Cú Lật Kèo 1000 Tỷ Của Kỹ Sơ Thiết Bị Y Tế Thông Minh
5 phút đọc

Chương 4

Chương 4: Cú Lật Kèo 1000 Tỷ Của Kỹ Sơ Thiết Bị Y Tế Thông Minh

Ba giờ mười bảy phút sáng, Hà ngồi một mình trong phòng trực với cuốn sổ bàn giao mở trước mặt.

Ca trực ở khoa nhi thường kết thúc bằng những việc nhỏ: kiểm tra bình oxy, ký tên vào bảng thuốc, dặn người nhà giữ ấm cho trẻ. Đêm đó, mọi thứ bị kéo dài bởi tiếng máy theo dõi kêu đều đều ở buồng số sáu. Hà đã tắt âm cảnh báo, nhưng trong đầu cô vẫn còn nguyên âm thanh đầu tiên của nó.

Mai đứng ngoài cửa, hai tay nắm chặt mép áo blouse. Cô điều dưỡng trẻ đã thay ca từ hơn một giờ trước nhưng chưa về. Mỗi lần có người đi ngang, Mai lại nhìn ra hành lang như sợ ai đó nghe thấy cuộc nói chuyện.

"Chị Hà, em không muốn dính vào chuyện này," Mai nói.

"Chị cũng không muốn em dính vào. Nhưng em là người nhìn thấy màn hình trước tiên."

Mai ngồi xuống. Cô mở điện thoại, đưa Hà một tấm ảnh chụp mờ. Trong ảnh, số nhịp tim trên máy là 214, đường biểu diễn nhảy dựng. Bên cạnh đó, bé Nam đang ngủ, môi vẫn hồng, lồng ngực lên xuống bình thường.

"Em chụp lúc hai giờ mười ba. Bác sĩ bảo máy có thể nhiễu, nhưng sau đó em xem lại camera thì thấy dây cảm biến bị tuột trước khi số nhảy. Em cắm lại, máy vẫn báo 214 thêm mười hai giây."

"Em đã ghi vào sổ chưa?"

Mai cúi đầu. "Không."

"Tại sao?"

"Trưởng tua nói không được ghi khi chưa có kết luận. Hôm sau bên công ty đến kiểm tra, họ bảo đó là lỗi thao tác. Nếu em ghi, họ sẽ biết em là người làm sai quy trình."

Hà đặt điện thoại xuống. Cô hiểu nỗi sợ ấy. Điều dưỡng hợp đồng chỉ cần một biên bản khiển trách là mất ca trực, mất tiền thuê nhà. Người ta thường gọi họ là tuyến đầu, nhưng khi có sự cố, người đầu tiên bị đẩy ra trước cũng là họ.

"Em còn bản ghi camera không?"

Mai lắc đầu. "Phòng kỹ thuật giữ. Em chỉ chụp được màn hình."

"Ảnh này gửi cho ai rồi?"

"Chưa gửi."

Hà cắm cáp vào máy tính, sao chép ảnh sang một thư mục mã hóa. Cô không hỏi Mai phải can đảm ngay lập tức. Cô chỉ nói: "Chị sẽ không gửi tên em nếu chưa có cách bảo vệ em. Nhưng chị cần biết mọi thứ em nhớ."

Mai hít sâu. "Có một điều nữa. Tối đó, anh Hưng đến sau khi máy báo. Anh ấy không xem đứa bé trước, mà rút thẻ nhớ trong bộ thu tín hiệu. Em hỏi thì anh ấy bảo để đem về phân tích."

Hà ngẩng lên. "Anh Hưng có giấy bàn giao không?"

"Không. Nhưng em nhìn thấy anh ấy bỏ thẻ vào hộp màu đen."

Hà gọi cho Phong bằng số mới anh vừa nhắn. Anh bắt máy ngay.

"Hà?"

"Mai nhớ anh Hưng lấy thẻ nhớ của mẫu 17. Có thể trong đó còn log trước khi máy bị khóa."

Đầu dây bên kia im lặng vài giây. "Hưng nói với tôi thẻ bị hỏng."

"Mai thấy anh ấy lấy đi."

"Em ấy có chịu làm chứng không?"

Hà nhìn cô điều dưỡng trẻ. Mai đang cắn môi, mắt không rời khỏi cửa. "Chưa."

"Đừng ép em ấy. Nếu công ty biết, họ sẽ tìm cách biến em ấy thành người chịu lỗi."

"Em hiểu. Nhưng nếu không có chứng cứ, họ sẽ nói tôi bịa chuyện."

Phong hạ giọng. "Anh Vinh đang tìm cách xin trích lục hồ sơ. Anh cần ảnh gốc và thời gian chính xác. Không chỉnh sửa, không gửi qua email công ty."

Hà ghi lại. Cô hỏi: "Anh tin Hưng không?"

"Tin người không giúp chúng ta có dữ liệu. Nhưng hiện giờ anh chưa có lý do để kết tội cậu ấy."

Mai bất ngờ đứng dậy. "Em có thể lấy được bản ghi camera."

Hà quay lại. "Bằng cách nào?"

"Phòng kỹ thuật để mật khẩu mặc định. Em trực ở đó nhiều lần. Nhưng nếu bị phát hiện…"

"Không lấy trộm," Hà ngắt lời. "Em chỉ xin trích xuất theo quy trình. Chị sẽ ký yêu cầu, ghi rõ camera buồng số sáu và khoảng thời gian. Nếu họ từ chối, chúng ta có bằng chứng họ từ chối."

Mai nhìn tờ giấy Hà đưa. Tay cô run khi viết tên mình. Đến dòng lý do, cô dừng rất lâu rồi ghi: “Đối chiếu cảnh báo bất thường trên thiết bị theo dõi.”

Sáu giờ sáng, Hà đem yêu cầu xuống phòng kỹ thuật. Nhân viên trực tên Dũng mở hệ thống, nhưng máy chủ báo lỗi quyền truy cập. Dũng gọi quản trị viên. Mười phút sau, một email tự động hiện trên màn hình: tài khoản của Hà không có quyền xem camera khu vực thử nghiệm.

"Trước đây chị vẫn xem được mà," Dũng nói.

Hà chụp lại thông báo. Trong danh sách phân quyền, tài khoản của cô bị đổi tên thành “user_temp_17”. Người đổi là một tài khoản quản trị không thuộc bệnh viện.

"Bệnh viện có cho bên ngoài truy cập camera không?"

Dũng nhìn quanh rồi lắc đầu. "Không ai nói với em."

Hà quay về phòng trực, gửi ảnh cho Phong. Anh phản hồi bằng một dòng: “Họ đang xóa dấu vết trước khi phiên giải trình bắt đầu.”

Hà mở sổ bàn giao. Cô xé trang có ghi các thông số của mẫu 17, đặt vào túi hồ sơ chống ẩm. Cô biết mình vừa bước qua ranh giới giữa một người chứng kiến và một người tham gia. Từ giờ, chỉ cần một chữ ký sai, cô có thể mất việc.

Mai đứng ở cửa. "Chị Hà, em sợ."

"Chị cũng sợ. Nhưng sợ không có nghĩa là mình phải nói dối."

Điện thoại của Hà rung. Tin nhắn từ một số lạ chỉ có một tệp hình ảnh. Đó là ảnh chụp phòng server dưới tầng hầm, nơi Phong từng nói có nhật ký máy. Góc ảnh có một người đang đứng quay lưng. Trên tay người ấy là hộp đen của mẫu 17.

Dưới ảnh có dòng chữ: “Nếu cô muốn biết ai xóa log, hãy đến trước sáu giờ tối. Đừng đưa Phong theo.”

Hà nhìn đồng hồ. Cô còn mười hai tiếng để quyết định có bước vào cái bẫy đó hay không.

Đã sao chép liên kết chương