Chương 9
Chương 9: Cú Lật Kèo 1000 Tỷ Của Kỹ Sơ Thiết Bị Y Tế Thông Minh
Phòng cấp cứu của Bệnh viện Nhi Đồng tỉnh sáng trắng bởi đèn huỳnh quang. Hà đứng bên giường bệnh, nhìn bác sĩ tháo bộ cảm biến khỏi ngực bé gái. Máy theo dõi của bệnh viện hiển thị nhịp tim ổn định. Thiết bị mẫu 17 vẫn nhấp nháy một con số khác.
"Hai hệ thống cùng lấy tín hiệu từ một vị trí," bác sĩ nói. "Nhưng máy của VinaPulse cứ tăng lên mỗi khi bơm truyền hoạt động."
Hưng đặt hộp dụng cụ xuống, cắm bộ thu tín hiệu vào máy tính cách ly. Anh không sửa gì, chỉ tạo bản sao bit-by-bit. Hà ghi lại thời gian, người có mặt và từng thao tác. Một điều dưỡng trẻ hỏi liệu họ có cần gọi công ty không.
"Chưa," Hà đáp. "Chúng tôi đang lập biên bản độc lập."
Bé gái mở mắt. Mẹ em, bà Liên, đứng bên cạnh hỏi: "Cái máy đó có làm con tôi nguy hiểm không?"
Hà ngồi xuống ngang tầm mắt bà. "Nó có thể hiển thị sai. Bác sĩ đã kiểm tra bằng thiết bị khác, nên hiện giờ con chị đang được theo dõi an toàn. Chúng tôi cần giữ lại dữ liệu để không ai phải gặp tình huống này lần nữa."
Bà Liên gật đầu, nhưng tay vẫn nắm chặt chăn. "Tôi không hiểu máy móc. Tôi chỉ thấy số 190 rồi tưởng con sắp chết."
Hà không biết phải nói gì hơn. Cô đặt tay lên mép giường, không chạm vào bệnh nhân. Những con số trên màn hình có thể là sai, nhưng nỗi sợ của người mẹ thì thật.
Hưng gọi cô. "Có ba lớp dữ liệu. Lớp đầu là tín hiệu thô. Lớp hai là tín hiệu sau lọc. Lớp ba là giá trị máy hiển thị. Họ đã xóa lớp đầu trong bản gửi về trung tâm."
"Có thể khôi phục không?"
"Nếu bộ nhớ chưa bị ghi đè."
Anh chạy khôi phục. Một chuỗi dữ liệu xuất hiện, đứt quãng nhưng đủ để nhìn thấy nhịp tăng giả theo từng lần bơm truyền hoạt động. Hà gọi cho Phong, gửi checksum, không gửi bản ghi bệnh nhân. Ông Vinh đã chuẩn bị hệ thống nhận tài liệu an toàn.
Đúng lúc đó, một người đàn ông mặc áo sơ mi xanh bước vào, tự giới thiệu là nhân viên VinaPulse. Anh ta nói công ty được báo về sự cố và đề nghị thu hồi máy.
Hà yêu cầu xem giấy ủy quyền. Người đàn ông đưa một bản chụp, tên người ký là Nam.
"Chúng tôi sẽ không giao thiết bị trước khi biên bản độc lập hoàn tất," Hà nói.
"Đây là tài sản của công ty."
"Dữ liệu bên trong liên quan đến an toàn bệnh nhân. Anh có thể đứng đây và chứng kiến, nhưng không được chạm vào."
Người đàn ông lấy điện thoại gọi ai đó. Hưng tiếp tục khôi phục, nhưng màn hình báo có tín hiệu ghi đè từ cổng USB phụ. Anh lập tức rút dây.
"Có người đang cố truy cập từ xa," anh nói.
Phong gửi tin nhắn: “Công bố dữ liệu thô ngay khi lấy đủ checksum. Không chờ thứ Sáu.”
Hà nhìn bà Liên. "Chúng ta phải đưa ra ngoài."
Ông Vinh gọi lại, giọng gấp. "Tôi đã gửi lệnh bảo toàn dữ liệu cho bệnh viện. Hãy mời giám đốc khoa và phòng công nghệ thông tin ký xác nhận. Đừng để công ty mang máy đi."
Tình hình căng lên khi người đàn ông áo xanh bước tới. Bảo vệ bệnh viện xuất hiện, yêu cầu anh ta rời khỏi khu vực bệnh nhân. Anh ta không chống cự, nhưng trước khi đi đã nói với Hà: "Nếu cô đăng dữ liệu, cô sẽ chịu trách nhiệm vì vi phạm riêng tư."
Hà quay sang bà Liên. "Chị có quyền quyết định việc sử dụng dữ liệu của con mình. Chúng tôi sẽ ẩn danh hoàn toàn. Nếu chị không đồng ý, chúng tôi không công bố phần nhận dạng."
Bà Liên nhìn con rồi nhìn máy. "Nếu một đứa trẻ khác không bị dọa như tôi vừa rồi, tôi đồng ý. Nhưng đừng để họ nói lỗi là của tôi."
"Không ai được nói vậy."
Hưng hoàn tất bản sao. Anh kiểm tra checksum ba lần, in ra giấy, đưa cho giám đốc khoa ký. Phong gọi từ thành phố, giọng khàn sau nhiều giờ không ngủ.
"Đã có bên mua gửi văn bản đình chỉ thương vụ," anh nói. "Nam sẽ tìm cách biến chúng ta thành người gây hoảng loạn."
Hà nhìn đồng hồ. "Vậy ta đưa họ sự thật trước khi họ đưa ra câu chuyện của mình."
Phong im lặng, rồi nói: "Anh đã nộp đơn lên cơ quan quản lý, kèm dữ liệu đã ẩn danh. Phiên họp khẩn diễn ra lúc chín giờ sáng mai."
"Anh có đủ bằng chứng không?"
"Đủ để họ không thể nói đây chỉ là cảm giác của một điều dưỡng. Nhưng chưa đủ để biết ai sửa log."
Hưng đóng hộp máy. "Không cần biết ai cầm bàn phím nếu chúng ta chứng minh được chuỗi hành động."
Hà nhìn ra cửa sổ. Trời gần sáng. Bệnh viện đổi ca, tiếng xe đẩy lăn qua hành lang. Một phút im lặng vừa đủ để người mẹ nghe lại nhịp thở của con.
Trên điện thoại Phong, một email mới hiện lên. Người gửi ẩn danh, nội dung là ảnh chụp bảng mạch gốc và một lời nhắn: “Tôi có tên người đặt hàng. Nhưng nếu nói, họ sẽ tìm đến gia đình tôi.”
Phong chuyển ảnh cho Hà. Ở góc bảng mạch có một dòng khắc laser: “NQ-17”.
Hà nhớ đến cái tên Minh Quân, rồi lắc đầu. NQ không phải chữ viết tắt của anh ta.
Tin nhắn tiếp theo xuất hiện: “NQ là Nguyễn Quốc Nam. Anh ta không phải người duy nhất ký.”