Cú Lật Kèo 1000 Tỷ Của Kỹ Sơ Thiết Bị Y Tế Thông Minh
5 phút đọc

Chương 8

Chương 8: Cú Lật Kèo 1000 Tỷ Của Kỹ Sơ Thiết Bị Y Tế Thông Minh

Nam không đến phiên làm việc với cơ quan quản lý vào ngày hôm sau.

Luật sư của anh ta gửi một lý do rất ngắn: “sức khỏe không bảo đảm”. Cùng lúc, VinaPulse thông báo tạm dừng thử nghiệm mẫu 17, nhưng không thu hồi những thiết bị đã phân phối. Họ gọi đó là biện pháp thận trọng. Hà đọc thông báo trên điện thoại, bật cười không thành tiếng.

"Nếu thận trọng, họ phải niêm phong thiết bị," cô nói. "Không phải đổi tên sản phẩm trên hệ thống."

Phong đang ở căn phòng nhỏ của ông Vinh, nơi ba màn hình chi chít bảng dữ liệu. Từ hợp đồng Quân gửi, anh lần ra một công ty trung gian có tên MedBridge. Công ty này nhận tiền từ quỹ đầu tư, sau đó thanh toán cho VinaPulse dưới dạng phí tư vấn. Số tiền đúng bằng khoản tiết kiệm khi bỏ bộ lọc khỏi mỗi thiết bị nhân với số lượng máy đã đặt.

"Nam không chỉ muốn giảm giá thành," Phong nói. "Anh ta tạo một khoản lợi nhuận ẩn trước khi gọi vốn."

Ông Vinh mở một bảng phân bổ cổ phần. "Quỹ không quan tâm hai đô la trên mỗi bộ. Họ quan tâm đến định giá. Nếu công ty chứng minh được sản xuất hàng loạt với giá thấp, họ có thể bán lại phần vốn trước khi lỗi bị phát hiện."

Hà nhìn danh sách bệnh viện. Có ba mươi bảy cơ sở đã nhận máy, mười hai nơi nằm ở tỉnh xa. Cô gọi cho một bác sĩ quen ở Bình Định. Người ấy kể máy đã báo bất thường hai lần nhưng nhân viên nghĩ do dây cảm biến.

"Nếu chúng ta công bố ngay, bệnh viện sẽ hoảng," Phong nói.

"Nếu không công bố, họ tiếp tục tin vào con số sai."

Ông Vinh đặt hai tờ giấy lên bàn. Một là lệnh tòa tạm thời yêu cầu VinaPulse bảo toàn dữ liệu; một là thông báo từ quỹ, đe dọa kiện Phong vì làm mất giá trị đầu tư.

"Cả hai bên đều muốn chúng ta phản ứng vội," ông nói. "Đừng làm vậy. Hãy lấy bằng chứng không thể bị giải thích khác đi."

Hưng từ cửa bước vào, mang theo một chiếc laptop cũ. "Tôi tìm thấy đường lui của Nam."

Anh mở một thư mục chứa các bản trình chiếu gọi vốn. Trong một slide bị xóa khỏi bản cuối, Nam từng ghi: “Mốc thanh khoản: thương vụ mua lại bởi tập đoàn thiết bị quốc tế, quý IV.” Bên dưới là số lượng máy dự kiến giao và doanh thu dự báo.

"Nam đã ký biên bản ghi nhớ bán công ty trước khi sản phẩm được kiểm định," Hưng nói. "Nếu bên mua rút, quỹ mất hàng trăm tỷ."

Phong phóng to phần chú thích. Điều kiện của thương vụ yêu cầu tỷ lệ lỗi dưới 1,5 phần trăm trong dữ liệu thực địa. Mẫu 17 và mọi báo cáo bị xóa đều nằm ngoài bộ dữ liệu đã gửi.

Hà gõ tay lên bàn. "Vậy họ chỉ cần giữ im lặng đến khi thương vụ hoàn tất."

"Sau đó, lỗi sẽ trở thành vấn đề của bên mua," ông Vinh nói.

Điện thoại Phong đổ chuông. Người gọi là bác sĩ ở Bình Định. Trong ca trực, một bé gái bị sốt cao, máy báo nhịp tim 190 dù bác sĩ kiểm tra mạch chỉ khoảng 120. Họ đã tháo máy, nhưng thiết bị bắt đầu tự khởi động lại.

Phong hỏi mã thiết bị. Khi nghe dãy số, anh nhận ra đó là một trong những máy có firmware bị xóa bộ lọc.

"Xin bác sĩ giữ máy lại, đừng cập nhật, đừng gửi về công ty. Tôi sẽ cử người đến lấy dữ liệu," Phong nói.

Sau cuộc gọi, căn phòng không ai nói. Đây không còn là hồ sơ và chữ ký. Một đứa trẻ thật đang nằm trước một thiết bị có thể làm bác sĩ hoảng hoặc chủ quan.

Hà lấy áo khoác. "Em sẽ vào bệnh viện đó."

"Anh đi cùng."

"Không, anh phải ở lại với luật sư. Nếu cả hai rời thành phố, họ sẽ nói chúng ta trốn tránh."

Hưng chen vào: "Tôi đi. Tôi biết cách trích xuất log mà không làm mất dữ liệu."

Hà nhìn Phong. "Anh hãy làm việc khiến bằng chứng không thể bị xóa."

Họ chia nhau. Hà và Hưng chuẩn bị chuyến bay sớm; Phong ở lại cùng ông Vinh để hoàn thiện lệnh bảo toàn dữ liệu. Trước khi ra cửa, Hà quay lại.

"Anh Phong, đừng biến chuyện này thành cuộc trả thù Nam."

"Anh đang cố không làm vậy."

"Không phải cố. Hãy nhớ lý do anh bắt đầu."

Phong nhìn màn hình có ảnh một bệnh nhân nhỏ, không thấy mặt. Anh nhớ những ngày đầu họ đặt mục tiêu làm thiết bị rẻ hơn để bệnh viện huyện cũng mua được. Mục tiêu ấy vẫn đúng; chỉ có cách Nam dùng nó đã sai.

Đêm đó, ông Vinh nhận được bản sao một email nội bộ. Người gửi là luật sư của tập đoàn mua lại. Nội dung chỉ có một dòng: “Chúng tôi biết về mẫu 17. Nếu không có kết luận sạch trước thứ Sáu, thương vụ sẽ bị hủy.”

Thứ Sáu còn ba ngày.

Ở cuối email có một tệp đính kèm mang tên “đường lui”. Khi mở, Phong thấy bản dự thảo chuyển trách nhiệm an toàn sang một nhà thầu phụ chưa từng tồn tại. Tên người đại diện trên hợp đồng là Lê Minh Quân.

Phong ngả người ra ghế. Nam đã chuẩn bị kẻ chịu tội trước cả khi họ chế tạo chiếc máy đầu tiên.

Đã sao chép liên kết chương