Chương 14
Chương 14
Tôi không có thời gian đi tìm dụng cụ. Chỉ cúi xuống ôm lấy chiếc hộp nặng trĩu ấy rồi nhanh chóng rời khỏi căn hộ. Khi quay về biệt thự nhà họ Chu, tôi lại lẻn vào từ cửa sau. Dì Vương vẫn sốt ruột đứng đợi ở đó.
“Bà chủ vẫn chưa về.”
Dì hạ thấp giọng nói. Tôi khẽ gật đầu, ôm chặt chiếc hộp sắt chạy thẳng về phòng mình rồi khóa trái cửa. Đặt chiếc hộp xuống sàn. Tim tôi đập như muốn vỡ lồng ngực. Tôi không có chìa khóa. Cũng không có bất kỳ dụng cụ chuyên dụng nào. Nhìn khối sắt cứng như đá trước mặt... Trong đầu tôi chỉ còn duy nhất một ý nghĩ. Phải mở nó ra. Tôi đảo mắt nhìn quanh căn phòng. Cuối cùng... Ánh mắt dừng lại ở chiếc lò sưởi. Đó là một lò sưởi kiểu cũ chỉ dùng để trang trí. Bên cạnh vẫn đặt mấy thanh sắt chuyên dùng để nhóm lửa. Tôi bước tới, cầm lấy thanh sắt to nhất. Hít một hơi thật sâu. Rồi dồn toàn bộ sức lực của mình... Giáng mạnh xuống ổ khóa của chiếc hộp sắt. Tiếng va đập vang lên chát chúa. Trong căn phòng yên tĩnh... Âm thanh ấy càng trở nên chói tai hơn bao giờ hết. Rầm! Rầm! Rầm! Tôi như phát điên, cầm thanh sắt nặng liên tục giáng mạnh vào ổ khóa của chiếc hộp. Tiếng kim loại va vào nhau chát chúa vang khắp căn phòng, chấn động đến mức lòng bàn tay tôi tê dại, cánh tay đau nhức, nhưng tôi vẫn không hề dừng lại. Tất cả những cảm xúc tích tụ suốt tám năm qua đều hóa thành sức mạnh, dồn hết vào từng cú vung tay của tôi. Cuối cùng... Sau một tiếng "rắc" khô khốc của kim loại gãy vụn, chiếc khóa bật mở. Tôi buông thanh sắt xuống, thở hổn hển từng hơi, đôi tay run rẩy mở nắp hộp. Bên trong không hề có hợp đồng hay sổ sách như tôi tưởng. Chỉ có một xấp tài liệu dày cộp. Và vài chiếc USB. Tôi cầm tập tài liệu trên cùng lên, vừa mở ra, đồng tử đã co rụt lại. Một bản giám định ADN. Người được giám định là Chu Yến. Một cậu bé có cái tên tôi chưa từng nghe qua. Ở mục kết quả ghi rõ ràng: Xác suất quan hệ cha con lớn hơn 99,99%. Có một đứa con trai ở bên ngoài. Đầu óc tôi "ong" lên một tiếng. Mọi suy nghĩ đều trống rỗng. Tôi vẫn luôn cho rằng... Tô Tình chính là toàn bộ sự thật. Tôi tưởng thứ mình phải chịu chỉ là sự phản bội của chồng cùng số tài sản bị anh ta tiêu xài cho người phụ nữ khác. Cho đến tận giây phút này... Tôi mới biết mình đã sai đến nhường nào. Chẳng qua chỉ là mục tiêu đặt ngoài sáng. Là quả bom khói dùng để thu hút toàn bộ sự chú ý của tôi. Thứ Chu Yến thật sự muốn giấu... Là đứa trẻ này. Đứa con riêng sẽ kế thừa tất cả mọi thứ của anh ta. Đôi tay run rẩy lật tiếp từng trang tài liệu. Đó là bản sao sổ hộ khẩu của cậu bé. Ngày sinh... Là năm năm trước. Năm năm trước! Đó chính là thời điểm công ty của Chu Yến vừa mới khởi nghiệp. Ngày nào anh ta cũng nói với tôi rằng việc gây dựng sự nghiệp quá khó khăn. Bảo tôi tiết kiệm thêm một chút. Tiết kiệm thêm nữa. Ngu ngốc đến mức vì muốn ủng hộ ước mơ của anh ta... Ngay cả mua một bộ quần áo mới cũng phải đắn đo hết lần này đến lần khác. Thế nhưng... Ngay trong khoảng thời gian ấy... Anh ta lại cùng một người phụ nữ khác sinh ra một đứa con trai. Trong chiếc hộp còn có vài hợp đồng mua bán bất động sản. Toàn bộ đều đứng tên người phụ nữ kia và đứa trẻ. Có nhà học khu. Có căn hộ cao cấp. Tổng giá trị cộng lại... Là một con số khổng lồ đến mức tôi không dám tưởng tượng. Không phải anh ta keo kiệt với tôi. Mà là muốn chuyển toàn bộ tài sản do hai vợ chồng cùng tạo dựng sang cho gia đình thật sự của mình. Thẩm Nguyệt. Người vợ danh chính ngôn thuận của Chu Yến. Từ đầu đến cuối... Chỉ là tấm bình phong giúp anh ta che mắt thiên hạ. Là người ở phía sau quán xuyến mọi việc. Thậm chí còn trở thành bàn đạp để anh ta từng bước chuyển dịch tài sản. Tôi cầm một chiếc USB, cắm vào máy tính xách tay. Bên trong chứa đầy ảnh và video. Chu Yến ôm cậu bé đi công viên giải trí. Dự tiệc sinh nhật. Nụ cười trên gương mặt anh ta... Là thứ hạnh phúc và mãn nguyện xuất phát từ tận đáy lòng mà suốt tám năm qua tôi chưa từng được nhìn thấy. Còn có một đoạn video ghi lại tiệc thôi nôi của cậu bé. Buổi tiệc vô cùng hoành tráng. Khách khứa đông nghịt. Chu Yến đứng trên sân khấu, bế con trai trong lòng. Bên cạnh anh ta là một người phụ nữ đang mỉm cười dịu dàng. Không phải Tô Tình. Mà là một người phụ nữ lớn hơn tôi vài tuổi, trông hiền lành, đoan trang và nền nã. Đến lúc này... Tôi cuối cùng cũng hiểu. Không chỉ có một người phụ nữ. Anh ta có một tình nhân sinh cho mình một đứa con trai. Được anh ta dùng tiền bạc và bất động sản sắp xếp cho một cuộc sống đủ đầy. Lại còn có thêm Tô Tình. Một cô gái trẻ trung, xinh đẹp hơn. Để thỏa mãn lòng hư vinh và cảm giác mới mẻ của bản thân.