Chương 10
Chương 10: Cú Lật Kèo 1000 Tỷ Của Kỹ Sơ Thiết Bị Y Tế Thông Minh
Hội đồng thẩm định mở phiên họp lúc chín giờ, nhưng đến chín giờ mười hai Phong vẫn đứng ngoài phòng, nhìn dòng người đi qua với những tập hồ sơ dày.
Nam đã đến. Anh ta mặc vest xanh, đi cùng hai luật sư. Bà Thủy ngồi phía cuối, không nhìn về phía Phong. Hưng cầm hộp dữ liệu, Hà giữ bản đồng ý của bà Liên và biên bản bệnh viện. Ông Vinh kiểm tra lại checksum trên ba ổ lưu trữ.
"Nếu họ hỏi anh có mục đích cá nhân không," ông Vinh nói, "đừng phủ nhận cảm xúc. Chỉ nói điều anh có thể chứng minh."
Phong gật đầu. "Tôi không đến để giành lại công ty."
"Tốt. Vì công ty đã có thể không còn tồn tại sau hôm nay."
Phiên họp diễn ra không giống một cuộc tranh luận trên truyền hình. Không ai lớn tiếng. Người ta đọc từng mã hồ sơ, hỏi từng thời điểm, yêu cầu xác nhận từng chữ ký. Phong trình bày bản thiết kế gốc, Hưng trình bày thử nghiệm tái tạo, Hà trình bày sự cố tại khoa nhi. Khi đến phần chữ ký, ông Vinh đưa bản khai của Quân và hợp đồng dịch vụ.
Nam nói rằng Quân chỉ là nhà thầu hành chính, không liên quan đến kỹ thuật. Anh ta thừa nhận đã dùng tài khoản của Phong để chuẩn bị hồ sơ nhưng gọi đó là “ủy quyền miệng”.
"Anh Phong biết và không phản đối trong nhiều tháng," Nam nói.
Phong nhìn thẳng. "Nếu tôi ủy quyền, tại sao anh phải tạo một kỹ sư không tồn tại?"
Nam quay sang hội đồng. "Để đáp ứng định dạng hồ sơ. Chúng tôi dự kiến bổ sung tên sau."
Ông Vinh đẩy bản ghi âm cuộc gặp lên màn hình. Giọng bà Thủy nhắc đến việc chuyển trách nhiệm an toàn sang nhà thầu phụ. Một thành viên hội đồng hỏi Nam về công ty trung gian MedBridge. Nam không trả lời ngay.
"MedBridge là đối tác tư vấn tài chính," anh ta nói.
"Vậy vì sao khoản thanh toán của MedBridge đúng bằng phần chi phí cắt bộ lọc?"
Nam nhìn bà Thủy. Bà không đáp.
Phần cuối là dữ liệu từ bệnh viện tỉnh. Hà đã xin phép bà Liên để phát một đoạn video không lộ khuôn mặt: màn hình mẫu 17 nhảy lên 190, thiết bị chuẩn vẫn ở 120, rồi máy tự khởi động lại. Giọng bà Liên ngoài khung hình nói rằng bà tưởng con mình sắp chết.
Không ai trong phòng có thể gọi đó là một outlier đã loại bỏ.
Hội đồng yêu cầu VinaPulse tạm ngừng phân phối, thu hồi toàn bộ thiết bị thuộc lô firmware lỗi và công bố cảnh báo an toàn. Cơ quan điều tra chuyển hồ sơ chữ ký giả sang bộ phận chuyên trách. Quỹ đầu tư tuyên bố đình chỉ thương vụ mua lại.
Nam ngồi yên đến khi phiên họp kết thúc. Ngoài hành lang, anh ta chặn Phong.
"Anh đã thắng rồi," Nam nói. "Nhưng anh nghĩ một phòng thí nghiệm nhỏ có thể nuôi nổi dự án này sao?"
Phong nhìn người từng ngồi cạnh mình trong những đêm thử mạch. "Tôi không biết. Nhưng ít nhất chúng ta không bắt bệnh viện trả tiền cho một lỗi đã biết."
"Anh sẽ mất công ty, mất cổ phần, mất mọi thứ."
"Tôi đã mất từ ngày anh dùng tên tôi để ký. Những gì còn lại là lý do tôi bắt đầu."
Nam cười, nhưng không còn vẻ tự tin. "Rồi anh sẽ hiểu tốc độ quan trọng hơn sự hoàn hảo."
"Tốc độ chỉ có ý nghĩa khi người ở cuối đường còn sống để nhận kết quả."
Nam bỏ đi. Một tuần sau, VinaPulse công bố chương trình thu hồi. Hưng được mời làm nhân chứng độc lập. Hà trở lại ca trực, nhưng bệnh viện đặt quy trình mới: mọi cảnh báo bất thường phải được lưu cả tín hiệu thô, không ai được tự ý xóa dữ liệu.
Phong và ông Vinh mất gần một tháng để tách quyền sở hữu sáng chế khỏi tranh chấp công ty. Họ không giành lại thương hiệu cũ. Thay vào đó, một nhóm kỹ sư và điều dưỡng lập phòng thí nghiệm cộng đồng, nhận tài trợ từ các bệnh viện tuyến huyện và một quỹ không yêu cầu độc quyền.
Chiếc máy mới không được gọi là kỳ lân. Nó có vỏ màu trắng, một cổng dữ liệu mở và trên bảng mạch khắc tên của tất cả người tham gia thử nghiệm. Phong giữ nguyên bộ lọc, dù giá thành cao hơn hai đô la. Hưng thêm cơ chế cảnh báo khi tín hiệu không đáng tin. Hà viết quy trình hướng dẫn bằng những câu mà điều dưỡng có thể hiểu trong một ca trực bận rộn.
Ngày đưa máy đến bệnh viện đầu tiên, bà Liên gửi một tin nhắn cho Phong. Con gái bà đã xuất viện, đang tập đi lại ở nhà. Bà không hỏi máy mới bao nhiêu tiền. Bà chỉ hỏi: "Lần này, nếu nó không chắc, nó có nói không?"
Phong trả lời: "Có. Đó là việc đầu tiên chúng tôi bắt nó học."
Anh đứng trong phòng thử, nhìn bảng mạch màu xanh nằm dưới kính. Ở góc mạch có dòng khắc nhỏ: “NQ-17”. Sau điều tra, người viết mã ấy được xác định là một kỹ thuật viên từng làm cho nhà cung cấp linh kiện, bị Nam thuê để thay đổi thiết kế. Người kỹ thuật viên đã gửi bằng chứng vì không muốn lỗi của mình tiếp tục bị dùng để hại người khác.
Tên của những người đã góp phần vào sự thật được ghi trên bảng thông tin, không ai bị biến thành anh hùng duy nhất. Phong cũng không còn né tránh đối thoại. Anh học cách nói “tôi chưa biết”, cách dừng một dự án khi dữ liệu chưa đủ, và cách để người khác phản biện thiết kế của mình.
Hà đi ngang qua, đặt lên bàn một cốc cà phê.
"Máy đã vượt qua ca thử ba giờ," cô nói. "Không cảnh báo sai."
"Vậy là xong?"
"Không. Giờ mới đến phần khó: làm sao để một bệnh viện huyện cũng sửa được nó khi không có kỹ sư bên cạnh."
Phong nhìn chiếc cổng kết nối mở. Anh nhớ đến lần đầu đứng trước màn hình nhấp nháy 214, nhớ bàn tay người mẹ siết chặt chăn, nhớ câu hỏi không có trong bất kỳ bảng dữ liệu nào.
Anh kéo ghế, mở tài liệu hướng dẫn. Ngoài cửa sổ, thành phố bắt đầu một ngày mới không bằng tiếng nhạc hay lời hứa, mà bằng tiếng xe đẩy chạy qua hành lang và tiếng một đứa trẻ cười trong phòng khám.
Trên bảng mạch, tên người không còn bị giấu dưới một chữ ký giả.