Cú Lật Kèo 1000 Tỷ Của Kỹ Sơ Thiết Bị Y Tế Thông Minh
9 phút đọc

Chương 1

Chương 1: Cú Lật Kèo 1000 Tỷ Của Kỹ Sơ Thiết Bị Y Tế Thông Minh

Bác sĩ trực khoa Nhi gọi Phong lúc 5 giờ 42 phút sáng, vào đúng ngày anh định ký hợp đồng bán lô máy đầu tiên.

“Anh Phong, cái máy số bảy vừa báo nhịp nhanh. Nhưng cháu bé không có dấu hiệu như vậy.”

Phong đang đứng trong thang máy của tòa nhà văn phòng, tay kẹp một tập hồ sơ còn thơm mùi mực in. Cửa thang máy khép lại, cắt mất nửa vạch sóng điện thoại. Anh chỉ nghe được tiếng Hà ở đầu dây bên kia và tiếng chuông báo động điện tử đứt quãng.

“Em đã kiểm tra cảm biến chưa?”

“Rồi. Ba lần. Máy báo một trăm tám mươi nhịp, nhưng mạch ở tay cháu chỉ khoảng một trăm hai mươi. Em đổi sang máy khác thì số liệu bình thường.”

Phong nhìn con số trên màn hình điện thoại. Một trăm tám mươi. Đó là giá trị anh từng thấy trong bản ghi thử nghiệm của mẫu số mười bảy, một giá trị bị gạch đỏ rồi xóa khỏi thư mục chung. Anh đã tự thuyết phục mình rằng đó chỉ là nhiễu do dây dẫn.

“Đừng tắt máy số bảy,” anh nói. “Giữ nguyên hiện trạng. Anh đến ngay.”

“Anh đang ở đâu?”

“Dưới sảnh.”

Hà im lặng một nhịp. “Anh đang nói dối. Em nghe tiếng thang máy.”

Phong chưa kịp trả lời thì cuộc gọi ngắt. Cửa thang mở ở tầng trệt. Anh đi qua sảnh, bỏ lại tập hồ sơ trên bàn lễ tân và chạy ra chiếc xe máy dựng dưới mái hiên. Hợp đồng có thể chờ. Một cảnh báo sai trong khoa nhi thì không.

Bệnh viện buổi sáng có một loại mệt mỏi riêng. Người nhà ngồi dọc hành lang, tay ôm hộp cháo đã nguội. Nhân viên vệ sinh đẩy xe qua những vệt bánh xe màu vàng. Mùi thuốc sát khuẩn trộn với mùi cà phê hòa tan từ máy bán hàng tự động. Phong chạy đến khoa Nhi, thấy Hà đứng bên giường số bảy, tóc buộc gọn sau gáy, một tay giữ dây cảm biến, tay kia ghi giờ vào sổ.

Trên giường là một bé trai khoảng sáu tuổi. Một con khủng long nhựa nằm cạnh bàn tay nhỏ. Màn hình thiết bị nhấp nháy màu đỏ: nhịp tim 181.

“Cháu tên Bảo,” Hà nói, không nhìn Phong. “Mẹ cháu đi lấy kết quả xét nghiệm. Bảo đang ngủ khi máy báo.”

Phong kéo ghế, cúi sát màn hình. Đường biểu diễn nhịp tim không có dạng nhiễu thông thường. Nó đều, quá đều, như được tạo ra bởi một đồng hồ đang chạy nhanh. Anh nhìn đầu cảm biến gắn trên ngực Bảo. Miếng dán không bong. Dây không gãy. Đèn tín hiệu vẫn xanh.

“Em đổi cả bộ dây rồi?”

“Đổi rồi. Số vẫn nhảy.”

Phong chạm vào nút xuất dữ liệu. Thiết bị yêu cầu mã quản trị. Anh nhập mã của mình. Màn hình báo: quyền truy cập bị từ chối.

“Máy này dùng firmware mới?” anh hỏi.

Hà nhìn anh. “Anh là người làm ra nó. Anh hỏi em à?”

Câu hỏi không nặng giọng, nhưng khiến Phong thấy cái lạnh chạy dọc sống lưng. Anh gọi Mai, điều dưỡng ca đêm, nhờ mang mẫu máy dự phòng. Mai tới với vẻ mặt thiếu ngủ, đặt chiếc máy lên xe đẩy.

“Lúc ba giờ mười bảy, nó cũng báo một ca khác,” Mai nói. “Phòng bên cạnh. Em tưởng bệnh nhân thật sự tụt rồi tăng lại, nên đã gọi bác sĩ. Nhưng khi bác sĩ vào, bé vẫn ngủ.”

“Em có lưu lại không?”

“Có. Trong sổ trực.”

Mai mở cuốn sổ. Những dòng chữ nhỏ chen giữa các mốc giờ. 3:17 — cảnh báo nhịp nhanh. 3:19 — kiểm tra thủ công, mạch không tương ứng. 3:23 — đổi cảm biến, máy tiếp tục báo.

Phong đọc đến dòng cuối thì nghe tiếng dép cao su của bác sĩ trực đi tới. Bác sĩ Quang nhìn màn hình, rồi nhìn Phong.

“Cậu là bên nhà cung cấp?”

“Thiết bị do công ty tôi phát triển.”

“Vậy cậu giải thích giúp tôi vì sao hai máy cùng dòng cho ra kết quả khác nhau.”

Phong không trả lời ngay. Anh tháo cảm biến khỏi Bảo, đặt lên miếng thử chuẩn trong hộp dụng cụ. Thiết bị vẫn hiển thị 181. Anh đổi sang máy dự phòng. Máy dự phòng hiển thị 79 — đúng với nhịp của miếng thử.

Hà khoanh một vòng quanh con số 181 trên sổ.

“Đây không phải lỗi cảm biến,” cô nói. “Nó nằm trong máy.”

Phong ngẩng lên. Trong kính màn hình, anh thấy phản chiếu gương mặt mình: cằm lấm tấm râu, mắt đỏ vì hai đêm không ngủ. Anh đã dành năm năm để làm thiết bị này, từ những bản mạch mua lại trên chợ điện tử đến phiên bản có thể chịu được nguồn điện chập chờn ở các bệnh viện huyện. Mục tiêu ban đầu rất đơn giản: một máy đủ tin cậy, giá không vượt quá khả năng của một khoa Nhi tuyến tỉnh.

Bây giờ, cái máy ấy đang báo sai ngay trước mặt anh.

“Anh Phong,” bác sĩ Quang nói, “nếu đây là lỗi phần mềm, bệnh viện cần biết trước khi tiếp tục dùng.”

“Em sẽ khóa lô máy.”

“Không chỉ lô này. Toàn bộ dòng máy đang nằm trong kho.”

Phong nhìn sang Hà. Cô không giục anh, nhưng bàn tay giữ cuốn sổ chặt đến trắng các khớp ngón.

Một tiếng khóc vang lên ở cuối hành lang. Mẹ Bảo trở lại, vừa đi vừa hỏi con có chuyện gì. Hà tiến tới đón chị, giải thích rằng thiết bị đang được kiểm tra và Bảo vẫn ổn. Phong đứng bên giường, không biết nên nói câu “xin lỗi” với ai trước.

Điện thoại rung. Tin nhắn từ Nam.

Nam: “Hợp đồng 9 giờ. Đừng đến muộn. Quỹ Hưng Thịnh muốn xem bản demo cuối.”

Phong nhìn dòng chữ, rồi nhìn máy số bảy.

Nam là người đồng sáng lập, người lo mọi thứ bên ngoài phòng kỹ thuật: vốn, đối tác, giấy phép, những bữa ăn trưa kéo dài với người có thể ký séc. Hai tháng trước, Nam đã báo tin tốt: quỹ Hưng Thịnh đồng ý rót tiền theo ba đợt, tổng giá trị có thể lên tới một nghìn tỷ nếu công ty đạt doanh số xuất khẩu. Phong đã vui, dù con số quá lớn so với phòng lab có mười bốn người và một chiếc máy hút ẩm luôn kêu rền.

Anh nhắn lại: “Có lỗi nghiêm trọng. Hủy demo.”

Tin nhắn hiện đã đọc. Nam gọi ngay.

“Cậu đang ở bệnh viện?”

“Ừ.”

“Lỗi gì?”

“Firmware mới báo nhịp sai. Mẫu số bảy.”

“Lỗi của cảm biến hay do người dùng?”

“Anh đã nghe tôi nói chưa? Máy báo sai kể cả khi gắn vào miếng thử chuẩn.”

“Phong, hôm nay là ngày ký biên bản nguyên tắc. Cậu muốn hủy vì một cảnh báo chưa được xác nhận?”

“Có một bản ghi ca đêm. Không phải một lần.”

Đầu dây bên kia im lặng. Phong nghe tiếng máy điều hòa và tiếng ai đó kéo ghế.

“Cậu không được nói chuyện này với bên quỹ trước khi chúng ta kiểm tra nội bộ.”

“Tôi sẽ nói với họ nếu cần.”

“Đừng làm bậy. Cậu biết hợp đồng bảo mật quy định thế nào.”

Phong siết điện thoại. “Hợp đồng không đứng cạnh giường bệnh.”

“Cậu đang để cảm xúc điều khiển.”

“Còn anh đang để doanh số điều khiển.”

Nam thở ra. Khi lên tiếng lại, giọng anh ta thấp hơn.

“Đưa máy về công ty. Tôi sẽ cho đội pháp chế xử lý. Cậu không được tự ý khóa lô hàng.”

Cuộc gọi ngắt.

Hà bước tới sau khi chắc chắn mẹ Bảo đã được bác sĩ giải thích.

“Anh có định nghe lời Nam không?”

“Không biết.”

“Anh biết.”

Phong không thích cách Hà nhìn thẳng vào những chỗ anh đang cố né. Nhưng anh cũng biết cô đã ở khoa Nhi đủ lâu để phân biệt một người đang sợ cho bệnh nhân với một người đang sợ mất hợp đồng.

Anh tháo thẻ nhớ khỏi máy số bảy, đặt vào túi chống tĩnh điện. “Em giữ toàn bộ sổ trực. Đừng chụp gửi cho ai.”

“Anh nghi ai?”

“Anh nghi dữ liệu của mình không còn là dữ liệu của mình.”

Hà nhìn chiếc thẻ nhớ. “Nói rõ hơn đi.”

Phong không nói. Anh nhớ buổi họp cách đây ba tuần, khi Nam yêu cầu chuyển firmware sang máy chủ mới. Nam nói máy chủ cũ quá chậm, quyền truy cập bị phân tán, nhân viên kỹ thuật nào cũng có thể tải bản thử nghiệm. Phong đã phản đối vì chưa kiểm tra quyền quản trị. Nam bảo anh đang làm công ty chậm lại.

Sau cuộc họp, một thư mục có tên “R17-final” xuất hiện trên máy của Phong. Trong đó có một file cấu hình được sửa lúc 2 giờ 58 phút sáng. Anh mở lên, thấy ngưỡng cảnh báo nhịp nhanh bị hạ xuống còn 150, nhưng dòng hiệu chỉnh tín hiệu lại bị bỏ trống. Phong đã định hỏi Nam. Rồi tối hôm đó, ổ cứng máy tính của anh hỏng.

Anh tự nhủ đó là xui rủi.

Bây giờ, máy số bảy đang lặp lại đúng giá trị của file kia.

Phong trở về công ty lúc 8 giờ 36 phút. Phòng lab nằm sau một lớp cửa kính, nhìn xuống bãi đỗ xe của tòa nhà. Hưng, kỹ sư phần cứng, đang đứng trước bàn thử. Khi thấy Phong, cậu tháo kính bảo hộ.

“Anh Nam bảo anh mang mẫu số bảy về?”

“Anh Nam bảo em điều gì nữa?”

“Bảo tụi em chuẩn bị demo. Không ai nói hủy.”

Phong đặt thẻ nhớ lên bàn. “Khóa kết nối mạng của tất cả máy thử. Ngay bây giờ.”

Hưng ngập ngừng. “Nếu khóa, đội phần mềm sẽ không truy cập được.”

“Đó là việc anh muốn.”

Trong phòng, vài người nhìn nhau. Phong hiểu họ cũng đang nghe những lời đồn: quỹ đầu tư sắp vào, công ty chuẩn bị chuyển trụ sở, Nam sẽ được bổ nhiệm tổng giám đốc. Không ai muốn đứng về phía một người vừa mang tin xấu về trước giờ ký hợp đồng.

Anh mở tủ kiểm tra, lấy mẫu số mười bảy. Vỏ máy có một vết xước hình vòng cung ở cạnh cổng sạc. Anh nhớ mình đã dán băng keo xanh lên vết đó sau lần thử ở bệnh viện tỉnh. Nhưng bây giờ miếng băng đã biến mất.

“Anh Phong,” Hưng gọi, “mẫu này không phải máy anh khóa quyền sao?”

Phong không trả lời. Anh bật máy bằng nguồn độc lập, không nối mạng, gắn vào miếng thử chuẩn. Màn hình sáng. Nhịp hiển thị: 82.

Anh thở ra.

Rồi con số nhảy lên 181.

Không có cảm biến. Không có bệnh nhân. Chỉ có miếng thử chuẩn và một bản mạch đang tự nói dối.

Phong nhìn Hưng. “Gọi Hà. Bảo em ấy giữ nguyên sổ trực.”

Điện thoại trên bàn đổ chuông. Nam đang gọi từ phòng họp tầng trên.

Phong không bắt máy.

Lần thứ hai, Nam gọi lại.

Lần thứ ba, màn hình máy thử tối đen. Một dòng chữ hiện lên giữa nền trắng:

ADMINISTRATOR ACCESS REVOKED.

Bên dưới là tên tài khoản duy nhất từng có quyền sửa firmware.

PHONG.NH.

Đã sao chép liên kết chương