Cú Lật Kèo 1000 Tỷ Của Kỹ Sơ Thiết Bị Y Tế Thông Minh
5 phút đọc

Chương 7

Chương 7: Cú Lật Kèo 1000 Tỷ Của Kỹ Sơ Thiết Bị Y Tế Thông Minh

Hà tìm thấy người đàn ông trong phòng server trước khi đèn khẩn cấp sáng lại.

Ông ta nằm cạnh tủ điện, một tay ôm ngực, tay kia vẫn nắm chiếc thẻ từ. Hà không biết ông ta là ai. Cô gọi bảo vệ, kiểm tra mạch, đặt người đàn ông ở tư thế an toàn. Khi nhân viên y tế đến, ông ta chỉ kịp nói một câu: "Đừng để họ lấy ổ sao lưu."

Hà quay nhìn dãy tủ. Một khe trống ở ngăn dưới cùng, bụi trên sàn còn in dấu bánh xe nhỏ. Ai đó đã kéo ổ lưu trữ ra ngoài.

Ba mươi phút sau, Phong và Hưng đến. Hưng nhìn người đàn ông trên cáng, sắc mặt thay đổi.

"Đó là anh Quân," anh nói.

Phong đứng sững. Người ký không tồn tại đang nằm dưới ánh đèn xanh của xe cấp cứu.

Quân không phải kỹ sư của VinaPulse. Anh ta làm dịch vụ lưu trữ dữ liệu cho một công ty bên ngoài, từng được thuê để dựng máy chủ phụ. Chứng minh thư của Quân đã bị dùng trong hồ sơ sáng chế, nhưng tên anh ta không xuất hiện trong danh sách nhân sự.

"Anh có thể nói chuyện không?" Phong hỏi.

Quân nhìn anh, môi khô. "Tôi chỉ cài hệ thống. Nam bảo tôi ký biên bản bàn giao. Chữ ký đó không phải của anh. Tôi chưa bao giờ gặp anh trước hôm nay."

"Ai dùng tên anh?"

Quân nhắm mắt. "Một người ở quỹ. Họ nói cần một kỹ sư ảo để hoàn thiện hồ sơ. Tôi nghĩ chỉ là thủ tục."

Hà kéo Phong ra ngoài hành lang. "Nếu anh ta nói thật, mọi chuyện còn lớn hơn công ty."

"Anh Vinh cần lời khai."

"Anh ta vừa ngất. Không thể bắt ký ngay."

Phong nhìn về phòng server. "Ổ sao lưu bị lấy mất."

Hà đưa anh chiếc USB nhỏ. "Em có bản trích xuất từ camera trước khi quyền bị khóa. Không đầy đủ, nhưng có thời điểm một người vào bằng thẻ của Hưng."

Hưng nhận USB, mặt đỏ lên. "Tôi không vào."

"Chúng tôi biết," Phong nói. "Nhưng họ muốn mọi dấu vết chỉ vào cậu."

Sáng hôm sau, phiên giải trình nội bộ diễn ra trong phòng họp kính ở tầng mười một của VinaPulse. Nam ngồi đầu bàn. Bên phải là bà Thủy và một chuyên gia pháp lý; bên trái là đại diện hội đồng quản trị. Phong, Hà và Hưng ngồi phía đối diện, cùng ông Vinh.

Bà Thủy mở đầu bằng một bài trình bày về hàng nghìn bệnh nhân đang chờ thiết bị giá rẻ. Mỗi slide đều có ảnh bệnh viện vùng xa, trẻ em mặc áo bệnh nhân, những câu chuyện về chi phí điều trị. Bà nói chậm, mềm và chính xác đến mức căn phòng dường như đã chọn sẵn phe trước khi nghe bằng chứng.

"Chúng tôi không phủ nhận có sai số trong một số điều kiện thử nghiệm," bà nói. "Nhưng việc anh Phong công khai cáo buộc khi chưa có kết luận có thể làm đình trệ dự án."

Ông Vinh đứng lên. "Thân chủ tôi không công khai. Công ty đã gửi thư mời giải trình và kèm theo tài liệu giả chữ ký của anh ấy."

Nam chen vào: "Đó là bản nháp hành chính."

Phong mở máy chiếu. Anh trình bày mẫu 17, không dùng từ “gian lận”, chỉ đưa dữ liệu theo thứ tự thời gian: cảnh báo 214, dây cảm biến tuột, nhiễu nguồn, dòng firmware bị xóa, phụ lục outlier removed. Hà đưa ảnh chụp màn hình và yêu cầu trích xuất camera. Hưng trình bày mảnh bảng mạch xanh cùng kết quả tái tạo lỗi.

Khi đoạn ghi âm cuộc gặp ở nhà hàng được phát, Nam không hề đổi sắc mặt. Bà Thủy chỉ nói rằng lời nói về hạn chót không chứng minh công ty che giấu lỗi.

"Các anh đang ghép những sự kiện rời rạc thành một câu chuyện," chuyên gia pháp lý nói. "Mẫu thử không đạt chưa đồng nghĩa với thiết bị thương mại nguy hiểm."

Hà đứng dậy. "Nếu vậy, cho phép bệnh viện công bố toàn bộ bản ghi camera và log thiết bị."

Người đại diện hội đồng quản trị quay sang cô. "Cô là điều dưỡng, không phải kỹ sư."

"Tôi không cần là kỹ sư để biết một đứa trẻ nằm yên mà máy báo 214 là một cảnh báo cần được điều tra."

Họ chuyển sang công kích quá khứ của Hà. Hồ sơ nhân sự cho thấy cô từng bị khiển trách vì ghi sai giờ thuốc khi mới vào nghề. Nam nói đó là bằng chứng cô không đáng tin trong quy trình.

Hà im lặng một lúc. Phong tưởng cô sẽ nổi nóng, nhưng cô chỉ mở cuốn sổ cũ.

"Tôi đã ghi sai một giờ vì bệnh nhân đổi giường mà không ai cập nhật bảng. Tôi nhận lỗi, viết lại quy trình và từ đó không để điều ấy lặp lại. Người che một lỗi không phải người từng mắc lỗi; là người nhìn thấy lỗi rồi sửa báo cáo."

Căn phòng yên hơn. Ông Vinh lập tức yêu cầu ghi câu nói đó vào biên bản.

Đúng lúc ấy, điện thoại của Phong báo có tệp mới. Quân đã gửi một bản sao hợp đồng dịch vụ. Trong phụ lục thanh toán, người ký duyệt khoản tiền cho “kỹ sư Minh Quân” là Trịnh Văn Nam.

Nhưng ngày ký hợp đồng là hai tháng trước khi Quân được ghi là đồng sáng chế.

Phong chuyển tệp lên màn hình. Nam đứng dậy, lần đầu tiên mất bình tĩnh.

"Tài liệu đó là bí mật thương mại."

Ông Vinh đáp: "Chúng tôi đã được người ký chuyển giao hợp pháp."

Nam nhìn Phong, trong mắt không còn vẻ tiếc nuối của một người bạn cũ. "Anh không biết mình đang mở cánh cửa nào đâu."

Phong nhìn lại. "Tôi biết. Và lần này, tôi sẽ không đóng nó để anh dễ thở hơn."

Đã sao chép liên kết chương