. Hiện giờ... Ba bộ vest này chính là con bài mạnh nhất trong tay tôi. Chúng phải được sử dụng vào đúng thời điểm quan trọng nhất. Tôi cẩn thận gấp lại từng bộ vest, đặt trở về hộp như cũ. Sau đó, tôi chậm rãi đi một vòng khắp căn nhà, giống như một nữ hoàng đang kiểm tra lãnh địa của mình.