Chương 2
Chương 2: Cú Lật Kèo 1000 Tỷ Của Kỹ Sơ Thiết Bị Y Tế Thông Minh
Phong bị khóa thẻ ra vào trước khi anh kịp lấy áo khoác.
Đèn trên đầu cửa chuyển từ xanh sang đỏ. Anh quét thẻ lần nữa, chậm hơn, như thể máy đọc có thể đổi ý nếu anh đủ bình tĩnh. Màn hình hiện một dòng ngắn: Quyền truy cập đã bị đình chỉ theo yêu cầu quản trị.
Hưng đứng phía sau, ôm hộp dụng cụ.
“Anh Nam làm thật à?”
“Có vẻ vậy.”
“Nhưng phòng lab còn máy của em.”
“Máy của em vẫn ở đó. Chỉ có chúng ta là không được vào.”
Điện thoại Phong rung. Email từ bộ phận pháp chế đến cùng lúc với tin nhắn của Nam. Email yêu cầu anh tạm ngừng truy cập mọi hệ thống nội bộ, không liên hệ với đối tác và không phát ngôn về mẫu thiết bị số bảy. Lý do ghi là “bảo đảm tính toàn vẹn của cuộc điều tra nội bộ”.
Phong đọc hai lần. Cuộc điều tra nội bộ do Nam yêu cầu. Người bị điều tra là anh. Máy chủ giữ dữ liệu lại do Nam quản lý.
Hà gọi tới.
“Anh đang ở đâu?”
“Trước cửa phòng lab.”
“Em vừa nhận được cuộc gọi từ bệnh viện. Họ muốn trả toàn bộ lô máy.”
“Bảo họ đừng gửi gì cả. Niêm phong tại chỗ.”
“Em đã bảo. Nhưng có người gọi trước cho trưởng khoa, nói lỗi do đội vận hành của bệnh viện.”
Phong nhìn vào cánh cửa kính. Bên trong, Hưng đang cố nhìn qua rèm mờ. Bàn của anh ở góc phòng, chiếc thẻ nhớ chống tĩnh điện vẫn nằm trên mặt bàn. Cùng với nó là ổ cứng chứa bản thiết kế mạch nguồn.
“Nam đã vào phòng chưa?”
“Anh không biết.”
“Anh biết.”
Hà không tranh luận. “Chiều nay em sẽ đem sổ trực tới. Nếu họ hỏi, em sẽ nói đúng những gì em thấy.”
“Đừng đi một mình.”
“Anh đang bị khóa thẻ mà vẫn nghĩ mình phải bảo vệ em?”
“Anh nghĩ người ta sẽ bắt đầu bằng việc bảo vệ chính mình.”
Hà im lặng. “Tầng hầm bệnh viện có một máy chủ cũ. Anh còn nhớ không?”
Phong nhớ. Đó là máy chủ thử nghiệm họ dùng trước khi chuyển dữ liệu lên hệ thống mới. Nam từng nói nó chỉ còn vỏ, không đáng tốn tiền bảo trì. Nhưng Phong biết bản sao đầu tiên của mọi bản ghi đều được lưu ở đó trong ba mươi ngày.
“Em lấy được quyền vào chưa?”
“Chưa. Nhưng Mai biết người giữ chìa khóa.”
“Đợi anh.”
“Anh không có thẻ vào công ty.”
“Anh có thẻ vào bệnh viện.”
Phong cúp máy, quay sang Hưng.
“Đưa anh về lấy xe.”
“Anh định làm gì?”
“Đi tìm bản ghi trước khi ai đó tìm giúp mình.”
Bệnh viện buổi trưa đông hơn buổi sáng. Hành lang khoa Nhi kín người, xe đẩy thuốc chạy qua giữa những đôi dép kéo lê. Hà đứng gần cửa thang máy, tay ôm cuốn sổ trực. Mai ở bên cạnh, mặt tái đi.
“Trưởng khoa đã gọi em lên,” Mai nói. “Họ hỏi vì sao em ghi thiết bị báo sai.”
“Em nói gì?”
“Nói đúng.”
“Và?”
“Họ bảo em chỉ là điều dưỡng, không có quyền kết luận về firmware.”
Hà nhìn Phong. “Anh thấy chưa? Họ không hỏi cái máy làm gì. Họ hỏi ai có quyền nói máy làm gì.”
Mai đưa cuốn sổ cho Phong. Một trang ở giữa bị xé mất. Mép giấy còn mới, những sợi xơ trắng dựng lên.
“Trang ghi ca 3 giờ 17,” Mai nói. “Sáng nay còn nguyên. Sau khi em lên phòng trưởng khoa thì nó mất.”
“Có ai chạm vào sổ?”
“Em để trong ngăn bàn. Khi quay lại, cửa không khóa.”
Phong không sờ vào mép giấy. Anh lấy điện thoại chụp lại, sau đó hỏi Mai về tầng hầm. Cô dẫn họ qua một hành lang dịch vụ phía sau khoa xét nghiệm. Cửa thép có khóa số, bên cạnh là bảng tên của bộ phận công nghệ thông tin.
Người giữ chìa khóa là ông Lâm, kỹ thuật viên đã làm ở bệnh viện hơn hai mươi năm. Ông nghe Hà giải thích, nhìn Phong từ đầu đến chân rồi rút một chùm chìa.
“Máy chủ cũ không còn kết nối mạng.”
“Chính vì thế chúng tôi mới cần nó.”
“Cậu chắc dữ liệu còn đó?”
“Không chắc. Nhưng nếu có, nó chưa bị sửa từ xa.”
Ông Lâm mở cửa.
Không khí tầng hầm lạnh và khô, mùi bụi kim loại bám ở cổ họng. Những tủ máy cũ xếp dọc hai bên, đèn báo nhấp nháy như những con mắt nhỏ. Máy chủ thử nghiệm nằm ở góc cuối, trên thân dán nhãn bằng băng keo: HN-PED-ARCHIVE.
Phong bật nguồn. Quạt kêu rít, màn hình hiện một giao diện màu đen. Anh nhập tài khoản cũ. Mật khẩu đầu tiên không đúng. Mật khẩu thứ hai cũng không.
Hà đứng sau lưng anh. “Anh đã đổi mật khẩu?”
“Không.”
“Nam thì sao?”
“Nam chưa từng được phép truy cập máy này.”
Ông Lâm lấy một bàn phím khác. “Thử mã ngày lắp đặt.”
Phong nhập sáu chữ số. Màn hình mở.
Danh sách bản ghi hiện ra theo ngày. Hàng trăm dòng dữ liệu, từ những ca thử đầu tiên cho tới tuần trước. Phong chọn ngày cách đây ba tuần, thời điểm firmware mới bắt đầu được đề xuất.
Một tệp có tên R17-test-raw.
Anh mở.
Giá trị nhịp tim hiện lên theo từng giây: 78, 80, 82, 181, 181, 181, 181.
Hà nghiêng người. “Nó nhảy ở đây.”
Phong phóng lớn đường tín hiệu. Trước khi giá trị nhảy, có một khoảng trống dài đúng 0,8 giây. Không phải nhiễu. Một đoạn tín hiệu đã bị cắt, sau đó phần mềm giữ nguyên giá trị cuối cùng và gửi nó lên màn hình.
“Firmware đang giữ giá trị khi mất tín hiệu,” Phong nói. “Nếu cảm biến lỏng đúng lúc nhịp đang cao, nó sẽ lặp lại con số đó.”
“Vậy lỗi không phải tạo ra nhịp giả.”
“Không. Nó khiến bác sĩ tin rằng nhịp vẫn đang cao.”
Hà nhìn những con số. “Với trẻ con, tám giây cũng đủ để bác sĩ xử lý sai.”
Phong mở lịch sử chỉnh sửa. Bản ghi gốc cho thấy ngưỡng thời gian giữ tín hiệu là 0,4 giây. Bản firmware mới tăng lên 5 giây. Người thay đổi: PHONG.NH.
Anh cảm thấy dạ dày co lại.
“Cái này có thể bị giả.”
“Anh có làm không?”
“Không.”
“Vậy người khác đã dùng tài khoản của anh.”
Ông Lâm đứng bên cạnh, nhìn màn hình. “Máy này lưu cả địa chỉ máy trạm.”
Phong mở phần chi tiết. Địa chỉ nội bộ hiện ra: LAB-03. Tên máy ở góc phòng lab, nơi bàn của anh đặt sát cửa sổ.
“Anh có ở công ty lúc 2 giờ 58 không?” Hà hỏi.
“Không. Anh ở nhà.”
“Có ai giữ thẻ của anh?”
“Thẻ vào cửa ở trong ví.”
Phong mở lịch sử thẻ trên điện thoại. 2 giờ 41 phút sáng, thẻ của anh rời tòa nhà. 2 giờ 58, tài khoản PHONG.NH chỉnh firmware. 3 giờ 09, thẻ của anh không ghi nhận lượt vào lại.
“Có người đăng nhập từ máy của anh sau khi anh rời công ty.”
Hà cúi xuống cuốn sổ. “Vậy camera sẽ thấy người đó.”
“Trừ khi camera bị xóa.”
Ngay lúc ấy, điện thoại của Phong rung. Số của Nam.
Phong bật loa.
“Cậu đang ở đâu?” Nam hỏi.
“Bệnh viện.”
“Cậu đã bị yêu cầu không tiếp cận dữ liệu nội bộ.”
“Đây là dữ liệu của bệnh viện.”
“Không. Đây là dữ liệu thuộc công ty.”
“Có bệnh nhân trong dữ liệu đó.”
Nam thở ra. “Phong, tôi biết cậu đang hoảng. Nhưng nếu cậu tiếp tục lấy thông tin trái phép, công ty sẽ phải kiện cậu.”
Hà bước tới gần microphone. “Anh Nam, tôi là người ghi ca trực. Anh muốn kiện tôi vì đã ghi thiết bị báo sai à?”
“Cô Hà, tôi không nói chuyện với cô.”
“Anh đang nói chuyện về ca của tôi.”
“Cô không hiểu vấn đề pháp lý.”
“Đúng. Tôi chỉ hiểu một đứa trẻ không nên bị điều trị theo một con số sai.”
Đầu dây im vài giây.
Nam nói: “Mẫu số bảy gặp sự cố vì bệnh viện dùng nguồn điện không ổn định. Đội kỹ thuật sẽ có báo cáo.”
Phong nhìn màn hình máy chủ. “Anh đã có báo cáo trước khi tôi kiểm tra?”
“Không ai muốn làm mọi người hoang mang.”
“Anh đã xóa trang sổ trực?”
“Cậu đang vu khống.”
“Anh cho người dùng tài khoản của tôi?”
“Cậu nên nói chuyện với luật sư.”
Cuộc gọi ngắt.
Ông Lâm nhíu mày. “Cậu đang gặp rắc rối lớn.”
Phong sao chép tệp R17-test-raw vào ổ cứng. Khi thanh tiến trình chạy đến tám mươi phần trăm, đèn phòng máy chớp tắt. Màn hình đen đi rồi sáng lại.
Một dòng cảnh báo xuất hiện:
ARCHIVE INTEGRITY CHECK FAILED.
Phong kiểm tra tệp vừa sao chép. Nó vẫn còn. Nhưng danh sách bản ghi đã biến mất gần hết, như thể có ai đó vừa gửi lệnh xóa từ bên ngoài dù máy chủ không kết nối mạng.
“Không thể,” ông Lâm nói. “Máy này tách mạng.”
“Có thể ai đó đã cắm thiết bị vào.”
Phong nhìn các cổng USB. Một cổng phía sau tủ máy có vết trầy mới.
Hà tìm thấy một mẩu nhựa đen dưới sàn. Nó giống nắp của một USB bảo mật.
“Anh Phong.”
Cô đưa mẩu nhựa cho anh. Mặt trong có một dãy ký tự dập nổi: HT-7.
Phong nhận ra ký hiệu. Hưng từng dùng các USB loại này để cập nhật firmware tại bệnh viện. Nhưng kho thiết bị chỉ có ba chiếc, mỗi chiếc gắn với một người.
Một chiếc của anh. Một của Hưng. Một của Nam.
Phong không nói ra tên cuối cùng.
Trên cầu thang tầng hầm, có tiếng bước chân. Ông Lâm tắt màn hình theo phản xạ. Hà cầm cuốn sổ, lùi về phía cửa.
Một người đàn ông mặc áo sơ mi xuất hiện ở bậc cuối. Không phải Nam. Là ông Vinh, luật sư của công ty.
“Anh Phong,” Vinh nói, “tôi đến để mời anh về phòng họp.”
“Anh biết tôi ở đây?”
“Công ty biết.”
“Công ty biết nhiều quá.”
Vinh nhìn ổ cứng trong tay Phong. “Tôi khuyên anh đặt nó xuống.”
“Không.”
“Anh đang giữ dữ liệu bệnh nhân.”
“Dữ liệu đã được bệnh viện giao cho tôi kiểm tra.”
“Không có văn bản.”
Phong bước tới. “Vậy anh có văn bản cho việc xóa trang sổ trực không?”
Vinh không trả lời. Ông ta nhìn Hà, rồi nhìn ông Lâm.
“Các vị đang tự đẩy mình vào một vụ việc hình sự.”
Hà mở cuốn sổ. “Vậy anh ghi âm giúp tôi. Tôi sẽ đọc lại những gì đã xảy ra ở khoa Nhi.”
Vinh hơi nheo mắt.
Phong hiểu người này không đến để đe dọa. Ông ta đến để xem họ đã biết tới đâu.
Điện thoại ông Vinh rung. Ông nghe vài câu, rồi quay sang Phong.
“Nam muốn nói với anh một chuyện. Quỹ Hưng Thịnh vẫn giữ lịch ký hợp đồng. Nếu anh rút khỏi dự án, mọi việc có thể dừng lại ở đây.”
“Rút thế nào?”
“Chuyển toàn bộ quyền lợi cho công ty. Đổi lại, anh nhận một khoản bồi thường và cam kết không tranh chấp.”
“Bao nhiêu?”
Vinh đọc một con số.
Phong nhìn ổ cứng. Số tiền đủ để anh trả hết nợ, mở một phòng lab khác và không phải nghe ai gọi mình là đồng sáng lập nữa.
Hà không nhìn anh. Cô chỉ đặt cuốn sổ trực lên bàn máy chủ.
Trang bị xé mất nằm ở giữa, nơi không thể làm như chưa từng tồn tại.
Phong cất ổ cứng vào túi.
“Bảo Nam rằng tôi không bán.”
Vinh hỏi: “Anh không bán tiền hay không bán sự im lặng?”
Phong nhìn lên cầu thang tối.
“Cả hai.”
Khi họ ra khỏi tầng hầm, điện thoại Phong nhận được một tin nhắn từ số lạ.
“Anh đang tìm người đăng nhập tài khoản PHONG.NH. Hãy kiểm tra camera lúc 02:47. Đừng để Nam biết anh đã thấy tên người thứ hai.”
Phong dừng lại giữa hành lang.
Hà đọc được tin nhắn. “Ai gửi?”
Phong khóa màn hình.
“Người biết nhiều hơn chúng ta.”
“Vậy tại sao họ không nói thẳng?”
Phong nhìn cánh cửa thép sau lưng. Bên trong, bản ghi còn sót lại đang nằm trên một ổ cứng nhỏ. Ngoài kia, có người đã dùng tên anh để sửa một lỗi nguy hiểm, rồi đang tìm cách khiến anh nhận trách nhiệm.
“Vì họ cũng sợ,” anh nói. “Và người sợ thường chỉ đưa cho mình vừa đủ sự thật để mình bước tiếp.”